Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

o dù không ai yêu em, thì cũng phải biết tự yêu lấy bản thân mình, được không? _Nhưng em không làm được. Em sẽ nhớ anh không chịu nổi mất. _Phải mạnh mẽ lên chứ, nếu em khóc thì anh sẽ không bao giờ quan tâm đến em nữa đâu. _Vậy nếu em mạnh mẽ, em không khóc thì anh có về thăm em nữa không, đừng bỏ mặc em nhé, anh mà không về thăm em là em sẽ chết đấy. _Ngốc, em nói gì chứ, nói linh tinh anh đánh cho bây giờ. _Hì, em sẽ làm thật đấy. _Nhớ…thì cứ nhắn tin cho anh. _Tú Giang sẽ không ghen chứ. Mà thế thì mỗi ngày em sẽ chỉ nhắn tin cho anh một tin thôi, nhớ trả lời. _Ngày đấy còn lâu mà. _Hì, kể cả khi Tú Giang biết chuyện, anh cũng đừng lạnh lùng với em nhé, đừng ghét em. Tiểu Minh nói rồi dụi đầu vào ngực tôi như nũng nịu. Tôi cứ ôm chặt lấy em mà chẳng biết phải nói thế nào. Thực ra…tôi đã quyết định rồi, nếu Tiểu Minh biết chuyện tôi và em, tôi chắc chắn sẽ phải đối xử lạnh lùng với em. Không phải tôi muốn thế nhưng mà…nếu chuyện tồi tệ ấy xảy ra sớm, tôi không thể để em ôm mãi hy vọng mà sống trong chờ đợi được. Em phải hạnh phúc, vì thế cho dù em có đau khổ vì bị tôi lạnh lùng một thời gian, còn hơn là cả đời vì tôi mà em không xây dựng được hạnh phúc của riêng mình. _Tiểu Minh à, em có yêu anh không? – tôi ghì chặt lấy em. _Có, em yêu anh nhiều lắm. _Nhưng anh không tốt. _Có, anh rất tốt. _Nhưng anh không làm em hạnh phúc được. _Bây giờ em rất hạnh phúc. _Em…ngốc lắm. _Anh lúc nào cũng kêu em ngốc, có anh ngốc ý. À, cho anh xem cái này. _Gì thế? Tiểu Minh nói rồi rời ngay vòng tay của tôi. Em quay người ra sau rồi với lấy cái điện thoại. không hiểu em định cho tôi xem gì. _Đây, xem này. Tiểu Minh quay lại nhoẻn cười rồi đưa điện thoại cho tôi. Đây là…danh bạ điện thoại của em, có gì đâu nhỉ. _Có gì đâu em. – tôi hỏi. _Số thứ ba đó, anh nhìn em. _Số thứ ba? Chồng ngốc…? Á, số của anh. _Hi, đúng rồi. Em nhìn tôi cười híp mắt, liền bị tôi véo má cho một cái la oai oái. _Hư nhỉ, dám gọi anh là ngốc à. Mà cái ảnh này em lấy ở đâu thế? _À, chụp trộm, hôm cả bốn bọn mình đi chơi ý. Đây này. Em vừa nói vừa quay màn hình laptop cho tôi xem. Vẫn là ảnh đáy, chụp xa nên hơi mà và tối, mà mặt tôi nhìn cũng không rõ lắm. _Ảnh xấu thế, giữ làm gì? _Đẹp mà. Với lại em chẳng có cái nào nữa. _Thế từ ngày ở với nhau chụp lén được mỗi cái này à. _Vâng. Hay anh cho em chụp thêm mấy cái nữa nhé, được không? _Ừ. _Gì cơ, thật nhé, cho em chụp nhé. Tiểu Minh nghe tôi nói thì reo lên rất thích thú, mắt nhìn háo hức lắm, miệng cười toe toét. Tôi lại gật đầu rồi “ừ” thêm lần nữa. Thế là em bắt đầu chụp ảnh tôi ngay còn bắt tôi cười thật tươi cho em chụp. Nhìn em vui chưa kìa, mắt hấp háy, chụp xong còn khoe tôi nữa. _Woa, mười cái đều đẹp cả, hihi. _Mãn nguyện chưa? Tôi khẽ xoa má em. Nhìn Tiểu Minh cười rạng rỡ chưa kìa. _Rồi ạ. _Thế cho em xem cái này. Tôi nói rồi cũng lấy điện thoại mở danh bạ ra. Tôi còn muốn cho cho em xem cái ảnh tôi chụp lén em ngủ hôm lâu lâu nữa, nhìn đáng yêu lắm. _Oa, sao anh lưu tên em là ngố, hic hic. _Không hay à? – tôi cười. _Không, em thế này mà kêu em là ngố à >..<
Tôi khẽ xoa đầu em rồi đi ra. Không biết muộn thế này còn ai đến nữa đây, mà sao tôi lại linh cảm có điều gì không may sắp xảy ra.
Tôi đi xuống nhà bật đèn rồi nói lớn:
_Ai thế, đợi một tí.
Không có tiếng đáp lại, tiếng chuông cũng không vang lên nữa. Tôi mở cửa trong rồi ngó đầu ra. Có người đứng ở ngoài cửa kia nhưng tối quá tôi không nhìn rõ là ai.
_Hạo Du, em nhớ anh quá nên đến mà không báo trước.
_Tiểu…Tiểu Giang…
Hạo Du sững người trước cô gái đang đứng ngoài cửa, miệng lắp bắp không thành lời.
_Tiểu…Tiểu Giang…
_Anh, sao anh có vẻ ngạc nhiên thế, không ngờ em đến đúng không, hihi. – Tú Giang cười tinh nghịch trước người yêu mình.
_Ừ, anh…anh…sao em đến muộn thế, có việc gì à?
Hạo Du vừa nói vừa mở cửa nhưng cậu không hề muốn và cũng không thể đề Tú Giang vào nhà. Nhìn cô gái đứng trước mặt cười tươi rói, cậu thực sự không biết phải làm thế nào, bỗng dưng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Còn về phần Tú Giang, từ lúc “vô tình” biết chuyện người yêu mình đã có vợ, lại chính là bạn thân mình, cô đã tự nhốt mình trong phòng không gặp một ai. Có những lúc, lý trí dường như bị tình yêu và niềm đau nuốt trọn, Tú Giang chỉ biết nằm khóc một mình, tự trách bản thân đã hết mực tin tưởng Hạo Du và Tiểu Minh ngay cả khi đã nhận ra sự thân thiết “khác thường” giữa họ cùng những biểu hiện thờ ơ lạnh lùng của bạn trai cô – Hạo Du. Nhưng rồi, một con người mạnh mẽ như Tú Giang, sau những phút yếu mềm, đã quyết định đến gặp trực tiếp Hạo Du để tìm hiểu rõ mọi chuyện. Cô muốn nghe sự thật từ chính người yêu của mình, cho dù chuyện đó có là thật đi chăng nữa, cô cũng muốn được biết quyết định của Hạo Du.
Giờ đây, khi đối diện với vẻ lúng túng của Hạo Du, cô phần nào cũng đã xác định được những câu nói Đình Phong nói ra trong lúc say kia là đúng hay sai. Trái tim dường như bị nỗi đau bóp nghẹt, cô vẫn cố gắng cười thật tươi.
_Anh…không mời em vào nhà à?
_À, tất nhiên, nhưng muộn thế này rồi, anh…


XtGem Forum catalog