XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

từ chối được, tôi liền ngồi xuống bên cạnh cô ấy, cười ngượng nghịu: _Thật ngại quá. _Ngại gì chứ, đưa bát mình xới cơm cho. Rồi chưa kịp để tôi phản ứng, Hạo Du đã cầm lấy bát của tôi mà xới đầy cơm, cậu ấy cũng tự xới cho mình nhưng lại không xới cho Tiểu Minh. Chưa kịp thắc mắc, tôi đã thấy Hạo Du đẩy một bát “gì đó” về phía Tiểu Minh và nói: _Ăn hết bát tổ yến này, rồi đến tô gà hầm rau cải, ăn nhiều cá, bát súp này cũng phải ăn hết… Như vậy mới mong khỏi bệnh được. Hạo Du nói một tràng rồi kết thúc ở câu “như vậy mới mong khỏi bệnh được”. Tôi ngạc nhiên chưa hết, quay ra thì thấy ặmt Tiểu Minh cũng nghệt ra y như mình. Cô ấy vừa nói vừa cười khổ sở: _Hạo Du, em…em sao ăn hết được. _Ăn đi, được bao nhiêu thì ăn, bổ lắm đó. Hạo Du nói một câu không biểu cảm rồi đưa thìa cho Tiểu Minh, nhìn cô ấy xúc miếng đầu tiên đưa lên miệng rồi mới bắt đầu ăn. Tôi cũng nhìn Tiểu Minh. Cô ấy ăn được vài miếng thì vội che miệng, hình như là để khỏi nôn rồi lại ăn tiếp. Nhìn cô ấy thương quá nên tôi đành lên tiếng: _Tiểu Minh, vẫn còn khó chịu lắm hả? _Tớ…thực ra là không ăn được tổ yến. Tiểu Minh vừa nói vừa nhăn nhó, nhìn rất thảm. Tôi vội định bảo không ăn được thì thôi thì đã thấy Hạo Du kéo bát tổ yến về phía mình và đẩy cho Tiểu Minh bát súp “gì đó”. _Không ăn được thì thôi, sao lại cố. Ăn bát súp lươn này đi, vẫn còn nóng đó. _Vâng, hì. Tiểu Minh nhoẻn cười rồi xúc súp ăn. Không hiểu Hạo Du đã nói gì mà cô ấy lại vui nhanh được thế, lại còn thấy như khỏe hẳn, tò mò thật. Tôi vừa nghĩ vừa đưa lên miệng miếng thịt bò Tiểu Minh vừa gắp cho, vẫn không hiểu lắm về mối quan hệ “vợ chồng bắt ép” của hai người. Tí tôi phải hỏi rõ Tiểu Minh mới được, cô ấy rất kín tiếng trong vụ này mà, chỉ có anh Hạo Nhiên và Đình Phong biết, Tú Giang cũng chưa biết nữa. Ơ mà Đình Phong? Hai chữ Đình Phong vừa chạy ngang qua đầu tôi là tôi vội xem đồng hồ ngay, mười một giờ năm mươi, vậy là anh ấy sắp lên máy bay rồi, Tiểu Minh không lẽ không ra sân bay tiễn Đình Phong sao, hay cô ấy không biết. _Tiểu Minh, bạn không ra sân bay sao, mười hai giờ là Đình Phong đi rồi đó. Tôi vừa nói vừa lay người Tiểu Minh. Nhưng không hiểu sao, tôi vừa nói xong thì cả Hạo Du và Tiểu Minh cùng nhau ngước lên nhìn tôi, Tiểu Minh có vẻ hơi ngạc nhiên còn ánh mắt Hạo Du thì không được thiện cảm cho lắm. sau đó thì Hạo Du lại tiếp tục cúi xuống ăn còn Tiểu Minh ghé tai tôi thì thầm: _Anh Đình Phong…mười hai giờ đi thật hả. Sao…bạn biết. _À, thì…thu nhập tin tức. – tôi nói dối. _Tớ…không