Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2854 lượt.

iếng: _Tiểu Phần, em…em phải chăm sóc cho Tiểu Minh, đừng để vịt con bỏ ăn nữa, nếu cứ thế sẽ nguy hiểm đến tính mạng mất thôi. Và…đừng để Tiểu Minh buồn nữa, được không em? Ánh mắt Đình Phong rất buồn, xoáy sâu vào tim tôi. Giọng anh cũng buồn đến thảm thương. Tôi liền gật đầu: _Anh nói gì thế, Tiểu Minh là bạn thân em mà, tất nhiên là em phải chăm sóc cho bạn ấy rồi. Anh đừng lo. _Sao không lo được khi anh chẳng thể tự mình chăm sóc cho Tiểu Minh được chứ. – giọng anh như thì thầm. _Sao…sao lại vậy ạ? _À, không có gì. Mười hai giờ trưa nay bọn anh sẽ lên máy bay sang Thái. Có thể sẽ ở đó lâu nên trong khoảng thời gian đó em nhớ chú ý đến Tiểu Minh hộ anh nhé. _Vâng, em biết rồi. – không hiểu anh ấy nhắc bao nhiêu lần rồi, hic. _Ừ, mà cho anh số điện thoại em đi. Sang đó, có gì anh sẽ gọi cho em. Đình Phong vừa nói vừa đưa máy cho tôi. Tôi cầm lấy, mới kịp mở máy lên thì đã thấy bức ảnh nền là ảnh Đình Phong đang thơm vào má Tiểu Minh. Tôi tự nhiên thấy rất ngại, ghi vội số mình rồi đưa cho anh. _Đây ạ. _Ừ, vậy…nhớ chăm sóc Tiểu Minh nhé, ép vịt con ăn nhiều vào. Nếu có chuyện gì thì phải đưa vịt con đi viện ngay nhé. Nhờ cả vào em đấy. Tiểu Minh bây giờ, có lẽ…đang rất đau khổ. _Em biết rồi ạ. – tôi cười méo mó. _Ừ, anh đi đây. Đừng nói chuyện hôm nay mình gặp nhau cho Tiểu Minh biết nhé. _Vâng, chúc anh thi đấu tốt. Tôi vẫy chào, nhìn anh đi rồi mới quay trở về nhà Tiểu Minh. Không thấy cửa đóng nên tôi cứ đi thẳng vào nhà, vừa vào thì thấy Hạo Du đang lúi húi trong bếp. Nhớ đến những lời dặn của Đình Phong, tôi liền đến gần cậu ấy. _Hạo Du này… – tôi rụt rè. _A, mình cứ tưởng bạn về rồi. Giúp mình gọi Tiểu Minh xuống ăn với. _À, này mình cũng bảo nhưng Tiểu Minh nói không muốn ăn gì cả. Hay bạn lên xem xem, nhỡ Tiểu Minh lại nghe lời bạn… _Mình…mình không thể. _Tại sao? Tôi hỏi rồi lại thấy Hạo Du im lặng, cúi gằm mặt xuống đất, điệu bộ y hệt anh Đình Phong vừa nãy. Chắc cậu ấy cũng có điều gì khó nói chăng? Nghĩ rồi, tôi khẽ gật đầu: _Được rồi, để mình lên thuyết phục Tiểu Minh, nhìn bạn ấy gầy hẳn đi, không biết là đã bao lâu chưa ăn rồi nữa. _Vậy…cám ơn bạn nhiều lắm. Tôi mỉm cười rồi đi lên phòng Tiểu Minh, vẫn còn đang ngơ ngẩn vì hôm nay có đến hai người con trai cùng nhờ tôi giúp đỡ, đều rất lo lắng cho Tiểu Minh (giống tôi). Tôi mở cửa vào phòng, chưa nói được gì thì đã thấy Tiểu Minh vẫn ngồi dựa vào tường, đầu gục hẳn xuống, mắt nhắm nghiền, toàn thân bất động. Tôi sợ quá lao vội xuống gọi Hạo Du: _Hạo Du à, Tiểu Minh