Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2874 lượt.

ệng ra tớ đút cháo cho.
Tiểu Phần dỗ dành Tiểu Minh như con nít, nhưng Tiểu Minh đưa đôi mắt trống rỗng quay ra nhìn Tiểu Phần rồi lại ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại. Tiểu Phần thấy Tiểu Minh như vậy thì lại kiên nhẫn nịnh Tiểu Minh ăn cháo.
_Tiểu Minh, ăn một ít cháo đi, cháo ngon lắm.
Lần này, Tiểu Phần đút luôn một thìa cháo vào miệng Tiểu Minh. Thật may mắn vì cô đã ngoan ngoãn ăn hết, mắt vẫn nhìn Hạo Du không rời. Rồi Tiểu Phần lại xúc cho Tiểu Minh một thìa nữa, một thìa nữa, cô bé đều ăn hết. Tiểu Phần vui lắm, cứ vừa đút cho Tiểu Minh cô vừa cười tươi. Nhìn thấy cô bạn mình chịu ăn ngoan như thế, Tiểu Phần thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Xúc nốt thìa cháo cuối cùng cho Tiểu Minh, Tiểu Phần vừa cười, nói:
_Dưới kia vẫn còn ít cháo, tớ mang nốt lên cho bạn ăn nhé!
Tiểu Minh không nói gì mà chỉ lắc đầu làm Tiểu Phần không giấu nổi thất vọng.
_Không muốn ăn nữa à.
Lại gật đầu, Tiểu Minh vẫn nhìn vào ảnh Hạo Du với ánh mắt lạnh lẽo, vô hồn.
_Vậy tớ xuống rửa bát rồi lại lên.
Tiểu Minh lại lặng lẽ gật đầu cái nữa rồi vẫn hành động cũ, đăm đăm nhìn vào ảnh Hạo Du. Tiểu Phần nhìn thấy vậy chỉ biết thở dài. Cô cầm cái bát mang vào bếp mà thấy lòng lại nặng trĩu. Không biết đã bao nhiêu ngày rồi, kể từ hôm Tiểu Minh đòi cô đưa về nhà rồi ngất đi đấy, cô không còn được nghe giọng Tiểu Minh nữa, hỏi gì cũng chỉ gật đầu, lắc đầu, lúc cô gợi chuyện cũng chỉ có mình cô nghe mà tự trả lời. Nhiều lúc ở bên Tiểu Minh cô thấy rất chán nản và mệt mỏi. Tiểu Minh chẳng khác gì một đứa trẻ, đến đón đi học thì ngoan ngoãn lên xe, đưa về nhà cũng ngoan ngoãn ngồi sau, mà có đưa đi đâu cũng chẳng phản ứng gì. Còn chưa kể, cho ăn cũng vất vả, nếu không phải cô đút cho thì có để trước mặt, Tiểu Minh cũng không chịu ăn. Vì thế nên Tiểu Phần nhiều khi cũng muốn mặc kệ Tiểu Minh, để cho cô bạn đi học, tự đi về, tự nấu, tự ăn…nhưng rồi lại thương bạn nên thôi. Từng đấy hôm, Tiểu Phần như là bảo mẫu của “đứa bé” Tiểu Minh, cô rất muốn thay đổi tình hình đi, muốn có người giúp đỡ nhưng thực sự chẳng có ai có thể giúp cả. Hình như bây giờ, Tiểu Minh chỉ nghe mỗi mình cô, cũng chỉ để mỗi mình cô chăm sóc. Mỗi lần cô bảo về, Tiểu Minh lại kéo lấy tay cô, mắt long lanh như sắp khóc đến nơi nhưng nếu cô quyết định phải về rồi thì cũng ngồi yên nhìn cô về chứ không nói gì cả.
_Tiểu Minh, mười hai giờ rồi, tớ về nha.
