Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.
đừng có đi đâu đấy). Đọc xong, vẻ sửng sốt hiện rõ trên khuôn mặt Tiểu Phần, cô đọc đi đọc lại tin nhắn rồi quay sang Tiểu Minh, hỏi:
_Tiểu Minh, bạn…định thế nào đây, có muốn đi gặp Hạo Du không?
Tiểu Minh khẽ lắc đầu, khuôn mặt đầy vẻ lo sợ. Như không tin vào mắt mình, Tiểu Phần lại hỏi lại:
_Không muốn gặp? Thật chứ? Vậy bạn định không đi sao? _Tớ…tớ…sợ lắm.
Tiểu Minh nói rồi nắm chặt lấy tay Tiểu Phần, bản thân cô cũng không biết mình sợ gì nữa, rõ ràng cô rất muốn gặp Hạo Du mà, cô nhớ anh đến phát điên đi được.
_Bạn…thực sự…rất muốn gặp Hạo Du phải không? _Phải…
Tiểu Minh gật đầu, hai lông mày nhíu lại, ánh mắt vô cùng tội nghiệp. Nghĩ đến chuyện tối nay được gặp Hạo Du, lại được Hạo Du lai, Tiểu Minh thấy rất hạnh phúc, trái tim dường như đã chết giờ lại đập mãnh liệt. Nhưng cô lo rồi mình sẽ lại bị đau bởi những lời nói vô tình của Hạo Du, anh đã dứt bỏ tình cảm với cô rồi (thứ tình cảm mà cô tưởng tượng ra bấy lâu nay, giờ Tiểu Minh nghĩ, thực chất đúng chỉ là trách nhiệm, là bổn phận của một người chồng mà Hạo Du đã chấp nhận gánh lấy), giờ bất đắc dĩ phải gặp lại, lại ăn ở nhà bố mẹ anh, nhỡ đâu anh muốn ly hôn với cô thì sao. Cô lo lắm, anh đã sang ở với Tú Giang, lại nói thẳng ra với cô những lời khiến cô đau lòng thế, thì một lời ly hôn có gì đâu mà anh không nói được chứ. Tuy trong lòng đã phần nào chấp nhận sự thật, nhưng trái tim cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý vứt bỏ cái mối quan hệ ràng buộc hai người bấy lâu nay kia.
_Nhỡ…nhỡ…Hạo Du đòi ly dị tớ, nhỡ là thế… – mắt Tiểu Minh lấp đầy sự lo sợ. _Tiểu Minh, bạn đừng lo, chắc…Hạo Du sẽ không làm như thế đâu. Nếu bạn muốn gặp Hạo Du thì cứ đi đi.
Thực ra Tiểu Phần an ủi Tiểu Minh như vậy cũng không phải không có cơ sở gì. Tuy học cùng lớp với Hạo Du, Tiểu Phần cũng chẳng nói chuyện với cậu bao giờ, chỉ có một lần, khi cô hỏi Hạo Du định sẽ thế nào với Tiểu Minh, Hạo Du đã trả lời là bao giờ chính thức lấy Tú Giang làm vợ, đến lúc đó, Hạo Du mới ly dị Tiểu Minh. Bây giờ, Tiểu Minh vẫn là vợ của cậu. Vì thế, Tiểu Phần nghĩ rằng, hôm nay Hạo Du đến đưa Tiểu Minh về nhà cậu ăn cơm chắc cũng chỉ do yêu cầu của bố mẹ cậu mà thôi, cô thấy để Tiểu Minh đi chắc cũng sẽ không có gì đáng lo cả, mà biết đâu nhờ buổi sum họp này, Tiểu Minh lại lấy lại được tinh thần, không còn ủ rũ hay im lặng mãi thế nữa. Mà từ khi nghe Tiểu Phần nói, Tiểu Minh có vẻ cũng phấn chấn hơn nhiều rồi.
_Thật…thật không? _Thật mà, yên tâm, đừng lo nữa nhé. _Vậy tớ phải mặc thật đẹp, mặc váy được không, hả, Tiểu Phần? _Ừ, được, được mà.
