Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
Tôi khẽ cười rồi lại ôm chặt lấy anh. Đến hôm nay thì tôi đã tuyệt đối tin tưởng Hạo Du, anh ấy đã hứa là chỉ yêu mình tôi thôi, thời gian hai đứa ở bên nhau gần như là cả ngày, chắc chắn là không có chuyện anh có tình cảm với người khác, với Tiểu Minh thì chắc lại càng không vì nếu Hạo Du với cô ấy có tình cảm gì thì có lẽ anh sẽ không chịu ở bên tôi suốt như thế, bây giờ chắc anh cũng phải ở trong kia như Hạo Nhiên rồi, chứ không phải đứng đấy với tôi đâu. Cũng vì nghĩ như thế, tôi đã không còn khơi lại chuyện đó với Hạo Du nữa, cũng không hỏi Tiểu Minh lí do cô ấy nói dối tôi. Tôi không muốn vì một chuyện hiểu lầm mà mất đi tình bạn quý giá. Mà nghĩ lại thì Tiểu Minh sao có thể có tình cảm với Hạo Du của tôi được chứ, Đình Phong với cô ấy, chẳng đang yêu nhau thắm thiết đó sao. Vừa tỉnh dậy đã gọi tên anh ta rồi, có khi cô ấy bị thế này cũng là vì anh ta.
Nghĩ đến đây, tôi bất giác cười lên khe khẽ. Tôi thật ngốc nghếch khi mất cả đêm không ngủ chỉ vì suy nghĩ chuyện vớ vẩn này!
_Em cười gì vậy Tiểu Giang?
_Dạ… À, hì, có gì đâu ạ.
_Sao không vào kia với bạn, ra đây với anh làm gì, người ta cần em hơn đó. – Hạo Du nói rồi rời tay tôi ra.
_Hì, Tiểu Minh bảo muốn nói chuyện riêng với anh Hạo Nhiên, chắc là về Đình Phong. Không hiểu anh ta làm sao mà lại khiến cô ấy như vậy nữa, haiz.
_Mấy người kia đi tìm anh ta rồi hả? Hạo Nhiên có nói gì không?
_Không anh ạ, chỉ nói là… A, đợi em tí.
Tôi đang nói dở câu thì thấy điện thoại rung, vội nghe máy ngay vì là bố mẹ tôi gọi đến. Đúng như tôi nghĩ, bố mẹ gọi giục tôi về vì gần mười một giờ rồi. Lâu lắm rồi mới được quan tâm như thế nên phải nghe theo thôi.
_Bố gọi em à?
_Mẹ ạ. Em phải về thôi. Lâu rồi bố mẹ mới về nhà, không về trễ được.
Tôi cười. Anh cũng cười. Rồi anh khẽ xoa đầu tôi, ánh mắt dịu dàng lắm:
_Vậy thì về, bảo anh Hạo Nhiên đã.
_Vâng.
Tôi thỏ nhẻ ngoan ngoãn rồi ôm lấy anh thêm lần nữa. anh cũng ôm nhẹ lấy tôi. Và tôi cảm giác không còn gì hạnh phúc hơn được ở trong vòng tay của anh nữa.
Bọn tôi đang ôm nhau ở ngoài ban công thì bất chợt có tiếng bước chân đi ra từ trong phòng. Tôi vội buông anh ra và quay lại, ra là Hạo Nhiên.
_”Sơ ri” hai đứa, hì hì, anh định bảo là anh sẽ đưa Tiểu Minh về. Một trong hai giúp anh chứ, vì Tiểu Minh vẫn còn khá mệt.
Hạo Nhiên nói rồi quay ra, hết nhìn tôi lại nhìn Hạo Du. Tôi cũng hướng nhìn Hạo Du xem ý anh thế nào.
_Em phải đưa Tiểu Giang về rồi. – Hạo Du vừa nói vừa nhìn tôi.
