Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.

nhận rồi. Tại sao “người yêu” cô lại không phủ nhận tất cả chứ, tại sao lại không nói với cô đó không phải là sự thật, tại sao không cố gắng chối bỏ mọi chuyện mà lại nhận lỗi về mình, tại sao???
_Tiểu Giang à, em đừng như vậy, Tú Giang à…
Hạo Du đuổi theo Tú Giang đến cửa rồi kéo lấy tay cô. Cậu nhìn vào mắt Tú Giang, cũng thấy đau khổ vô cùng:
_Em à, em cứ cho là anh đã lừa dối em cũng được, nhưng anh thật sự vẫn còn yêu em, em đừng như thế…
_Buông tôi ra, tôi không tin anh nữa đâu.
Tú Giang nói rồi đẩy Hạo Du ra rồi phóng xe đi. Nếu cô cứ đứng trước mặt cậu nữa thì sẽ ngã vào lòng cậu mất, người tự trọng như cô thì không cho phép mình làm thế khi chưa biết được quyết định rõ ràng của Hạo Du, là chọn cô hay chọn Tiểu Minh. Nhưng dù sao thì, thấy Hạo Du níu tay mình lại mà nói những lời như thế, bản thân cô cũng thấy tim bớt đau đi phần nào.
_Tiểu Giang, cẩn thận đó…
Tiếng hét của Hạo Du vang lên từ phía sau. Tú Giang giật mình ngẩng đầu lên nhìn. Ánh sáng ôtô chói lòa trước mắt, chiếc xe có vẻ như sẽ lao thẳng vào người cô mất thôi…
_Tiểu Giang, cẩn thận đó…
Tiếng hét của Hạo Du vang lên từ phía sau. Tú Giang giật mình ngẩng đầu lên nhìn. Ánh sáng ôtô chói lòa trước mắt, chiếc xe có vẻ như sẽ lao thẳng vào người cô mất thôi. Tú Giang ngoặt tay lái. Trong phút chốc tưởng chừng như thần chết đã ở ngay sau lưng. May thay, Tú Giang tránh được cái ôtô và đâm thẳng vào vỉa hè. Chiếc xe đổ rầm, Tú Giang ngã ngay ra khỏi xe, đập người xuống đất đau điếng. Cô thở hổn hền, thất thần.
Hạo Du cũng như vừa thoát chết, cậu vứt xe một chỗ rồi chạy ngay đến bên Tú Giang, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô.
_Tiểu Giang, Tiểu Giang, em làm anh sợ quá, em không sao chứ, Tiểu Giang?
Hạo Du vừa hỏi vừa nhìn xem Tú Giang có bị thương ở đâu không. Chợt nghe thấy giọng Tú Giang vang lên không rõ tiếng:
_Chân…em…
_Sao thế, chân em…?
Nghe thấy tiếng Tú Giang, Hạo Du mới nhìn kĩ chân cô, hóa ra chân Tú Giang bị xước một vệt dài, đang rớm máu.
_Đau lắm không em?
Hạo Du nói rồi không biết lấy từ đâu ra một cái khăn tay, buộc tạm ngay vết thương cho Tú Giang. Rồi cậu đứng liền dậy, đặt tay lên khuôn mặt thẫn thờ ướt đẫm nước của Tú Giang mà vuốt ve nhẹ nhàng. Cậu chỉ sợ nếu lúc nãy có chuyện gì xảy ra với Tú Giang, cậu lại càng cảm thấy tội lỗi hơn. Chứ sao…lại hoàn toàn không có cái cảm giác sợ mất cô mà cậu vẫn luôn có như vậy chứ, thật tồi tệ. Hạo Du nhìn Tú Giang, chưa kịp nói gì thì Tú Giang đã đấm liên tiếp vào ngực cậu, gào lớn:
_Hạo Du, anh tệ lắm, sao anh lại lừa dối em, sao lại để em đau khổ như thế này, anh biết em yêu anh lắm mà.
_Ừ, anh sai rồi, về thôi em. Chân em đau lắm không?
_C…ó… – Tú Giang nhăn nhó trả lời. Nghe giọng Hạo Du dịu dàng lại ân cần như thế, cô đã hết ngay những bực tức và giận dỗi.
Hạo Du nhìn Tú Giang như vậy lại càng trách mình hơn. Cậu đỡ cô đứng dậy rồi dựng xe cho cô, lúc này mới chợt nhớ ra cái xe của Tiểu Minh cậu lấy vội đuổi theo Tú Giang, vẫn còn đổ chỏng chơ ở kia. Cậu xoa nhẹ đầu Tú Giang, không nói gì rồi toan đi ngay ra chỗ chiếc xe kia.
Bất ngờ, Tú Giang kéo tay cậu giữ chặt lại không rời, cô sợ nếu buông tay ra thì Hạo Du sẽ lại trở về bên Tiểu Minh mất.
_Tiểu Giang, sao thế em?
_Anh…đi đâu? Không đưa em về nữa à?
_Có chứ – Hạo Du cười hiền – anh ra mang cái xe kia lại đây rồi cùng đi với em về.
_Nhanh lên.
_Ừ, được rồi.
Hạo Du gật đầu nhẹ rồi rời tay Tú Giang quay lưng đi. Cô nhìn theo cậu, biết là Hạo Du sẽ quay lại ngay nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo sợ và hụt hẫng. Chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất cậu như lúc này. Bây giờ, Tú Giang không cần Hạo Du phải giải thích gì nữa. Mặc dù cô không thực sự tin rằng cậu chỉ yêu mỗi mình cô thôi nữa, nhưng chỉ cần cậu vẫn còn ở bên cô, quan tâm tới cô thì lúc đấy, cậu…vẫn còn là của cô. Khi yêu, người ta mù quáng như vậy đấy!
Nhưng…Tú Giang làm sao biết được, Hạo Du ở bên cô bây giờ, chỉ vì cậu thấy mình có lỗi với cô quá lớn. Cho dù Hạo Du đã quyết định sẽ gắn bó với Tú Giang lâu dài nhưng thật sự trong lòng cậu, tình yêu dành cho Tiểu Minh đã chiếm hết trái tim cậu mất rồi, phần dành cho Tú Giang, chỉ còn có trách nhiệm và lòng thương cảm mà thôi.
* * * * * *
Hai giờ đêm, Tiểu Minh nằm nửa tỉnh nửa mơ bên cánh cửa, nãy cô chạy theo Hạo Du xuống tầng rồi đã nằm khóc ngất đi ở đây vì sự việc vừa rồi. Cô không ngờ mọi chuyện lại đến nhanh đến thế, cô không ngờ những dự liệu về tương lai mà cô vừa nói chuyện với Hạo Du lại đến ngay trong lúc đấy. Vậy là…Hạo Du đã xa cô thật rồi, anh đuổi theo Tú Giang giờ này vẫn chưa quay lại, có khi nào không quay lại nữa.
_Hạo Du…Hạo Du ơi…Hạo Du ơi…huhu…anh ơi…
Tiểu Minh nằm trên nền đá lạnh, cơ thể run lên bần bật, không phải vì rét mà là vì cô lại yếu đuối mà khóc nữa rồi. Nước mắt chảy ra nhiều đến nỗi đã tạo thành một vũng nước nhỏ ngay bên cạnh cô mà không sao ngưng lại được. Vừa mới mấy tiếng trước thôi, cô vẫn còn nằm gọn trong vòng tay của anh mà giờ đây, chắc là anh đang ôm Tú Giang rồi, đang ở bên