Tiểu Phần xoa đầu Tiểu Minh nhẹ nhàng. Rồi cả buổi chiều tối hôm đấy, Tiểu Phần và Tiểu Minh bận rộn chuẩn bị cho buổi tối. Tuy chỉ là bữa cơm gia đình thôi nhưng Tiểu Minh thấy không thể ăn mặc tuềnh toàng được, dù sao lâu rồi cô cũng chưa gặp Hạo Du, chỉ có thỉnh thoảng thấy anh từ đằng sau.
Tiểu Minh sau khi mặc xong quần áo, cô tự mình trang điểm còn nhờ Tiểu Phần buộc tóc cho. Đúng bảy giờ, Tiểu Minh đã sẵn sàng chờ Hạo Du đến, cô cứ cảm giác như mình sắp có một cuộc hẹn hò vậy, lâu chưa ngồi sau Hạo Du mà mới nghĩ đến cô đã thấy hồi hộp và háo hức đến không thở nổi.
Hai cô gái ngồi ở sofa, không biết có phải đang nghĩ đến Hạo Du không mà nhìn mặt Tiểu Minh vô cùng tươi tắn và rạng rỡ, không còn vẻ ủ dột hằng ngày nữa, ánh mắt cũng vô cùng linh hoạt. Tiểu Phần ngồi bên cũng thấy vui thay cho bạn mình. Thế nhưng không hiểu sao, đã bảy rưỡi hơn rồi mà vẫn chưa thấy Hạo Du đâu. Tiểu Minh lo lắng đi ra đi vào làm Tiểu Phần cũng thấy sốt ruột. Hai cô cùng ngó xem đồng hồ, đã gần qua số 9 mà Hạo Du vẫn chưa đến. Tiểu Minh nhìn điện thoại, mong chờ một tin nhắn nhưng không có, lại càng lo Hạo Du gặp chuyện gì trên đường hơn. Cô cứ định nhắn tin cho Hạo Du lại sợ làm phiền cậu.
_A, Tiểu Minh, điện thoại bạn rung kìa.
Tiểu Minh giật mình vì tiếng gọi của Tiểu Phần, cô nhấc vội máy lên xem, là mẹ chồng cô gọi:
_Dạ…dạ… – Tiểu Minh cuống cuồng nghe. _Tiểu Minh, mẹ đây, sao con chưa về ăn cơm, chưa học xong à? _Dạ? _Hạo Du bảo con đi học thêm chưa về nên đưa bạn về nhà trước rồi. Cả nhà đang chờ con về ăn cơm, con đã học xong chưa? _Dạ, con…về rồi ạ. Con đang đi trên đường, cả nhà cứ ăn trước đi ạ. _Con đi cẩn thận, cả nhà vẫn chờ con nhé! _Ưm, vâng thưa mẹ.
Tiểu Minh trả lời ngoan ngoãn rồi dập máy. Cô ngồi thừ ra ghế, mặt mày lại ủ rũ. Thấy vậy, Tiểu Phần liền hỏi:
_Sao rồi Tiểu Minh, sao Hạo Du chưa sang đón bạn? _À, không sao, anh ấy tiện đường nên về nhà trước, không qua đón tớ được. Mẹ bảo tớ tự đi. _Sao lại thế, Hạo Du bảo sẽ sang đón bạn cơ mà. _Thôi không sao, tớ tự đi được mà.
Tiểu Minh nói rồi thờ thẫn đứng dậy và bước ra ngoài, đôi mắt cô lại trở nên vô hồn. Cuối cùng, tuy Tiểu Phần ngăn không cho cô đi một mình, Tiểu Minh vẫn dắt xe đi, còn bảo Tiểu Phần không phải lo cho mình. Nhưng đúng là những gì Tiểu Phần lo cũng không phải để uổng phí. Tiểu Minh vừa đi vừa nghĩ mông lung nên bị va vào một cái xe khác. Cũng may là cô chỉ bị xây xước chân tay và bầm tím đôi chỗ. Vì thế Tiểu Minh vẫn ti