Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3048 lượt.
u tổn thương chứ.
Haiz, Tiểu Minh thở dài, đưa tay quệt bừa nước mắt đi rồi tiến vào trong, sự thực là cô vẫn chưa thôi khóc, vì hết lớp nước mắt này lại đến lớp khác trào ra, Tiểu Minh hoàn toàn không tự chủ được.
Đình Phong đúng là đang ở trong nấu ăn chờ Tiểu Minh về, sức khỏe của anh đến lúc này đã khá khẩm hơn rất nhiểu. Nhưng sự thực là…trái tim anh chẳng chịu để anh yên chút nào. Nó đập nhanh đến lỗi nhịp, đến như muốn vỡ cả ra, đến như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Còn tâm trí anh thì…cứ nhìn bàn tay đã quấn đến ba cái urgo là biết hiện tại Đình Phong đang khổ sở vì lo nghĩ ra sao rồi. Khi nãy, Đình Phong vừa mới đeo được cái tạp dề vào thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Tiếng chuông mang lại cho anh sự bất an và lo lắng. Tiếng chuông từ cuộc gọi đến, từ Tiểu Phần! Đúng như Đình Phong nghĩ, Tiểu Minh đã biết tất cả, và có thể là…“nhờ” những lời nói của Hạo Du, Tiểu Minh không còn tin anh nữa. Tiểu Minh đã đến gặp Tiểu Phần, và khi nào về sẽ là gặp anh. Đình Phong nghe xong mà đánh rơi cả điện thoại xuống, sắc mặt chút chốc chuyển thành trắng bệch, nhợt nhạt như dọa người! Đình Phong ngồi phịch xuống giường mà thấy đầu óc cứ quay cuồng, chân tay anh run lẩy bẩy. Mắt anh đảo quanh nhà, vẻ mặt như suy tính mà rõ là không suy tính. Trong cái lúc ấy, anh thật không nghĩ được gì hết, tâm trí đảo lộn, mọi thứ cứ như xoay tròn trước mặt anh, chực anh ngã xuống là nuốt ngay vào.
Nhìn thấy Tiểu Minh từ cửa đi vào, Đình Phong thấy chân tay như rụng rời, cái dao đang nắm trên tay cũng vô lực mà rơi xuống đất “xoảng” một cái. Tiểu Minh gương mặt đầy nước, nhòe nhoẹt màu nước. Đình Phong biết lí do “vợ yêu” khóc, lại càng biết chính mình là cái lí do đó, nhưng những đau lòng giờ đây mới trỗi dậy mạnh mẽ, từng đợt sóng xót thương dữ dội xô vào lòng anh, tạo nên một cơn đau âm ỉ xuyên suốt cơ thể. Anh bần thần mất vài phút rồi vội vàng chạy đến bên Tiểu Minh mà vòng tay ôm lấy cô vào lòng. Cái cơ thể nhỏ bé phút chốc nằm gọn trong lòng anh, nhưng sao…tâm trí cô cứ như ở nơi nào, không thuộc về anh nữa. Cái suy nghĩ ấy làm Đình Phong không tự chủ mà rung mình một cái.
Đình Phong hốt hoảng hỏi, tay vỗ âu yếm bờ vai đang đừng đợt run lên của Tiểu Minh:
_Vợ yêu à, em sao thế, sao em lại khóc? Có chuyện gì xảy ra với vợ yêu của anh thế này?
Lông mày Đình Phong nhíu lại, ánh mắt tràn ngập lo lắng, xót thương. Là thật, lo lắng là thật, xót thương là thật, không một chút dối trá. Tiểu Minh nhìn thấy Đình Phong như vậy, bỗng cười, anh có biết không, có biết là cô đã biết mọi chuyện? Đôi mắt cô lạnh lùng nhìn anh, đầy căm phẫn, nước mắt vẫn trào ra, phút chốc lại phủ kín gương mặt kiều diễm.
Tiểu Minh đẩy Đình Phong ra, cô vừa khóc vừa nói:
_Đình Phong, anh…
_Sao thế Tiểu Minh, sao em khóc, có ai bắt nạt em sao? Nói anh nghe, anh sẽ không tha cho kẻ đó đâu. – Đình Phong nói mà lòng đau như cắt. Không đau sao được, “kẻ đó” còn không phải là anh hay sao, cái kẻ làm vợ yêu anh phải khóc ấy.
_Đình Phong, anh đang đóng kịch hay thật sự không biết? Còn hỏi ư?
Tiểu Minh đau đớn nói. Đôi mắt cô nhìn anh đẫm lệ, nước mắt cứ chảy mãi thôi không sao dừng lại, cũng như những nỗi đau trong lòng cô đây, liệu có khi nào thôi khiến trái tim cô chảy máu?
_Vợ yêu, em…
_Đình Phong, là vì lí do gì anh lừa dối em, là tại sao. Em đã biết…đã biết hết cả. Nhưng em không hiểu, là vì sao?
Tiểu Minh liên tục hỏi tại sao, mắt vẫn chăm chăm nhìn Đình Phong, tay lắc vai anh yếu ớt. Cô đang cố không để gào lên khóc, cố kìm nén tiếng khóc vào trong tim. Nhưng thật sự cô rất muốn được hét lên, hét lên thật to để Đình Phong có thể hiểu được nỗi đau cô phải gánh chịu lúc này. Đình Phong có khi nào trải qua chưa, nỗi đau bị người tin tưởng nhất phản bội, anh đã trải qua chưa mà bắt cô phải chịu đựng chứ. Là tại sao, tại sao…?
_Đình Phong, anh nói đi, lí do anh lừa dối em?
Em xin lỗi Hạo Du, từ bây giờ, em sẽ cố gắng bù đắp cho anh…
Hạo Du vẫn là người đến trước chờ Đình Phong như mọi lần, cậu một mình trong cái phòng VIP trên tầng hai của nhà hàng A, nơi Đình Phong đã nói trưa nay, vẫn ngồi ngắm khung cảnh bên ngoài và đôi lúc thở dài. Nắng chiều nhàn nhạt chiếu qua tấm kính trong suốt, khẽ phủ lên mặt Hạo Du một lớp ánh sáng màu vàng như làm nổi bật từng đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt người con trai đang ngồi đăm chiêu suy nghĩ ấy.
Khẽ nghiêng đầu tựa vào mu bàn tay xương gầy của mình, Hạo Du chậm rãi nhớ lại những gì tối hôm qua nói chuyện với Tú Giang cùng lí do cậu đang ngồi ở đây đợi Đình Phong.
_Hạo Du này, anh có mong chờ một quyết định khác của Tiểu Minh không? – Tú Giang khẽ cất tiếng hỏi sau vài phút yên lặng.
_Ý em là sao?
_Vẫn chưa đến.
Hạo Du lẩm bẩm trong miệng, vừa dứt lời thì đã thấy “người đó” xuất hiện ở cửa kia rồi. Nhìn mặt Đình Phong thật sự rất u ám, thái độ bình tĩnh, ung dung thường ngày như biến mất hoàn toàn. Đình Phong đang ngồi trước mặt cậu đây hệt như người vừa đi…trinh chiến trở về: phờ phạc,