Tiểu Phần đến bên giường Tiểu Minh và nói. Cô vừa nói xong, Tiểu Minh như mọi lần, lập tức bám chặt lấy tay cô không rời. Tiểu Minh nhìn vào mắt Tiểu Phần, cái nhìn như đang khẩn khoản cầu mong Tiểu Phần đừng bỏ cô lại một mình. Tiểu Phần mỉm cười, khẽ xoa đầu Tiểu Minh âu yếm:
_Có muốn tớ ở lại đến chiều không?
Mắt Tiểu Minh long lanh, cô gật đầu liền mấy cái.
_Nhưng Tiểu Minh phải ngủ trưa. Không được ngồi nghe nhạc nữa, được không?
Nghe Tiểu Phần nói vậy, Tiểu Minh nhìn vào điện thoại, tỏ vẻ tiếc nuối và không nỡ…rời xa nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh chịu đi ngủ lại thấy vô cùng vui sướng. Cô kéo gối nằm xuống trước rồi ra hiệu cho Tiểu Minh nằm bên cạnh. Tiểu Minh tay nắm nhẹ nhàng điện thoại rồi mới (yên tâm) nằm xuống. Vừa đặt đầu xuống gối, Tiểu Minh đã ôm chặt ngay lấy Tiểu Phần, nũng nịu như một đứa trẻ. Rồi được một lúc, Tiểu Minh – trong tay cầm điện thoại, ngủ thiếp đi ngon lành như chưa bao giờ được ngủ vậy.
Tiểu Phần nằm bên cạnh Tiểu Minh, cứ để cho cô bạn ôm mà bản thân cũng chẳng chợp mắt được tí nào. Thực ra cô không có thói quen ngủ trưa, rủ Tiểu Minh đi ngủ cũng chỉ là cái cớ. Tiểu Phần không ở bên Tiểu Minh được hết cả ngày nên chẳng biết Tiểu Minh có đi ngủ được lúc nào không. Cô chỉ biết hôm nào cô sang đón Tiểu Minh đi học cũng phải nhìn thấy khuôn mặt bơ phờ, hai mắt thâm quầng mệt mỏi của Tiểu Minh. Vì thế, cô đã tự nhủ bao giờ có dịp ở lại thì phải bắt Tiểu Minh đi ngủ bằng được, không thì sợ để lâu hơn nữa Tiểu Minh sẽ sinh bệnh mất.
Nằm bên cạnh nhìn Tiểu Minh ngủ, Tiểu Phần lại thấy thương cô bạn mình quá. Mấy lần định lấy cái điện thoại ra mà Tiểu Minh giữ chặt quá không rút ra được. Tiểu Phần biết, Tiểu Minh thành ra như vậy là vì cô quá yêu và nhớ Hạo Du, lúc nào cũng được mong ở bên cạnh, chắc là nhìn bức ảnh Hạo Du trong máy, Tiểu Minh lại tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn còn ở đây, vẫn còn bên cạnh, chăm sóc Tiểu Minh như trước. Tiểu Minh thật đáng thương làm sao, chỉ vì yêu một người không yêu mình mà thành ra như vậy. Mà Tiểu Phần cũng không biết hôm Tiểu Minh lên lớp cô để xin lỗi Tú Giang đấy, Hạo Du đã nói gì với Tiểu Minh nữa, chỉ biết là đã nói những lời gì quá đáng lắm. Tiểu Minh từ hôm đó đã không còn khóc khi nhớ Hạo Du nữa, thậm chí nụ cười gượng gạo cũng chẳng còn. Vì cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ, Tiểu Phần nghĩ vậy. Nhưng thà cô cứ thấy Tiểu Minh khóc một trận, hai trện, ba trận để rồi thấy đỡ mệt mỏi còn hơn cứ nén nỗi buồn, nỗi đau, nỗi nhớ lại trong tim thế này. Tiểu Phần bây giờ, còn cứ trách mình sao lại khuyên Tiểu Minh mạnh mẽ lên nữa. Mạnh mẽ để làm gì khi giờ đây, khuôn mặt Tiểu Minh lúc nào cũng vô cảm, chẳn