XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2844 lượt.

… Ơ, em sao vậy Tiểu Minh?
Hạo Nhiên định nói gì đó rồi quay ngay ra nhìn tôi. Sao anh lại hỏi tôi làm sao chứ. Tôi…
Tôi đưa tay lên mặt thì đã thấy ướt đẫm nước mắt từ lúc nào không hay. Thấy Hạo Nhiên và mọi người ngạc nhiên nhìn tôi, tôi vội đưa tay gạt nước mắt rồi đứng dậy, nói không thành câu:
_Em…không…sao. Tự…tự nhiên…đau mắt… Xin lỗi, em…em…ra ngoài…
Tôi nói rồi chạy luôn ra khỏi chỗ đó nhưng sao thấy đầu óc bỗng quay cuồng. Tôi cố bám vào tường rồi đi loạng choạng về phía khu vệ sinh. Tôi còn nghe thấy tiếng từ phòng ăn nữa.
_Để em…em đi theo Tiểu Minh xem thế nào. – là giọng Tú Giang.
_Không, để anh đi, em cứ ở lại đây đi.
Rồi tôi thấy Hạo Nhiên cũng lao ra khỏi phòng ăn và chạy về phía tôi. Thấy vậy, tôi lại càng cố đi nhanh hơn nhưng tôi vừa vào được bên trong thì Hạo Nhiên đã đuổi kịp tôi.
Anh đến trước mặt, giữ chặt lấy hai cánh tay rồi nhìn vào đôi mắt đã nhòe đi vì lệ của tôi.
_Tiểu Minh, em sao vậy? Sao thế, nói cho anh biết đi.
_Em…em đâu có sao. Anh…anh ra ngoài đi ạ. Đây…đây là khu vệ sinh nữ mà.
Tôi nói rồi buông tay anh ra nhưng rồi lại bị anh nắm chặt, đau điếng.
_Em không phải lo, hôm nay anh thuê cả khách sạn này rồi. Giờ thì em nói đi, em làm sao thế, có chuyện gì hả, phải không?
Trước ánh mắt đầy lo lắng của Hạo Nhiên, tôi không thể nào nói dối được, đành nói ra sự thật, lại còn khóc dữ hơn.
_Hạo Nhiên…sáng nay…Đình…Đình Phong…tỏ tình…với em. Nhưng…nhưng em…đã từ chối…em sợ…có chuyện gì…xảy ra…với anh…ấy…lắm…huhu…Hạo Nhiên ơi…
_Tiểu Minh…
Anh khẽ gọi tên tôi rồi ôm chặt lấy tôi vào lòng. Tôi có chỗ dựa nên cứ càng khóc to hơn, nấc lên từng tiếng, cả người run lên bần bật. Thế rồi, tự nhiên, mắt tôi cứ mờ dần đi, mọi thứ trước mặt như quấn lấy nhau tạo thành một vòng xoáy mờ ảo, càng ngày càng tối tăm. Rồi tôi thấy mình như mất hết sức lực, cả cơ thể đều ngả vào người Hạo Nhiên.
Và tôi không biết gì nữa.
10.30 p.m
_Ư…ư…Đình Phong…
_A, tỉnh rồi, Tiểu Minh tỉnh rồi.
Thấy Tiểu Minh khẽ cử động và nói được, tôi vội reo lên thông báo như để thông báo với Hạo Nhiên. Anh lo lắng đi qua đi lại nãy giờ, nghe tôi nói vội đến bên giường Tiểu Minh nằm, hỏi han:
_Tiểu Minh, em tỉnh rồi sao?
_Hạo…Hạo Nhiên…
Tiểu Minh mở mắt rồi nói yếu ớt, nhìn cô ấy nằm trên giường bất tỉnh từ nãy đến giờ mà tôi không khỏi lo lắng. Ở bên chăm sóc cô ấy mà lòng xót xa vô cùng, Tiểu Minh gầy đi nhiều mà xanh xao lắm, sao đến lúc cô ấy ngất đi rồi tôi mới nhận ra điều đấy chứ, haiz.
