Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2905 lượt.
để ngủ, nhưng vừa nãy trót nghĩ đến cậu rồi nên mắt cứ nhắm lại là cô lại nhớ đến khuôn mặt cậu, dáng người cậu, nhớ không sao mà chịu được.
Bừng mở mắt, Tiểu Minh thấy buồn và mệt mỏi vô cùng. Cô thở dài mấy cái rồi ngước lên nhìn Đình Phong. Chợt…cô thấy anh đang ngủ. Thế mà Đình Phong kêu không buồn ngủ đây, Tiểu Minh tủm tỉm cười. Rồi cô nhẹ nhàng ngồi dịch vào giường để nhìn thấy được “toàn cảnh” Đình Phong ngủ gật, còn định trêu cho Đình Phong hết ngủ luôn.
Nhưng ngồi xa ra hơn một tí rồi, nhìn vào Đình Phong, không hiểu sao nước mắt cô cứ trào ra chảy dài hai má. Cô đưa tay lên bịt miệng, cố gắng để không khóc thành tiếng. Đình Phong ngủ sao lại mệt mỏi thấy kia chứ, anh cũng gầy đi nhiều mà giờ cô mới để ý. Hai má anh gầy tọp hẳn đi, má lúm đồng tiền hai bên cũng vì thế mà hiện ra rõ. Còn chưa kể mắt anh…đã bao lâu anh không ngủ rồi thế này.
Tiểu Minh bất giác đưa tay lên chạm vào mặt anh, nước mắt vẫn chảy dài. Đình Phong thấy động liền mở mắt, thấy Tiểu Minh ngồi trước mặt đang khóc nhìn rất thương, anh vội vàng ôm lấy cô vào lòng, còn tự trách mình đang ôm Tiểu Minh mà ngủ quên đi mất.
_Anh xin lỗi, em đừng khóc. Anh sẽ không ngủ nữa đâu, em ngủ đi, anh xin lỗi…
_Anh nói gì thế, sao phải xin lỗi. Đình Phong, anh buồn ngủ lắm rồi phải không, để em…để em sang kia ngủ với Tiểu Phần, anh lên giường mà nằm, đừng ngủ gật như thế.
_Không, em cứ ngủ đi, cứ dựa vào anh mà ngủ. – Đình Phong cứ ôm chặt lấy, không cho Tiểu Minh ra – đừng rời xa anh, anh sẽ không ngủ nữa đâu mà.
_Đình Phong…
Tiểu Minh lại đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt Đình Phong, cô vẫn khóc. Cô thương anh quá, chắc vì lo cho cô nên anh mới tiều tụy thế này. Anh tốt với cô như vậy mà cô chưa làm được gì đến đáp anh cả.
_Đình Phong à, anh lên đây nằm cùng em đi, giường này cũng rộng, nằm hai người chắc vẫn vừa.
Tiểu Minh gạt nước mắt, cô nhìn Đình Phong, cố cười tươi. Cô biết đây không phải là cách hay nhưng cô không thể nhìn Đình Phong ngủ khổ sở như vậy được.
_Nhưng…anh không nhỏ như em, sẽ chiếm hết giường của em mất.
_Không sao đâu. Nào, anh lên đây đi.
Tiểu Minh vừa nói vừa kéo tay Đình Phong, mắt long lanh nhìn anh. Thấy vậy, Đình Phong đành miễn cưỡng nghe theo Tiểu Minh. Thực ra là anh muốn nằm cạnh cô lắm chứ, nhưng anh sợ, nhỡ lại như hôm Tiểu Minh uống say nằm ngủ ở nhà anh, Đình Phong đã không kiềm chế được, suýt thì đã…
Nhưng hôm nay sẽ không sao đâu, Đình Phong lại tự…trấn an mình. Tại hôm đó Tiểu Minh say và “tấn công” anh trước thôi, nếu không thì chắc chắn anh sẽ kiềm chế được thôi mà.
Đình Phong lên giường, anh nằm nghiêng người, quay mặt hướng vào lưng Tiểu Minh. Tiểu Minh cũng nằm nghiêng, cô lại quay ra ngoài. Là Tiểu Minh đang đề phòng anh đây mà. Aizz…, sao phải đề phòng chứ, anh mới chỉ hai lần…hôn trộm Tiểu Minh lúc cô còn chưa tỉnh thôi mà. Nhưng mà…nhìn thấy tấm lưng nhỏ bé của Tiểu Minh kia, tim anh sao cứ đập loạn lên, anh muốn ôm trọn lấy cô, muốn cô lúc nào cũng ở trong vòng tay của anh, muốn cô…là của anh.
Đình Phong bất giác đưa tay lên định ôm lấy Tiểu Minh nhưng rồi lại rụt tay lại, rồi lại đưa lên, rụt lại. Anh tự nhủ mình không được, chẳng phải hai người đang nằm chung một giường hay sao, nếu Đình Phong ôm lấy Tiểu Minh thì…, biết đâu lại không thể kiềm chế được thì sao. Không được làm thế.
Đình Phong nghĩ rồi, đang định quay người vào trong thì lại thấy Tiểu Minh quay lại. Cô nhìn anh, ánh mắt hơi ngạc nhiên:
_Anh chưa ngủ sao Đình Phong. Em thấy anh mệt lắm rồi đó, ngủ đi.
_Ừ, anh…ngủ ngay đây.
_…Đình Phong…, Đình Phong à, em phải làm thế nào để báo đáp hết lòng tốt của anh đây.
Tiểu Minh nhìn vào mắt Đình Phong rồi lại cúi đầu xuống. Cô thật sự thấy rất áy náy và xấu hổ khi Đình Phong đã làm cho cô bao nhiêu việc, quan tâm, chăm sóc, bảo vệ rồi còn…yêu cô như vậy mà cô chẳng làm được gì cho anh, lại còn toàn khiến anh phải buồn, phải lo lắng cho mình nữa. Cô thực sự rất xấu xa mà.
Bất ngờ Đình Phong đưa tay ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng.
_Tiểu Minh à, cho anh một cơ hội nữa đi, anh không muốn làm anh trai của em đâu, em biết anh yêu em nhiều đến thế nào rồi mà. Được không em…
Bất ngờ Đình Phong đưa tay ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng.
_Tiểu Minh à, cho anh một cơ hội nữa đi, anh không muốn làm anh trai của em đâu, em biết anh yêu em nhiều đến thế nào rồi mà. Được không em…
Tiểu Minh bất ngờ, cô cứ nằm đơ người không nói được lời nào, mà cô cũng biết phải trả lời thế nào đây. Trái tim cô…vẫn yêu Hạo Du nhiều lắm, cô chưa thể dứt bỏ tình cảm với Hạo Du được. Làm sao cô có thể chấp nhận tình yêu của Đình Phong đây?
_Đình Phong à, em…em… Anh biết mà.
_Anh biết, anh biết em vẫn còn yêu Hạo Du, em vẫn còn yêu nó nhiều lắm. Nhưng hãy cho anh cơ hội đi em, anh sẽ không bao giờ làm em đau khổ đâu. Xin hãy cho anh được chăm sóc em dưới danh nghĩa bạn trai em, đừng bắt anh làm anh trai em mà.
_Đình Ph…
_Chỉ một cơ hội mà cũng không thể nào? Anh…chỉ có thể làm anh trai em được thôi sao?
Đình Phong vừa nói vừa nới lỏng vòng ta