Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3008 lượt.
i out nhanh, lo Đình Phong nhìn thấy. Thực ra tôi cứ đề phòng vậy thôi, vì biết Đình Phong tuy đồng ý cho tôi với Hạo Du cứ làm bạn bình thường nhưng tôi đoán anh vẫn sẽ thấy không vui nếu tôi nói chuyện với người con-trai-mà-anh-không-thích. Bê cái lap lên giường, tôi online. Biết ngay Hạo Du đang trên mạng mà. Bình thường Hạo Du hay online tối lắm, tôi lên lúc Đình Phong đang tắm, lần nào cũng gặp. Lily Lady: Hiii DuHao: chao e Lily Lady: đag làm j thế? DuHao: a ngoi choi thoi, mai dc nghi hoc ma Lily Lady: hì, vậy à DuHao: uk, the con e, dag lam j, ma tre con h nay con thuc la k tot dau do, hihi Lily Lady: xí, ai trẻ con nào, hì hì, đag vui quá chưa mún ngủ mà, với lại, giờ vẫn còn sớm, muộn gì đâu nào, mới 9 rưỡi à DuHao: sao ma vui nao Lily Lady: hihi, thì, mai Tú Giang vs anh Hạo Nhiên về rồi còn j nữa, a đừg bảo k biết đấy nhá DuHao: hi, uk, the e co di don hai ng ho k? Lily Lady: có chứ, tất nhiên r, thế còn a? DuHao: ukm, hi, chac k Lily Lady: hả, sao thế, sao k đi? Nghe Hạo Du nói, tôi bỗng thấy hơi…thất vọng. DuHao: hi, ks ca, e di vs DP ak? Lily Lady: ừm, a k đi thiệt à, a k đi chắc 2 ng họ buồn lắm đó :–( DuHao: ily Lady: cười j chứ, sao lại k đi? DuHao: e mun gap a ak? Lily Lady: ơ >”< DuHao: hi, dc r, de a suy nghi da, lau k gap TG vs HN , cug nho 2 ng ma Lily Lady: hi, đi đi nhé, chắc còn đi ăn đó DuHao: ukm, chac a den don thoi, k di an dau:–) Lily Lady: tai sao? Nghe Hạo Du nói thế, tôi hỏi lại ngay, nghĩ tại sao đến đón thì được mà lại không đi ăn. Dù sao, tôi, Hạo Nhiên, Hạo Du, Tú Giang cũng (từng) là bộ tứ thân thiết mà. Nhưng rồi, nghĩ lại mọi chuyện, tôi nghĩ, có lẽ Hạo Du ngại. Ừ thì… Thứ nhất chắc là ngại gặp tôi với Đình Phong (tôi nghĩ thế thôi đấy, lí do thì chịu thôi, vì…Hạo Du chẳng có bạn gái rồi!), thứ hai là là ngại gặp…Tú Giang chẳng hạn. Ừm, nhưng mà tôi thấy cũng hơi vô lí, Hạo Du với Tú Giang chẳng nói chuyện với nhau rồi, còn ngại gì nữa nhỉ. DuHao: ukm, k co j dau, a ban y ma Lily Lady: bận j mà k đi đc chứ, đi đi cho vui mà, lâu lắm mới gặp nhau, phải ăn một bữa chứ DuHao: hi, nghe e noi kia, mun gap a lam sao, ha Lily Lady: ừk thì mún đấy, anh fải đi đấy nhé, k đc k đi đâu đấy DuHao: dc r, vay thi a di la dc chu j Lily Lady: tốt lắm DuHao: :–) Tôi để mặt cười toe toét trong Yahoo, bên ngoài miệng cũng cười, tít mắt luôn. Mà tôi cũng không hiểu tại sao mình lại vui đến thế. Chắc là tại vì bọn tôi bốn năm rồi mới được tụ tập đông đủ như thế nên thấy phấn khởi vô cùng. Hơn