bị sao ý, Hạo Du… Tôi trào nước mắt, vừa chạy vừa gọi, Hạo Du nghe thấy, từ dưới nhà lao vội lên, va cả vào tôi. Tôi vội vã theo chân cậu ấy vào phòng. Cậu ấy đến bên giường Tiểu Minh, hơi sững sờ rồi lay mặt người cô ấy: _Tiểu Minh, em sao thế, này… _Đừng…đừng làm tôi sợ mà, này… Thấy Hạo Du lay Tiểu Minh và gọi thảm thiết mà cô ấy vẫn không tỉnh, tôi cũng sợ hãi, người run bần bật. Tôi cầm tay Tiểu Minh, vừa gạt nước mắt. _Tiểu Minh à, bạn sao vậy, mở mắt ra đi… Tôi chưa kịp nói hết câu thì đã thấy cô ấy mở mắt thật. Tiểu Minh quay đầu hết nhìn tôi, nhìn Hạo Du rồi mới nói: _Hai người…sao thế? Tớ mệt quá nên ngủ quên đi mất thôi mà. Nghe cô ấy nói, tôi ngơ người ra một lúc rồi bật cười, nói giọng trách móc: _Bạn làm bọn tớ sợ quá, nhất là Hạo Du, rất lo cho cậu đấy. Tôi nói rồi quay ra nhìn Hạo Du, nhưng cậu ấy đã quay vội đi, nói không rõ lời: _Thôi, xuống ăn cơm đi. _Hai người ăn đi, em không muốn ăn. _Tiểu Phần, xuống dọn thức ăn ra bàn hộ mình. _À, ừ… Tôi đáp nhẹ rồi nghe lời Hạo Du ra ngoài. Không hiểu sao lời Hạo Du nói rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta không thể không nghe theo, rất có sức mạnh. Tôi nghĩ rồi đi thẳng xuống nhà, mặc dì rất muốn biết hai người kia nói chuyện gì nhưng tọc mạch chuyện “gia đình” người khác là không tốt, tôi biết chứ. Tôi vào bếp, đang định xắn tay áo lên giúp thì thấy bàn thức ăn đã được dọn ra hết rồi, bát đũa đủ cả, đâu cần “đụng chạm” gì vào nữa. chắc Hạo Du chỉ lấy cơ để tôi cho hai người nói chuyện riêng tư thôi. Mà nghĩ lại, chuyện hôn nhân giữa Hạo Du và Tiểu Minh thật khó tin, lại còn là hôn nhân sắp đặt, không tình yêu nữa chứ. Nhưng mà cái lúc Tiểu Minh kể về chuyện hai người, mắt cô ấy cứ long la long lanh, chưa kể còn khi biết điểm cũng buồn cho Hạo Du mà khóc. Rồi về phần Hạo Du, tôi thấy rõ ràng ánh mắt của cậu ấy dành cho Tiểu Minh cũng không hề…bình thường, ẩn chứa cả tình cảm trong đó mà. Tình cảm gì thì tôi không biết, nhưng sự quan tâm, lo lắng thì không thiếu. Haiz, nhưng Hạo Du đã có Tú Giang, còn Đình Phong với Tiểu Minh, ảnh nền điện thoại của anh cũng đã nói lên tất cả rồi. Đúng là mối quan hệ giữa hai người này rất đáng ngờ mà, lại còn anh em nữa. _Tiểu Phần, bạn đã dọn xong cơm rồi à, làm phiền bạn quá. Giật mình nghe tiếng nói, tôi quay lại thấy Hạo Du đang cõng Tiểu Minh thì khẽ mỉm cười, kéo ghế ra để cho Hạo Du đặt Tiểu Minh ngồi xuống. _Bạn cũng ngồi xuống ăn luôn đi Tiểu Phần, đừng ngại. _Tiểu Phần đâu phải khách mà ngại chứ nhỉ, ngồi xuống đi nào. Tiểu Minh nói rồi cười khẽ, còn kéo ghế ra cho tôi. Không