Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.
ự này của cô và Hạo Du, là có sự đồng ý của cả hai bên. Nếu người Hạo Du muốn ở bên, (vẫn) là Tú Giang…, Tiểu Minh sẽ chấp nhận hủy bỏ cuộc hôn nhân này.
_Haha, nó nói gì vậy. Này, điên à, cút về đi, Hạo Du không muốn ở bên Tú Giang thì còn muốn ở bên cạnh ai nữa. _Chắc nó nghĩ là nó chứ gì, haha. Trí tưởng tượng phong phú quá. _Tú Giang, mặc kệ nó đi, con nhỏ này điên rồi. _Tú…Tú Giang…
Tiểu Minh phớt lời những người kia. Cô lại đưa tay nắm chặt lấy tay Tú Giang, nước mắt lại rơi lã chã. Tú Giang chưa kịp phản ứng gì, mấy người kia đã giằng tay Tiểu Minh ẩn ra, làm cô ngã ngay xuống đất. Tiểu Minh lại cố đứng dậy và nắm tay Tú Giang. Lần này, Hạo Du bỗng từ trong đi ra, cậu gạt tay Tiểu Minh ra rồi cầm lấy tay người yêu mình. Nhìn vào mắt Tiểu Minh, Hạo Du nói rõ ràng:
_Tất nhiên, Tiểu Giang là người mình yêu và muốn ở bên nhất. Bạn nghe rõ chưa, còn gì muốn biết nữa không? Hay còn muốn mình thể hiện nữa? _Không…không, vậy là đủ rồi, cám ơn…cám ơn…
Tiểu Minh thấy Hạo Du hết sức tuyệt tình tuyệt nghĩa với mình như vậy thì chẳng còn gì lưu luyến nữa, cô gật đầu liền mấy cái rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, tim như đang vỡ ra từng mảnh vậy. Cô bước đi loạng choạng, được bước thì ngã gục xuống đất.
Đúng lúc đấy, từ đằng xa vang lên tiếng hét:
_Tiểu Minh…
Ra là Tiểu Phần. Cô chen mãi mới mua được sữa cho Tiểu Minh, quay lại thì đã không thấy cô bạn này đâu. Cái đầu thông minh nghĩ ngay ra là Tiểu Minh lên lớp mình để xin lỗi Tú Giang liền chạy vội lên, lại còn chạy thang bộ nên mới lâu như thế. Tiểu Phần chạy đến nơi thấy Tiểu Minh đi ra từ lớp mình, loạng choạng mới được vài bước thì ngã luôn xuống, sợ quá mới hét toáng lên thế. Cô vội chạy lại bên Tiểu Minh, đỡ người Tiểu Minh dậy mà sợ hãi vô cùng, người Tiểu Minh mềm nhũn, lại nóng phừng phừng.
_Tiểu Minh…Tiểu Minh…bạn nói gì đi chứ…Tiểu Minh… _Tiểu…Tiểu Phần…ch…cho…tớ về nhà.
Tiểu Minh nói rồi ngất lịm.
“Tình yêu, tình yêu, tình yêu của em Dù tình yêu đó sẽ không bao giờ thuộc về em Cả con tim này Một con tim mục nát chỉ biết yêu mình anh Em vẫn không tin những gì mình đã thấy Tại sao khoảng cách giữa anh và em lại ngày càng xa Mọi thứ làm em mệt mỏi quá rồi Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là em sẽ quên đi tất cả
Anh, em yêu anh bất chấp mọi thứ Cho dù có bị tổn thương em vẫn yêu anh Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh Tuy không thể ở gần anh nhưng nó còn hơn là kết thúc Có lẽ vì vậy mà em chỉ biết nấp phía sau nhìn anh Chỉ cần vậy thôi là em cũng hạnh phúc lắm rồi Chỉ cần đứng phía xa nhìn thấy tình yêu của em, như vậy là quá đủ
Em yêu anh mặc dù biết rằng anh sẽ làm em đau khổ Cho dù mất tất cả em vẫn yêu anh Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh Thậm chí anh có bảo em là con ngốc đi chăng nữa Ngay cả khi nếu nó làm tổn thương em Tình yêu cho anh luôn là mãi mãi Mãi mãi là tất cả của em…”
Bài hát Lalala vang lên không không biết bao nhiêu lần, Tiểu Minh cứ ngồi dựa lưng vào tường, không biết có nghe không, tay cầm cái điện thoại có Hạo Du đang cười với cô. Không biết đã mấy ngày rồi, Tiểu Minh vẫn cứ ngồi như thế. Ngoài giờ học trên lớp ra, bất cứ lúc nào có mặt ở nhà là Tiểu Minh lại ngồi dựa lưng vào tường, tai đeo headphone có bật duy nhất bài Lalala ở chế độ repeat, tay cầm điện thoại có ảnh Hạo Du, kể cả ngày và đêm. Nhiều lúc mệt quá, cô bé thiếp đi mất, điện thoại rời ra khỏi tay thì lúc tỉnh dậy lại cuống cuồng tìm, cô sợ mất nó như sợ mất Hạo Du vậy. Dường như, Tiểu Minh đang cố gắng tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn đang còn ở bên cô, anh lúc nào cũng đang cười với cô đây chứ có đi đâu đâu.
Tiểu Minh gầy và tiều tụy một cách thảm hại, khuôn mặt bầu bĩnh không còn nữa, đôi mắt to thâm quầng, cả cơ thể gầy gò nhìn đâu cũng chỉ thấy xương. Bởi vì cả ngày cô lúc nào cũng bận…ở bên Hạo Du nên đâu còn thời gian lo cho mình nữa. Một ngày cô chỉ ăn có bữa sáng do Tiểu Phần mua sẵn và bắt ép cô ăn. Ngoài ra, hôm nào Tiểu Phần có thể sang chăm sóc cho cô, nấu cháo cho cô rồi chờ đến lúc Tiểu Minh ăn hết rồi mới về thì cô còn có tý thức ăn vào bụng, không thì lại nhịn cả ngày. Nhiều lúc, nhìn Tiểu Minh thế này, Tiểu Phần không kìm được mà khóc lên nức nở. Có những hôm bốn tiết, Tiểu Phần sang nấu cho Tiểu Minh xong là phải về luôn, hôm sau sang thấy nồi cháo vẫn nguyên như vậy, Tiểu Minh không ăn nên cứ ngày một gầy đi. Cả ngày không đi học thì một mình trong phòng, cô không nói, không cười, gương mặt lúc nào cũng chỉ đờ đẫn nhìn vào ảnh Hạo Du. Như vậy mà cô vẫn sống, đúng ra là đang cố gắng mà tồn tại để mỗi ngày đều được nhìn thấy Hạo Du đang cười hạnh phúc ở bên mình!!!
_Tiểu Minh à, tớ mang cháo lên cho bạn đây.
Tiểu Phần chưa vào đến phòng đã cất tiếng trước. Hôm nay thứ bảy nên cô xin bố mẹ cho được ở nhà Tiểu Minh lâu hơn một chút, có thể là đến chiều tối. Vì Tiểu Minh không muốn bố mẹ mình biết chuyện nên Tiểu Phần cũng không dám nói là cô đến chăm sóc cho Tiểu Minh, mỗi ngày chỉ đến chăm cho Tiểu Minh được một lúc mà thôi.
_Tiểu Minh, nào, há mi