nữa, tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều đã được hóa giải, tôi, Tú Giang, Hạo Du bây giờ gặp lại chẳng sẽ chẳng lo còn chút gượng gạo gì nữa. Có lẽ khi Tú Giang biết mối quan hệ giữa tôi và Hạo Du hiện giờ, cô ấy cũng sẽ vui lắm. Thật tốt rồi. Lily Lady: mà Hạo Du này DuHao: oi? Lily Lady: hi, mai gặp lại TG và HN r, vui quá đi à DuHao: hi, uk, vui, chac la ngoi cuoi ca ngay r dug k? Lily Lady: ơ, sao a biết? DuHao: sao lai k ma sao hnay e dc chat muon the, k bi ng lon quan li ak? Lily Lady: xí, ai là ng lớn, ĐP đi ngủ ùi, hnay a ấy mệt DuHao: hi, uk, a biet r DP co doi xu tot vs e k? Lily Lady: tất nhiên, sao a hỏi thế? hi, mà mai a đưa bạn gái a đi cùg cho vui DuHao: bg? bg a? a co ak? Lily Lady: hở, k fải sao? DuHao: kiem ho a 1 co vs Nghe Hạo Du nói, tôi muốn hỏi ngay cái vụ Hạo Du đứng trước cổng trường cấp ba cũ quá nhưng nghĩ lại lại thôi. Mà không hiểu sao tôi…tôi…thấy cứ…vui vui, hic, làm sao nữa, điên quá rồi. Nếu vậy, Hạo Du…có khi nào…vẫn còn yêu tôi? Haiz, chắc không đâu, không đâu mà. Lily Lady: hi, tiêu chuẩn a thế nào, nói đi, e tìm cho DuHao: cu nhu e la ok r Lily Lady: :”> nói thế e ngại đấy DuHao: haha, a dua thoi, doc than thik hon Lily Lady: vậy thì khối cô tiếc đấy DuHao: ke ho chu
Nói chuyện với Hạo Du có từ nãy mà tôi không biết đã cười bao nhiêu lần rồi, thật là vui quá. Nói thật là kể cả trước kia, khi ở cùng Hạo Du, chúng tôi cũng hiếm có khi nào nói chuyện mà tôi lại thấy được cười nhiều mà vui như thế này. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ, sẽ có ngày, bọn tôi có thể cười đùa với nhau như vậy, rất thoải mái! Làm bạn hóa ra cũng thích như vậy, đâu cần hơn đâu nhỉ.
Mà bây giờ, tôi với Hạo Du, có thể coi là bạn thân thiết rồi đấy!
Cho đến khi đồng hồ chỉ mười hai giờ đêm, tôi với Hạo Du vẫn còn ngồi nói chuyện, vui nên tôi chẳng muốn out chút nào. Bọn tôi có bao nhiêu chủ đề để nói, rất nhiều, thậm chí tôi còn hỏi anh về cuộc sống bốn năm về trước, chúng tôi cũng tâm sự với nhau khá nhiều chuyện, tất nhiên là vẫn còn một vài vấn đề còn e dè không nói. Mà mấy lần tôi cứ định nói đến chuyện học tập, Hạo Du lại chuyển sang chủ đề khác, làm tôi còn chưa biết anh học trường nào nữa, hic. Dù sao tôi nghĩ giờ bọn tôi là bạn bè rồi, cũng nên biết anh học đâu chứ, nhỉ.
Mà theo tôi thấy, hình như chuyện tình cảm bốn năm trước, cũng như “vụ rắc rối” lần tôi gặp lại Hạo Du đã không còn là mối bận tâm của hai chúng tôi nữa, không ai trong hai bọn tôi nhắc lại chuyện ấy, mà nhắc lại làm gì chứ, tôi cũng muốn quên rồi, Hạo Du cũng quên rồi là tốt. Tôi quyết định sẽ gây dựng lại một mố