_Tú Giang, cậu…đỡ tớ ngồi dậy…được không?
_Để anh.
Tôi chưa kịp trả lời thì Hạo Nhiên đã nói trước rồi nhanh tay đỡ Tiểu Minh ngồi dựa vào thành giường. Tôi cũng vội giúp cô ấy ngồi thoải mái hơn. Tiểu Minh nhìn mặt vẫn mệt mỏi và phờ phạc lắm.
_Tớ…nằm đây bao lâu rồi?
_Gần hai tiếng. Cậu thấy trong người thế nào rồi, đỡ mệt hơn chưa? Uống cái này đi.
Tôi vừa trả lời vừa đưa cho Tiểu Minh cốc sữa tươi vừa nhờ khách sạn mua giúp cho cô ấy. Bác sĩ bảo cô ấy bị suy nhược cơ thể khá trầm trọng do không ăn uống đầy đủ, thiếu ngủ kèm theo stress kéo dài, chỉ cần ăn đủ chất và nghỉ ngơi thư giãn là có thể hồi phục lại bình thường. Nhưng Tiểu Minh cầm cốc sữa tôi đưa rồi lại để sang bên mà không uống.
_Tiểu Minh, sao thế, sao cậu không uống tạm đi, không tí không đủ sức mà về đâu.
Tôi nói rồi lại nhét cốc sữa vào tay Tiểu Minh, ép cô ấy uống. Rồi Tiểu Minh cũng ngoan ngoãn nghe lời và đưa cốc sữa lên miệng. Nhưng vừa nhấp miệng một tí, cô ấy lại để ngay xuống, lắc đầu nhăn nhó:
_Tớ không uống đâu, không muốn uống.
_Tiểu Minh à, cậu nghe tớ đi, uống thêm một tí nữa thôi. Cậu nhìn cậu xem, bây giờ cậu có ra khỏi giường cũng không đi nổi đâu đấy.
_Tú Giang, tớ không sao đâu. Cậu…cho tớ nói chuyện với anh Hạo Nhiên một tí được không?
_Không, cậu uống đi đã.
Tôi lại đưa cốc sữa cho Tiểu Minh, bắt cô ấy uống bằng được. Bác sĩ bảo dạ dày cô ấy gần như trống rỗng, vậy mà còn không chịu nghe tôi uống hết cốc sữa này đây.
_Uống đi cậu, hết cốc sữa này thôi.
_Vậy…được rồi.
Tiểu Minh khẽ gật đầu rồi lại đưa cốc sữa lên uống. Nhưng mới uống được mấy hụm, Tiểu Minh đã lại nôn ra hết, may mà anh Hạo Nhiên đã kịp lấy cho cô ấy cái chậu. Nhìn Tiểu Minh nôn chảy cả nước mắt, tôi lại không nỡ ép nữa, đành đi ra ngoài cho Tiểu Minh với Hạo Nhiên nói chuyện. Tôi ra ban công đứng với anh Hạo Du đang một mình ngoài đấy.
_Anh yêu.
Tôi bước đến từ đằng sau và ôm ngay lấy anh. Hạo Du nắm tay tôi rồi quay lại khẽ hỏi:
_Thế nào rồi? Minh Minh?
_À, cũng đỡ rồi anh ạ, cô ấy tỉnh rồi nhưng không chịu uống tí nữa nào cả. Thực ra là có uống một tí nhưng lại nôn hết. Em lo quá. – tôi áp mặt vào lưng anh.
_Vậy à? Bác sĩ nói sao?
_Suy nhược cơ thể. Không biết có chuyện gì xảy ra mà lại ăn uống không đầy đủ, cả thiếu ngủ và stress dẫn đến tình trạng trên. Hạo Du, anh…lo lắm à?
_Em nói gì thế, đấy là bạn em. Thấy người ta bị thế, tất nhiên là cũng phải lo rồi. Ai trong trường hợp này cũng vậy mà. Em đang nghi ngờ anh đấy hả?
_Hì, không ạ.