Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2879 lượt.

g ai có thể hiểu cô có tâm trạng và suy nghĩ thế nào nữa.
Thực ra, Tiểu Minh không hề bị trầm uất hay tự kỉ gì như khi Tiểu Phần nghe mấy đứa ở lớp nói về Tiểu Minh. Tiểu Minh vẫn biết và ý thức được mọi chuyện, chỉ vì cô đã quá mệt mỏi, không đủ sức chống chọi nữa nên cứ để mặc mọi thứ cho thời gian giải quyết. Cô cứ để cho Tiểu Phần chăm sóc mình như một đứa trẻ cũng chỉ vì mong bên cạnh mình vẫn còn một người – là Tiểu Phần – còn quan tâm và…cần cô. Hơn nữa, Tiểu Minh cũng là đang tự bảo vệ bản thân thôi. Tiểu Minh, từ lúc cô nhận là mình cướp người yêu Tú Giang, lại thường xuyên bị bắt nạt hơn. Kể cả bạn bè trong lớp, trừ những đứa trung lập ra, còn đâu đều hùa vào nói xấu cô, nhiều lúc còn cố tình đẩy hay ngáng chân để Tiểu Minh ngã. Để tự bảo vệ mình, Tiểu Minh đã chọn phương pháp là im lặng. Cô tự thu mình vào một góc, người ta nói gì cũng im lặng, đánh cô cũng im lặng, không phản ứng gì. Dần dần, đến bây giờ, chúng cũng chán và không gây chuyện bắt nạt Tiểu Minh nữa nhưng cô cũng vì thế mà tránh tiếp xúc với tất cả mọi người, chỉ có Tiểu Phần là ngoại lệ mà thôi.
Tiểu Phần nghĩ đến đây mà bỗng ứa nước mắt, phải chi cô vẫn học cùng lớp với Tiểu Minh thì có phải lúc nào cũng có thể ở bên bảo vệ và chăm sóc cho bạn mình được không. Như vậy thì Tiểu Minh cũng đỡ bị cô lập hơn, hẳn là sẽ không lúc nào cũng im lặng như bây giờ nữa.
Tiểu Minh, cô phải làm sao để Tiểu Minh trở lại như trước đây, thương bạn nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Căn bệnh của Tiểu Minh, chắc chỉ có liều thuốc mang tên Hạo Du chữa khỏi được, nhưng loại thuốc này, thì hình như vô giá, chẳng có cách nào mang Hạo Du về cho Tiểu Minh cả.
Vị thuốc này, có lẽ chỉ chờ cho đến khi ông trời thương Tiểu Minh quá mà bạn tặng cho cô thôi!!!
4 p.m
Nằm trên giường mà không ngủ được, Tiểu Phần thấy ê ẩm hết cả người. Nhân lúc thấy Tiểu Minh trở mình, Tiểu Phần mới nhẹ nhàng ngồi dậy rồi nhón từng chân xuống giường. Nhưng cô mới rón rén đi được vài bước thì Tiểu Minh đã bật dậy, mếu máo:
_Đ…i……đ…â…u…?
Giọng Tiểu Minh vang lên yếu ớt lại ngắt quãng do lâu ngày chưa nói. Tiểu Phần ban đầu không hiểu nhưng thấy Tiểu Minh nói là đã vui mừng khôn xiết. Cô vội chạy lại đến bên Tiểu Minh, nắm chặt lấy hai bàn tay cô bạn mình, khuôn mặt cô không giấu nổi niềm vui nữa.
_Đi…đi đâu? – Tiểu Minh lại lặp lại, nói có vẻ dễ nghe hơn một chút. _Tớ…tớ đi xuống nhà, bạn có muốn xuống không? – Tiểu Phần cười rạng rỡ. _C…ó…
Tiểu Minh nói rồi theo chân Tiểu Phần bước xuống giường. Vì bụng Tiểu Minh đã đỡ đau nhiều nên đi lại không còn khó khăn nữa, cô cứ “lon ton” theo sau Tiểu Phần vào bếp. Vừa ngồi xuống ghế, Tiểu Minh nhìn thấy cái bát của Hạo Minh lại bỗng giật mình, cô cảm thấy như đã quên mất cái gì suốt bao nhiêu ngày nay.
_Hạo…Hạo Minh đâu rồi? _Hạo Minh? Chắc nó đi chơi đâu thôi.
Tiểu Phần nói rồi cất ngay tiếng gọi Hạo Minh. Dạo này may mà có Tiểu Phần chăm sóc chứ không cả mèo cũng bỏ đi luôn rồi. Hạo Minh nghe tiếng gọi vội nhảy ra khỏi sofa vào bếp. Thực ra nó vẫn thường xuyên vào phòng Tiểu Minh đòi bế nhưng không được Tiểu Minh để ý nên lại đi ra. Giờ thấy cô chủ của mình ngồi trên ghế liền nhảy vào lòng cô bé. Tiểu Minh ôm ngay lấy nó, vuốt ve nhẹ nhàng rồi cù cù lên cổ em mèo. Hạo Minh vẻ mặt rất thỏa mãn, nó cứ nằm gọn trên đùi cho Tiểu Minh ôm, chắc lâu không có ai quan tâm nên nó cũng nhớ cô chủ của nó lắm đây.
Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh có thể cười được mà chơi với Hạo Minh, bản thân cũng thấy vô cùng may mắn, cô nhanh tay vắt cho Tiểu Minh một cốc nước cam rồi để trước mặt cô bạn:
_Bạn uống nước cam đi, để Hạo Minh đây tớ cho ăn.
Tiểu Minh ngước mặt lên nhìn Tiểu Phần, ngẩn ra vài phút rồi gật đầu, đưa ngay cho Tiểu Phần con mèo rồi cầm lấy cốc nước cam, uống liền một ngụm. Đã lâu rồi cô bé không ăn đồ ngọt, trong bụng chỉ có mỗi cháo, giờ uống nước cam vắt tưởng chừng như một món mới chưa được khám phá bao giờ vậy, thấy thích thú vô cùng.
Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh uống rồi mới đổ thức ăn cho Hạo Minh. Bất chợt, cô nghe thấy chuông báo tin nhắn của Tiểu Minh, quay ra nhìn vẫn thấy Tiểu Minh ngồi im nhìn vào em mèo nên mới buông một câu đùa.
_Tiểu Minh, Hạo Du của bạn đâu rồi?
Đùa rồi mới biết đáng ra không nên đùa, hic. Vừa nghe thấy hai tiếng Hạo Du, Tiểu Minh như một con robot được lên sẵn chương trình, cô tròn mắt nhìn xuống tay mình rồi chạy vội lên tầng, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Tiểu Minh thật như một đứa trẻ con vậy, phát hiện để quên đồ chơi nên rất lo sợ sẽ bị lấy mất.
Tiểu Phần khẽ lắc đầu, rửa cái cốc nước cam Tiểu Minh uống hết rồi mới đi lên phòng. Tiểu Minh đang ngồi trên giường, tay cầm điện thoại nhưng mắt lại thờ thẫn nhìn ra ngoài. Thấy lạ, Tiểu Phần mới lên ngồi cạnh Tiểu Minh, nhưng cô chưa kịp hỏi gì thì Tiểu Minh đã đẩy điện thoại của mình sang bên cô, không nói gì. Tiểu Phần cầm lấy cái máy, hơi ngạc nhiên, nó đang mở sẵn tin nhắn từ…Hạo Du: Toi o nha, toi sang don, bo me bao sang an com. 7h, dung co di dau day. (Tối ở nhà, tôi sang đón, bố mẹ bảo sang ăn cơm. 7 giờ,