XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.

nh Phong bám lấy tôi, hình như nước mắt đã chảy ra. Nhưng ở cái giây phút này thì làm sao tôi có thể quan tâm đến anh ta được nữa chứ. Tôi thấy cơ thể mình mềm nhũn, đầu óc như trống rỗng hoàn toàn. Tôi cũng ngã sụp xuống trước mặt hắn. Tuy đã nghe rõ từng từ, từng chữ Đình Phong nói nhưng dường như tôi không cho phép mình được tin những lời đó. Tôi lay mạnh người hắn, người cứ run lên bần bật:
_Anh nói gì cơ, nói gì vậy hả? Ai…ai…ai là chồng Tiểu Minh hả? Ai cơ? – tôi hét lên.
_Tiểu Minh, em còn muốn làm anh đau thêm nữa sao? Hạo Du, nó không phải chồng em sao hả? Chẳng phải em yêu nó lắm sao. Còn anh, chỉ như anh trai thôi, phải không? Tiểu Minh…
_Không, nói dối.
Tôi hét lên lần nữa rồi lao người ra khỏi phòng, mải miết chạy ra khỏi những tiếng nói của Đình Phong nhưng không thể, nó cứ vang vọng trong đầu tôi mãi. Hạo Du là chồng Tiểu Minh, Tiểu Minh là vợ Hạo Du. Không, không phải, không phải mà, nói dối, Hạo Du chỉ yêu tôi thôi. Ai, làm ơn, nói với tôi là không phải đi mà, huhu.
Mười hai rưỡi, tôi bế Tiểu Minh về phòng, em ngồi với tôi ở sofa rồi thiếp đi mất. Nhẹ nhàng, tôi đặt em nằm ngay ngắn trên giường rồi đắp chăn cho em. Nhìn Tiểu Minh gầy gò nằm trong cái chăn bông to sụ, sống mũi tôi cứ cay cay. Em gầy đi nhiều lắm, gương mặt hốc hác, xanh xao. Mắt sưng mọng vì khóc, những vệt nước mắt vẫn còn in lại trên gò má.
Tôi khẽ lấy khăn ướt lau chúng đi cho em rồi ngồi bên trông em ngủ, đêm nào tôi cũng nghe tiếng em khóc, trái tim tôi đau đớn như có dao cứa vào. Càng thương em bao nhiêu, tôi lại càng hận mình bấy nhiêu. Tôi biết em khóc mà lại không thể là người có thể lau nước mắt cho em, ôm em vào lòng mà an ủi, em có biết tôi thấy đau khổ đến thế nào không. Chẳng thà em lấy dao đâm tôi, tôi còn cảm thấy dễ chịu hơn.
Nhưng em có biết là tôi cũng giận em lắm. Sao em lại khóc nhiều vì cái tên Đình Phong đó như vậy hả? Em làm tôi ghen với hắn đấy, biết không? Hôm trước tôi còn nhìn thấy hắn đưa em về, em chủ động vòng tay ôm hắn rồi còn đeo vòng cho hắn nữa. Có phải em đã yêu anh ta rồi không Tiểu Minh, nên mới quan tâm và lo lắng cho Đình Phong thế. Em không còn yêu tôi nữa sao. Mà, tôi cũng chẳng thể trách em được, tôi lúc nào cũng khiến em buồn trong khi ở bên Đình Phong, em luôn vui vẻ, luôn cười tươi. Tôi cũng chẳng thể nào dứt tình với Tiểu Giang được. Tiểu Minh à, tôi cũng khổ tâm lắm, tôi đâu sung sướng gì đâu. Mỗi ngày trôi qua là một ngày tôi sống trong sự dằn vặt và đau khổ. Nhìn thấy em mà không được nói chuyện với em, không được ôm em vào lòng, tôi chẳng cảm thấy mình đang sống nữa. Nhiều lúc, tôi chỉ ước gì, em đừng bước vào cuộc đời tôi, thì sẽ chẳng ai phải đau khổ. Nhưng nhiều lúc, tôi lại mong rằng mình có thể sống thật với tình cảm của mình, mặc dù biết thế nào rồi cũng sẽ có người phải đau khổ. Chưa bao giờ, tôi thấy mình hèn nhát như lúc này cả. Em nói tôi phải làm sao bây giờ đây Tiểu Minh, liệu tôi có đang hành động đúng không?
Qua đêm nay thôi, rồi tôi sẽ lại phải “hóa thân” thành một Hạo Du lạnh lùng, thờ ơ với em. Ước gì thời gian dừng lại, cho tôi được chăm sóc và ở bên em mãi. Tôi biết bây giờ em đã có Đình Phong quan tâm, lo lắng rồi nhưng…em cũng đừng bỏ mặc tôi chứ. Em dạo này chẳng còn nấu ăn cho tôi nữa, nhìn thấy tôi cũng như người xa lạ, cười với tôi cũng chỉ là nụ cười gượng gạo mà thôi. Em cũng chẳng chăm sóc cho Hạo Minh mà để mặc nó cho tôi. Hôm nay tôi nói nó nhớ em nhưng thực ra, đó chính là nỗi nhớ da diết của tôi. Sao tôi lại nhớ ánh mắt ngây thơ, trong sáng của em đến vậy, nhớ nụ cười ngây ngô, nhớ giọng nói trong veo, nhí nhảnh của em. Vậy mà bế Hạo Minh chưa được vài phút, em lại bỏ nó xuống ngay và đi lên phòng. Chắc em chẳng thấy được tôi buồn thế nào trong cái khoảnh khắc đó. Nhưng mà, tôi cũng đâu trách em được phải không, là tại tôi trước mà. Tại tôi hết cả nên mọi chuyện mới tồi tệ như thế này.
Tiểu Minh, bây giờ em đang mơ đến ai? Đình Phong phải không? Hay có khi nào là tôi? Không, đừng mơ đến tôi, em sẽ lại phải khóc đấy. Cứ mơ đến anh ta đi, mơ thật hạnh phúc vào em nhé
Tôi vừa khẽ xoa đầu Tiểu Minh vừa nghĩ. Em vẫn đang ngủ khá mệt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi vội giặt khăn ướt rồi lau đi cho em, không quên bỏ bớt chăn cho đỡ nóng. Rồi còn phải kiểm tra thân nhiệt, mấy lần bị thế này em đều sốt cao mà. May lần này thì không.
Tôi đưa tay xoa nhẹ má em rồi lên giường nằm cạnh, chỉ dám ôm bên ngoài chăn, sợ làm em tỉnh giấc. Nhưng tôi cũng chẳng định ngủ, mặc dù đã là hơn hai giờ sáng. Chỉ muốn ngắm em ngủ và được ở bên em cho đến sáng, đến lúc không thể làm thế này nữa thì thôi.
Nhìn em ngủ, tôi khẽ mỉm cười rồi đưa tay vào trong chăn nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của em, một tay vẫn ôm em nhẹ nhàng. Đột nhiên, tôi nghĩ đến chyện vừa xảy ra lúc nãy, khi tôi vừa từ khách sạn chỗ Hạo Nhiên đi xe em về. Tôi vẫn không hiểu lắm về những cử chỉ và lời nói của em lúc đó.
Lúc tôi về nhà được một lúc và đang ngồi trên sofa xem film thì tôi thấy em từ trên phòng đi xuống. Em đến trước mặt tôi và nhìn tôi bằng đôi mắt