Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.
chân, đang mặc đồ ở nhà, trông dở tệ. Tôi ngượng ngùng: _Nhưng em mặc thế này… _Không sao đâu, cũng xinh mà… Em lên xe luôn đi. _Dạ, vậy…vâng… Tôi gật đầu, chạt vào xin phép bố mẹ, dặn dò về cái bánh đang làm dở rồi mới lên xe Đình Phong. Anh đưa tôi mũ bảo hiểm rồi phóng như bay trên đường làm tôi được một phen chết khiếp. Đi đến gần nhà Tiểu Minh rồi thì anh bỗng dừng xe lại, quay ra sau nhìn tôi. _Em có thể đi vào nhà Tiểu Minh từ đây không? Anh sẽ chờ ở đây, em vào thăm Tiểu Minh rồi ra đây nói cho anh biết. Tôi nhìn anh, không giấu nổi ngạc nhiên: _Anh không vào à? _Anh không thể, giúp anh được không, xin em đấy. _A, dạ được mà. Vậy em đi đây, sẽ quay lại ngay ạ. _Cám…cám ơn em. Tôi khẽ cười rồi chạy đi luôn, trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc tại sao Đình Phong lại làm như thế nhưng (tất nhiên) không hề có câu trả lời. Tôi lén quay lại nhìn anh thêm một lần rồi đến trước cửa nhà Tiểu Minh. Tôi chưa kịp nhấn chuông thì thấy Hạo Du đi ra. Thấy cậu ấy ngạc nhiên, tôi vội nói trước. _Hạo Du, mình là bạn Tiểu Minh, bạn nhớ không? Cậu ấy ra mở cửa rồi gật đầu: _Ừ, mình biết mà, bạn vào đi. Đến gặp Tiểu Minh hả, cô ấy đang trên phòng đó. _Ừ. – tôi liền bước vào – cám ơn bạn. Nói rồi tôi đi thẳng lên phòng Tiểu Minh. Nói thật, chưa bao giờ tôi lại nghĩ là sẽ được đứng gần và nói chuyện với Hạo Du như thế, cậu ấy khá nổi bật ở trường mà. Cả hôm giáng sinh được ăn tiệc cùng nhau nhưng tôi cũng chỉ là khách, và cũng chẳng nói chuyện với cậu ấy tí nào Tôi lên tầng rồi mở cửa phòng Tiểu Minh, khẽ đi vào. Tiểu Minh đang nằm trên giường kia, có lẽ là đang ngủ. Rón rén, tôi đến gần giường Tiểu Minh rồi ngồi xuống bên cạnh. Chưa kịp nói gì, tôi đã nhìn thấy Tiểu Minh ngủ mê mệt trong chăn, trán ướt đâm mồ hôi. Tôi vội lay người cô ấy, hốt hoảng. _Tiểu Minh à, bạn không sao đó chứ, Tiểu Minh… _Ai…thế…? _Tớ, Tiểu Phần đây mà. – tôi vội trả lời. _A…Tiểu…Phần… Sau câu nói của tôi, Tiểu Minh khẽ mở mắt nhưng lại không nhận ra tôi, đến lúc tôi nói mới biết và cố gượng dậy. Tôi liền bỏ bớt chăn ra cho Tiểu Minh và nói, nước mắt từ đâu bỗng ùa ra. _Không, bạn cứ nằm đi. Tiểu Minh, bạn sao thế? Sao mới có một hôm… Tôi khẽ che miệng sợ mình sẽ khóc nấc lên. Nhìn Tiểu Minh kìa, gương mặt tiều tụy, môi trắng nhợt nhạt, mắt đỏ ngầu, lại còn sưng nữa… _Tớ…không sao, hì. Sao…Tiểu Phần đến…mà không…báo trước… _Thế này mà không sao hả – tôi phớt lờ câu hỏi của Tiểu Minh – sao bạn lại ra nông nỗi này hả, có chuyện gì sao, Tiểu Minh… _Tớ…tớ…không…sao