Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.
cô ấy. Còn cô thì đã nằm đây khóc đến ngất đi mấy lần, tỉnh lại vẫn chưa thấy Hạo Du quay về. Cô cũng đoán ra được là Hạo Du đi rồi sẽ không về nữa đâu, vì Tú Giang còn đang tức giận như thế, nhưng sao…không thể ngăn được nước mắt trào ra khi từng giây từng phút không thấy anh về.
_Hức…hức…hức…H…ạ…o……D…u…
Tiểu Minh lại khóc. Giọng cô bé khản đặc, có muốn gọi tên Hạo Du cũng khó khăn. Nhưng nhớ đến câu nói Hạo Du dặn mình phải mạnh mẽ, cô liền cố gắng ngồi dậy, lau đi lau lại mắt nhiều lần đến lúc mắt bỏng rát mới có thể lau hết nước mắt đi. Rồi cô bé bám tay vào ghế và tường, lần từng bước lên tầng. Thực ra, cô cả ngày ăn đều uống đầy đủ mà tâm trạng lại tốt hơn rất nhiều nên không yếu đến mức không thể đi vững vàng lên tầng, nhưng vì trong lòng quá đau nên chẳng thể bình tĩnh mà đi bình thường được.
Vào trong phòng, cô đổ ập xuống giường như một con búp bê vải không có sự sống. Nỗi đau vẫn cứ vây lấy cô, siết chặt trái tim khiến cô tưởng chừng như không thể thở nổi. Nhưng lúc này nước mắt đã khô cạn, nên cô không thể khóc thêm được nữa, cô choàng ôm chặt lấy Tiểu Phong và Dinga, coi chúng như những “người” duy nhất bên cạnh cô lúc này rồi cứ tự an ủi mình rằng cô không hề cô đơn, không cô đơn chút nào.
Thế rồi…Tiểu Minh bị cuốn theo ngay một giấc mơ màu hồng, có anh và cô…
6.30 p.m
Tiểu Minh mệt mỏi bước ra khỏi giường sau khi xem đồng hồ, cả cơ thể nặng nề lết từng bước xuống dưới nhà. Đầu cô bé nặng trĩu, mắt sưng híp tịt lại nhìn thật thảm thương. Tiểu Minh đi vào đến trong bếp rồi lại ngồi phịch xuống ghế, thở hắt. Đêm qua cô mơ một giấc mơ đẹp quá nên giờ phải dậy thấy thật tiếc nuối, nhưng nếu không dậy thì cô sẽ muộn học mất thôi.
Đánh răng rửa mặt xong, Tiểu Minh lại uể oải đi lên phòng. Cô lại ngồi xuống giường, ngẩn ngơ vì nhớ Hạo Du. Căn nhà không có anh sao mà trống vắng đến thế, lại còn nhìn đâu cô cũng thấy hình bóng anh. Tiểu Minh sợ Hạo Du đi sẽ không về nữa nên rất buồn, nhất là lúc thấy điện thoại Hạo Du vẫn để ở nhà, lúc thấy ảnh anh trong điện thoại cô. Tuy vậy, Tiểu Minh không khóc, một phần vì nghĩ đến những lời nói của Hạo Du hôm qua, một phần là vì cô đã quá mệt mỏi, cứ khóc mãi thì không còn sức làm việc gì nữa mất.
Nghĩ rồi, Tiểu Minh lại mạnh mẽ đứng dậy. Cô thay quần áo, chải tóc gọn gàng rồi mới ra khỏi phòng, không quên để máy Hạo Du lên bàn học mình, vì nếu anh có về lấy nó đi thì sẽ phải qua phòng cô, như vậy cô còn được thấy anh một chút, Tiểu Minh đơn giản nghĩ vậy.
Tiểu Minh bước ra cửa, hít một hơi no căng bụng khí rồi bắt đầu thong thả trên đường. Hôm nay cô đi bộ, không có xe cũng chẳng muốn gọi xe, cô muốn được ngắm khung cảnh hai bên để cho lòng bớt đi muộn phiền. buổi sáng trời rất trong xanh, rất mát mẻ nên cho dù biết là mình cứ chậm rãi đi thế này thì sẽ muộn học, nhưng Tiểu Minh không mấy quan tâm, cô cứ thả bộ trên đường, mắt nhìn xung quanh vô hồn. Lúc này Tiểu Minh không nghĩ gì đến ai cả, cô để tâm tư hoàn toàn trong suốt, chỉ tập trung vào việc ngắm cảnh hai bên. Con đường đi học đẹp thế này, cô sợ mình chỉ gợn suy nghĩ thôi thì đã khiến cho mọi thứ trước mặt mang màu đen tối rồi. Cô không nỡ làm thế vì biết nếu cô có nghĩ thì chắc hẳn là sẽ nghĩ về Hạo Du, về Tú Giang, về “chuyện ba người”, không buồn mới là lạ.
Quãng đường đi học cuối cùng cũng kết thúc. Tiểu Minh đi vào trường thấy quá đỗi ngạc nhiên vì mọi người vẫn đi lại “đông đảo”. Cô xem ngay đồng hồ, bảy giờ vào lớp, bây giờ đã bảy giờ hai mươi, đáng lẽ ra cô phải là người duy nhất còn đang ở sân trường lúc này chứ, sao chẳng có vẻ gì là đã vào học thế này. Cô bước tới canteen, định bụng mua cái gì đó lót dạ rồi nhân tiện hỏi chuyện luôn. Canteen rộng mà cũng đông chật người. Từng tốp, từng nhóm học sinh nam nữ ngồi quây từng bàn nói chuyện khác nhau, không ai để ý đến ai. Nhưng hình như, Tiểu Minh vừa bước vào thì gần như tất cả mọi người đều quay ra nhìn cô bé. Một số chỉ trỏ, một số cười nhạo, một số thì bàn tán, thì thầm to nhỏ, cô bé bỗng trở thành tâm điểm, chủ đề chung cho cuộc tán gẫu của mấy người kia.
Tiểu Minh thấy ánh mắt mọi người nhìn mình đầy chế giễu, lại cười nói chỉ trỏ như thế, ban đầu còn làm ngơ nhưng càng tiến vào, càng “hứng chịu” càng thấy sợ. Thế là chưa kịp mua gì ăn cũng chưa kịp hỏi gì, cô bé đã vội chạy ra khỏi cái nơi đáng sợ ấy. Nước mắt đang chực trào ra nhưng bị Tiểu Minh đẩy ngay vào lại trong tim. Lúc nãy, cho dù không muốn nghe, nhưng Tiểu Minh đã loáng thoáng nghe thấy tên mình đi kèm với tên Hạo Du và Tú Giang, vậy nên cô bé mới sợ. Vậy là…mọi người biết chuyện cả rồi sao, rằng cô đã cướp đi người yêu của người bạn thân của mình. Cô bây giờ, đã trở thành kẻ xấu xa trong mắt mọi người rồi. Mà phải thôi, cô cũng thấy bản thân mình đáng ghét mà.
Tiểu Minh đi đến đâu dường như cũng gây sự chú ý, lại vẫn những cái chỉ trỏ, những lời bàn tán xì xào sau lưng, nụ cười chế giễu, tất cả mọi người đều như đang lấy cô ra làm trò đùa. Đến lúc vào thang máy, Tiểu Minh lại càng nghe rõ những gì họ đang bàn tán về cô hơn. Người thì nói Tiểu