biết…nhưng mà tớ…không thể ra tiễn anh ấy được… _Sao thế? Mà bạn với Đình Phong chính thức yêu nhau rồi hả? – tôi cũng thì thầm. _Tí tớ kể cho. Tiểu Minh nói rồi mặt bỗng buồn buồn, lại cúi xuống ăn súp. Tôi cũng vì thế mà im luôn. Không khí bỗng trở nên căng thẳng, không ai nói với ai lời nào. Nhìn thái độ thì có vẻ Hạo Du không thích nghe nói đến Đình Phong lắm (ghen chẳng hạn), còn Tiểu Minh với Đình Phong thì đang có mâu thuẫn nên mới không ai “dám” gặp ai như thế. Haiz, tôi chẳng thể biết được mọi chuyện thế nào nữa, mà không hiểu sao, nghĩ đến chuyện Tiểu Minh và Đình Phong là tôi không thể vui được, cảm giác rất lạ. Nếu nghe thấy hai chữ Đình Phong ở đâu là tim lại đập nhanh hẳn, hồi hộp đến ngạt thở và tôi muốn biết xem họ nói gì về anh ấy, nói tốt hay xấu. Dạo này nghe thấy người khác kể xấu anh lại còn bực tức nữa, chẳng hiểu những cảm xúc ấy ở đâu ra. Hồi trước, tôi cũng hay nói chuyện với Tiểu Minh hoặc nghĩ về anh Dương và anh Duy nhưng chưa bao giờ có những khi ngồi không mà tự nhiên nhớ đến các anh ấy như Đình Phong cả, mà nghĩ đến là lại muốn gặp chứ >..< Hic, mới nghĩ đến có thế mà tôi đã nóng hết cả mặt rồi >.<, xấu hổ quá, không biết có ai nhìn thấy tôi đang đỏ mặt không. Nghĩ rồi tôi liền quay ra nhìn Tiểu Minh ngồi bên thì thấy cô ấy đang nhìn Hạo Du rồi lại cúi xuống, rồi lại ngẩng lên nhìn, không biết định nói gì nhưng Hạo Du thì vẫn đang ăn rất bình thản. Tôi quan sát hai người này một hồi lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì mới, vừa cúi xuống thì lại nghe tiếng Hạo Du nói với Tiểu Minh: _Có gì cần nói thì cứ nói đi, sao cứ nhìn tôi mãi. Tôi thấy Hạo Du vừa nói vừa khẽ mỉm cười còn Tiểu Minh lại có vẻ rụt rè: _À…hôm nay…lúc đi tiễn anh Hạo Nhiên…anh…có thấy anh Đình Phong đến không? Sau đó là tiếng Hạo Du khô khốc: _Không biết. Hạo Du trả lời xong thì Tiểu Minh cũng im lặng, không nói thêm nửa lời. Không khí lại trở lên nặng nề, im ắng, chỉ còn nghe tiếng thở dài của cả hai người. Tôi cũng thở dài thườn thượt. Bỗng lại nghe thấy Hạo Du lên tiếng: _Có. _Dạ…? _Hắn có đến. _Vậy ạ? _Ừ. Một cuộc đối thoại “nho nhỏ” diễn ra ngay sau đó. Có vẻ như Hạo Du đang khó chịu lắm vì nghe giọng cậu ấy rất miễn cưỡng, còn Tiểu Minh thì cứ như đang nói chuyện với bố, sợ nói sai là ăn đòn ngay vậy. Không hiểu sao vừa nghĩ đến thái độ của hai người này là tôi lại phòg cười, nhưng không dám cười to nên cứ tủm tỉm một mình, thỉnh thoảng lại lén nhìn xem Hạo Du với Tiểu Minh xem có “động tĩnh” gì không, nhưng chỉ nghe thấy tiếng bát đũa và thìa vang lên lách cách, hai người k