_Em cũng phải về luôn hả Tú Giang?
_Dạ…vâng.
Tôi khẽ gật đầu, chợt thấy Tiểu Minh cũng từ trong đi ra, vẫn còn loạng choạng chưa đi vững. Tôi vội chạy đến đỡ cô ấy.
_Không cần đâu, em tự về được. – giọng Tiểu Minh yếu ớt.
_Thôi, để mình anh lai em về cũng được.
Hạo Nhiên cũng vừa đỡ Tiểu Minh vừa nói. Nhìn cô ấy đúng là vẫn còn rất yếu, đến đi còn không nổi. Như vậy thì làm sao tôi có thể yên tâm để mình Hạo Nhiên lai còn Tiểu Minh ngồi sau được chứ, nhỡ Tiểu Minh ngã thì…
Ngẫm nghĩ một lát, tôi liền nói, quay ra nhìn Hạo Du:
_Hạo Du, hay anh cùng Hạo Nhiên đưa Tiểu Minh về nhé. Em về một mình cũng được.
Thấy tôi nói vậy, Hạo Du đã đi ngay đến bên tôi:
_Muộn thế này em có đi một mình được không?
Nhìn vẻ mặt và ánh mắt của anh lúc này là tôi biết ngay anh đang lo cho tôi mà. Tôi khẽ cười:
_Em đi được. Tiểu Minh mới đáng lo hơn. Anh giúp em chứ?
_Ừ, em đã nói vậy…
Hạo Du gật đầu. Thế là bọn tôi cùng đưa Tiểu Minh xuống dưới để lấy xe đi về. Trước khi đi, Hạo Du còn dặn tôi đi cẩn thận và thơm tôi chúc ngủ ngon. Tôi rất thích như vậy và cũng thơm lại anh ấy.
_Yêu anh. – tôi cười.
_Yêu em, nhớ cẩn thận.
Tôi lên xe đạp Hạo Du, vẫy chào mọi người rồi mới đi, còn hứa mai sẽ ra sân bay tiễn Hạo Nhiên. Anh ấy khẽ gật đầu rồi cũng dặn tôi đi cẩn thận.
Gió trên đường thổi khá lạnh vì đã gần nửa đêm. Đường vắng vẻ làm tôi đi một mình cũng thấy rợn rợn. Nhưng cũng may là có thể đi được khá nhanh. Phút chốc tôi đã đi gần về tới nhà, chỉ còn một quãng nữa, nhưng đoạn này tối nên tôi thấy hơi sợ, lại càng cố đi nhanh hơn.
“Rầm”
Giật mình, tôi đang đi nhanh bỗng nghe tiếng động rất lớn từ phía sau. Tuy hơi sợ nhưng tôi vẫn dừng xe và quay lại nhìn. Sau lưng tôi kia là một chiếc xe máy đang đổ chổng kềnh, hình như có người đã nằm bên cạnh.
Tôi nhìn xung quanh, không một bóng người, đường vắng tanh. Tôi có nên đến xem người kia không đây, thấy người đó vẫn chưa ngồi dậy được, có khi bất tỉnh rồi cũng nên.
Nghĩ mình không thể bỏ mặc người ta được, tôi vội quay xe đi tới. Là một người con trai, anh ta mặc đồ đen từ đầu tới chân. Tôi vội dừng xe rồi rón rén đi lại gần người đó. Chợt, tôi nhận ra đó là Đình Phong.
Tôi vừa lay vừa gọi anh ta:
_Này, anh không sao đấy chứ? Này…
Lay đến lần thứ ba mà anh ta vẫn không tỉnh, tôi liền đỡ Đình Phong ngồi dậy xem anh ta có bị thương gì không. Nhưng hình như là không sao cả mà, chỉ thấy người anh ta nồng nặc mùi rượu.
_Tỉnh lại đi chứ, này anh…
Gọi mãi không thấy Đình Phong tỉnh, tôi đan