mà. Tiểu Minh nói rồi nước mắt cũng ứa ra. Tôi vội ôm lấy cô ấy. _Ừ, ừ, không sao, không sao. Nhưng chính tôi cũng khóc. Tiểu Minh cứ dựa vào tôi như không còn tí sức lực nào vậy. Sao lại thế này chứ, có chuyện gì xảy ra với cô bạn thân của tôi thế này. Một lúc lâu sau, tôi mới cất tiếng: _Tiểu Minh, bạn ốm từ khi nào vậy, đã đi khám chưa? – tôi nhẹ nhàng đỡ Tiểu Minh ngồi dựa vào tường. _Hôm qu…qua. Bác sĩ bảo…chỉ suy nhược…cơ thể…thôi. Không…sao cả… Tiểu Minh vừa đáp lời tôi thở khó nhọc, tôi khẽ nắm lấy hai bàn tay cô ấy, nhìn quanh chẳng thấy có đồ ăn hay nước, thuốc gì, tôi vội hỏi: _Bạn đã ăn gì chưa, Tiểu Minh? Đã uống thuốc chưa? Cô ấy lặng lẽ lắc đầu. Tôi lại sốt sắng hỏi: _Sao lại thế? Để tớ mang gì cho bạn ăn rồi uống thuốc nhé. Tôi nói rồi không chờ cô ấy trả lời mà đứng ngay dậy. Nhưng chợt Tiểu Minh kéo tay tôi: _Tôi…không muốn…ăn gì…cả. Cứ kệ tớ. _Tiểu Minh, nhìn bạn xem, suy nhược cơ thể mà không ăn gì là sao. Bây giờ bạn mặc cái áo này mới thấy là bạn gầy lắm đó, hai tay…toàn xương đây này. Với lại, không ăn sao mà lại sức được chứ. Nói rồi, tôi không nghe Tiểu Minh nói thêm gì, vội chạy ra khỏi phòng. Đình Phong đang chờ tôi ngoài kia, tôi sẽ ra gặp anh ấy rồi xem phải làm thế nào bây giờ với tình trạng của Tiểu Minh. Tôi đi xuống nhà, đi qua Hạo Du khẽ cười rồi chạy ra chỗ Đình Phong. Anh đang đi qua đi lại, thấy tôi vội chạy đến, hỏi dồn dập: _Sao rồi, Tiểu Phần. Tiểu Minh, em ấy sao rồi? Tôi thở hổn hển vì phải chạy nhanh: _Tiểu Minh…nhìn đáng thương lắm. Bạn ấy bị…suy nhược cơ thể… _Gì cơ? Suy nhược cơ thể? Có trầm trọng không? Đình Phong sốt sắng lắc mạnh vai tôi, mắt nhìn chằm chằm vào tôi, đầy vẻ lo lắng. Có lẽ đoán là đã làm tôi sợ, Đình Phong mới buông tay ra, quay mặt đi. _Xin lỗi, tại anh lo quá. Sự thực là tôi cũng hơi sợ! _Hic, không sao ạ. Mà Tiểu Minh chỉ nói là bị suy nhược cơ thể thôi, em không biết nữa. nhưng nhìn bạn ấy yếu lắm, vừa nói vừa thở rất khó nhọc, người cứ như không còn tí sức sống nào. _Sao cơ? Thế Tiểu Minh có ăn được không? _Tiểu Minh bảo chưa ăn gì, cũng không muốn ăn gì cả. _Vậy…vậy hả? Đình Phong nói rồi mặt bỗng trắng bệch. Tôi vội lay người anh. _Đình Phong, anh sao thế? _Thế còn thằng kia, nó không chăm sóc cho Tiểu Minh sao? _Em…em không biết, nhìn cậu ấy khá…khá là bình thản. Tôi nói rồi nhìn vào mắt anh. Đình Phong nghe xong có vẻ tức tối lắm, anh đưa tay đấm vào bức tường bên cạnh đến “bốp” một cái và…chửi thề. Bàn tay sẵn băng trắng lại xuất hiện màu của máu. Tôi sợ quá chỉ dám lý nhí: _Đình Phong… Anh bỗng giữ chặt vai tôi đau đ