Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3012 lượt.
ang, tôi bỗng dưng muốn khóc quá, vội bỏ tay Đình Phong ra chạy đến ôm chặt lấy cô ấy, Tú Giang cũng vậy, cũng ôm chặt lấy tôi, chúng tôi ôm nhau một lúc, rất lâu. _Tú Giang, nhớ cậu quá, tớ nhớ cậu quá. Tôi nghẹn ngào nói sau khi buông cô ấy ra. Đến lúc này tôi mới nhìn kĩ Tú Giang, cô ấy cao hơn trước, còn xinh đẹp hơn trước nữa, đúng như tôi đoán, nhìn cô ấy cứ như người mẫu vậy. Tú Giang để tóc dài, nhìn hiền mà chín chắn hơn nhiều. Tôi lại quàng tay ôm lấy Tú Giang lần nữa, đã rơm rớm nước mắt. _Tiểu Minh, tớ cũng rất nhớ cậu. Lần này nước mắt tôi đã chảy ra thật rồi, nhưng tôi vội lau đi. Quả thực tôi rất nhớ Tú Giang, nhưng không ngờ lúc gặp lại lại thấy xúc động đến thế, mọi khoảng cách không gian, thời gian như không hề làm tình bạn giữa chúng tôi sút giảm, thậm chí cho dù chúng tôi mới chỉ liên lạc lại không lâu, tôi với Tú Giang vẫn còn rất thân thiết, rất gắn bó. _Tiểu Minh, cậu hình như không cao thêm thì phải. – Tú Giang hình như cũng xúc động lắm, giọng cô ấy cũng hơi nghẹn lại. Đôi mắt trong nhìn tôi long lanh nước. _Đâu, tớ có, có tăng ba phân đấy. Tôi nói rồi ngượng nghịu cười, vẫn chú ý nhìn Tú Giang. Cô ấy cũng không thay đổi nhiều lắm, chỉ có điều nhìn dịu dàng và nữ tính hơn. _Tiểu Giang… Nghe thấy giọng con trai trầm ấm vang lên bên cạnh, tôi mới quay sang, rồi lại ngượng ngùng mà quay đi. Là Hạo Du, tôi tuy vẫn nói chuyện với anh hằng ngày nhưng gặp lại sao vẫn thấy ngại. Rồi tôi bỗng thấy Tú Giang quay ra quàng tay ôm lấy Hạo Du, anh cũng đáp trả lại bằng một cái ôm thật chặt. Tôi nghe Tú Giang gọi tên Hạo Du âu yếm lắm, như trước kia… _Hạo Du… Tôi như đứng ngẩn người ra nhìn hai người, chẳng biết làm gì, cứ ngẩn người ra nhìn. Trong tôi bỗng xuất hiện thứ cảm xúc gì rất lạ mà tôi không biết tên, cũng không xác định được… Nhìn Tú Giang và Hạo Du ôm nhau một vài phút, tôi bỗng thấy…mình cũng được ôm. Ôm rất chặt là đằng khác. Đến lúc này tôi mới nhớ ra là…Hạo Nhiên cũng về nước. Ôi, tôi cũng nhớ anh lắm cơ. _Quên anh rồi sao nhóc? – sau cái ôm, buông tôi ra, Hạo Nhiên nói. Sao tôi cảm giác như anh không muốn rời tôi ra tí nào, chỉ vì có Đình Phong bên cạnh với cái nhìn không mấy…thiện cảm, hic. _Không, em nhớ anh lắm. Tôi nói, với vẻ mặt như đang làm nũng người anh trai đi xa lâu ngày không gặp. Hạo Nhiên đưa tay lên vuốt má tôi, nói như thì thầm: _Em cũng lớn hơn nhiều rồi, Tiểu Minh, lớn hơn nhiều rồi… Sao tôi cảm giác như Hạo Nhiên sắp khóc. Nhưng tất nhiên chỉ là cảm giác, nói xong câu đó, Hạo Nhiên khẽ vuốt