Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.
long lanh như muốn khóc, giọng em nghe đáng thương lắm:
_Hạo Du, em có thể nói chuyện với anh một lát được không?
Tôi nghe em nói thì chỉ quay ra nhìn em chứ không nói gì. Thực ra tôi đang ngạc nhiên không hiểu sao em lại nói một câu lạ lùng thế.
_Vậy, em sẽ chỉ ngồi cạnh anh thôi, em sẽ không nói gì đâu, sẽ không làm phiền anh đâu.
Tôi lúc này vẫn còn ngạc nhiên nên vẫn không nói gì. Có lẽ thấy vậy nên em nhìn tôi thêm một lát như chờ đợi rồi quay người đi. Nhìn dáng em gầy gò, lầm lũi đi vào trong, tôi chợt như thấy tim mình đau nhói, vội nói:
_Ngồi đây.
Tôi chỉ vào chỗ bên cạnh mình. Thoáng thấy đôi mắt em sáng lên một vài tia hi vọng. Em bước nhẹ nhàng đến chỗ tôi rồi lên ghế ngồi thu mình một góc. Em ngồi bó gối, mắt cũng nhìn lên tivi im lặng. Lâu chưa được nhìn và ngồi bên em gần thế này nên tôi không thể nào xem film được nữa, cứ lén quay sang nhìn em. Chợt đến lần thứ ba thì tôi cũng bắt gặp ánh mắt em hướng về mình. Tôi chưa kịp quay đi thì thấy nước mắt em bỗng trào ra, lăn thành vệt dài trên má. Em vội quay đi, dùng tay cố lau hết nước mắt nhưng rồi tôi thấy lệ cứ tuôn ra như dòng suối. Lau không được, em gục luôn xuống gối mà khóc lên nức nở, hai vai khẽ rung rung.
Tôi đơ người mất vài phút rồi vội chạy vào bếp lấy giấy ăn cho em. Tôi không nói gì, đưa giấy cho em lại ngồi im lặng, xót xa. Tôi thực sự không biết phải làm gì lúc đó, muốn ôm em ngay vào lòng, nhưng lại sợ những ngày qua phải lạnh lùng với em là vô nghĩa. Thế là đến nói một lời an ủi em, dỗ dành em tôi cũng không làm được.
Tiểu Minh khóc một lúc lâu, mệt quá và thiếp đi, tôi mới vế em về phòng, trông em ngủ đến bây giờ.
Đúng là bây giờ nghĩ lại tôi vẫn không hiểu em định nói gì với tôi mà lại nói với giọng khổ sở như thế, ánh mắt như muốn khóc nữa chứ. Haiz, lại còn lúc em quay ra nhìn tôi rồi bật khóc, cái nhìn của em như luồng điện chạy vào tim tôi khiến tôi ngẩn ngơ chẳng suy nghĩ được gì nữa. Haiz, lúc đó…tôi chẳng biết vì sao em lại khóc dữ như vậy, rõ ràng là nhìn tôi rồi mới khóc, thế…chẳng phải là…khóc vì tôi sao? Ha, tự nhiên lại thấy…vui vui mới chết chứ, hic. Thấy em khóc mà tôi lại vui là sao, haiz.
Tôi tự cốc vào đầu mình mấy cái liền rồi lại nhìn Tiểu Minh ngủ. Em vẫn ngủ say lắm kìa, nhìn dễ thương quá đi. Không kiềm chế được, tôi khẽ đưa tay xoa má em rồi véo nhẹ em một cái. Tuy em có gầy đi nhưng véo vẫn rất thích, hihi.
Tôi cười thầm một mình, nằm sát lại bên em rồi nhẹ nhàng đặt đầu em nằm lên tay mình. Tiểu Minh vẫn ngủ không biết gì cả. Rồi tôi ôm lấy em và thơm nhẹ lên trán. Giá mà…em mãi ở bên tôi thế này, Tiểu Minh nhỉ!
Ánh sáng từ cửa số chiếu vào làm tôi bừng tỉnh giấc. Tôi nheo nheo mắt nhìn quanh quắt một lúc mới biết mình đang nằm trên giường. Chắc là Hạo Du đã thương tình nên đã bế tôi về phòng. Thương hại tôi chứ đâu còn muốn quan tâm đến tôi nữa.
Tôi thở hắt, nhớ đến những gì xảy ra hôm qua là tim lại như có một vết thương lớn không thể nào chữa khỏi được. Một nỗi lo sợ hơn cả sự lo lắng cho anh Đình Phong. Đó là tôi sợ Hạo Du sẽ bỏ rơi tôi, tôi sợ lắm. Hôm qua, lúc nào anh cũng ở bên Tú Giang, ánh mắt dịu hiền cho cô ấy, nụ cười thiên thần cũng dành cho cô ấy, rồi cả cái ôm dịu dàng, sự quan tâm lo lắng đều dành cho Tú Giang cả. Anh đâu có để ý gì đến tôi đâu, một chút…cũng không. Vậy mà bấy lâu nay, tôi cứ nghĩ nó thuộc về tôi rồi, cả anh lẫn trái tim của anh. Lại còn ngu ngốc tin rằng anh nói thích mình là thật, rồi còn cảm thấy tội lỗi với Tú Giang mà không dám liên lạc với cô ấy. Thật ngu ngốc làm sao, bản thân cũng thấy mình rất đáng thương hại mà.
Nhưng…tôi cũng chẳng trách gì anh đâu, à mà sao tôi dám trách chứ, tất cả là do tôi quá ảo tưởng mà thôi, tin rằng tình cảm của mình đã khiến anh rung động. Hiện thực, thì vẫn là hiện thực mà thôi, một con ngốc đáng ghét lắm điều như tôi, một góc cũng không bằng được Tú Giang thì sao mà anh có thể có tình cảm với tôi được chứ, đời nào…lại như vậy.
Tôi…cũng biết là không thể mà, thế sao nước mắt lại cứ trào ra thế này. Huhu, Hạo Du ơi, tại sao anh lại gieo giắc hạt giống tâm hồn vào trái tim em để nó cứ mỗi ngày một lớn thế này hả anh. Bây giờ thì nó đã hóa thành gai nhọn quấn nát trái tim em mất rồi. Em đau lắm anh ơi, đau lắm, huhu. Thà rằng anh cứ đối xử tồi tệ với em như lúc trước, đừng để em đã quen với việc được anh chăm lo cho rồi lại bỏ mặc em cô đơn, tuyệt vọng như thế này. Anh độc ác lắm anh biết không? Em đã khóc đến cạn cả nước mắt rồi, trái tim cũng chẳng còn thiết tha được đập nữa. Cuộc sống của em bây giờ, chẳng có ánh mắt âu yếm của anh, chẳng có những cái ôm dịu dàng của anh…sao em thấy cô đơn và trống trải đến thế.
“Hạo Du”, nhắc đến tên anh là tôi lại không sao cầm được nước mắt. Tôi ôm chặt lấy Tiểu Phong, nước mắt cứ chảy ra giàn dụa, tôi cố lau đi, nhưng không thể. Sao tôi lúc nào cũng chỉ biết khóc thế này, nếu tôi không yếu đuối như thế chắc cũng sẽ thấy tim mình đỡ đau hơn. Nhưng biết làm sao được.
Tôi sụt sùi, cố nhoài người ra ngoài lấy hơi để thở. Bỗng, tôi nghe tiếng Hạo