tóc tôi, thở dài một cái không hiểu vì lí do gì rồi quay ra nhìn ba người còn lại: Hạo Du, Tú Giang – đã không còn ôm nhau nữa và Đình Phong. Lúc này thấy anh đứng một mình, tôi mới kéo Đình Phong ra đứng cạnh mình và ôm lấy cánh tay anh. Rồi thấy Hạo Nhiên nhìn Đình Phong cười…nhăn nhở: _Này, bốn năm không gặp mà xem ra cậu thay đổi nhiều đấy, mà tôi cứ tưởng gặp lại cậu sẽ lao đến ôm lấy tôi mà khóc chứ, hehe. _Tôi thực chỉ muốn đấm cậu một trận, bốn năm qua cậu ở bên đó có bao giờ liên lạc với tôi lấy một lần đâu. _Hì hì, tôi muốn thử xem cậu có quên tôi không thôi mà, thế nào, nhớ lắm phải không, hả. Hạo Nhiên nói rồi huých vai Đình Phong một cái, rồi lại cười, làm tất cả chúng tôi cũng đều cười theo, vang cả một góc. Không để Đình Phong đáp lại, Hạo Nhiên đã quay sang vỗ vỗ vai Hạo Du: _Lớn hơn nhiều đấy nhỉ, nhớ anh không? Rồi thấy Hạo Du lắc lắc đầu: _Ai nhớ anh làm gì chứ, quên luôn mặt anh rồi. _Thôi đi, anh biết mày nhớ anh lắm mà, haha. Hạo Nhiên lại cười, hình như ai cũng mừng nhưng chỉ có Hạo Nhiên có vẻ là vui nhất. Chắc là câu: “anh ấy bảo nhớ mọi người nhiều lắm” hôm trước Tú Giang nói với tôi là thật thật rồi. _Mà thôi, đi đã, chúng tôi có thể ở đâu được bây giờ, ở chỗ cậu được không Đình Phong, ở có hai hôm thuê khách sạn không tiện. Lệch múi giờ, lại đi lâu, tôi thấy mệt rồi, chắc em cũng mệt rồi phải không? – Hạo Nhiên nói rồi quay ra nhìn Tú Giang. _Vâng – tôi đáp sau khi thấy cái gật đầu của Tú Giang, giờ tôi mới để ý nhìn cô ấy khá mệt mỏi – Tú Giang cũng nói anh với Tú Giang cứ ở chỗ bọn em mà, giờ về nhà cất đồ đã nhé. Tôi cười nói, hôm trước nghe Tú Giang bảo trở về nước lần này cô ấy không nói cho bố mẹ biết nên không muốn về nhà ở nên tôi đã bảo cô ấy cứ đến chỗ tôi ở cũng được, Hạo Nhiên nếu muốn có thể ở cùng Đình Phong, tôi bảo Đình Phong rồi, thấy không có gì phiền cả, mà lại còn thấy vui nữa. _Vậy đi thôi – vẫn là Hạo Nhiên lên tiếng – về nghỉ ngơi, tắm rửa chút rồi đi ăn tối nhé, được không? Lâu không ăn thức ăn quê hương, nhớ quá rồi. Rồi chúng tôi cùng gật đầu: tôi, Đình Phong, Tú Giang, duy chỉ có Hạo Du… _Vậy hai người cứ về nhà nghỉ ngơi đi, em về nhà trước đã, có gì liên lạc sau nhé. Hạo Du cất tiếng nói, rồi thì thầm gì vào tai Hạo Nhiên và rời đi, trước cả khi Tú Giang gọi với theo. Chúng tôi lúc này không ai nói câu gì nữa, tôi nhìn theo Hạo Du khuất bóng, cảm thấy chút buồn buồn, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại tâm trạng, cùng mấy người đi ra khỏi sân bay. Hạo Nhiên đi cùng Đình Phong nói chuyện gì đó, hình như liên quan đến nhóm