Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3049 lượt.

lại gục đầu xuống đầu gối và khóc, khóc không thành tiếng, không thành lời, vậy mà Đình Phong ngồi bên ngoài cánh cửa kia vẫn cảm nhận được “mùi” của nỗi đau lan toả trong không khí. Trái tim anh lại thêm thắt lại, Đình Phong quay người đứng dậy cố nhìn vào trong, mờ mờ thấy thân hình nhỏ bé, cô độc của Tiểu Minh, thấy đôi vai gầy của cô không ngừng run rẩy. Không biết có phải Đình Phong nhìn thấy thật không, chỉ biết hình bóng đó cứ ám ảnh tâm trí anh không ngừng, làm nước mắt anh cơ hồ cũng trào ra, chảy thành từng vệt dài trên má.
“Khóc vậy chưa đủ sao vợ yêu, xin em…đừng khóc nữa, anh biết lỗi rồi mà, vợ yêu à…”, Đình Phong tha thiết cầu xin Tiểu Minh trong đầu, đôi lông mày chau lại như ép những giọt nước trắng trong trào ra khỏi mi mắt, nỗi đau như hoà vào với những giọt lệ kia chảy ra ngoài. Ấy vậy mà sao trái tim anh vẫn đau quá.
_Vợ yêu, em đừng khóc nữa mà, đừng… Anh xin…xin lỗi, đừng…
Tiểu Minh ngồi bên trong, nghe thấy tiếng Đình Phong mà lại khóc dữ hơn, cô nấc lên từng tiếng, cơ thể quả thực đã mệt mỏi quá sức chịu đựng, nhưng nước mắt thì cứ trào ra không ngăn cản được. Càng nghe Đình Phong nói, Tiểu Minh lại càng thấy đau lòng hơn, cô không thể chịu được mỗi khi cái ý nghĩ vì Đình Phong yêu cô quá nên mới lừa dối cô như vậy chạy qua đầu, thật sự không chịu được. Cô thừa nhận nếu lúc đó Đình Phong không nói vậy thì người cô chọn sẽ là Hạo Du chứ không phải anh, cô biết đó là điều quá tàn nhẫn với Đình Phong, cũng biết bây giờ người cô yêu là anh nhưng… Tiểu Minh vẫn không chấp nhận nổi chuyện Đình Phong lừa dối mình, tình yêu lí tưởng của cô là một tình yêu không chất chứa sự lừa dối, cho dù chỉ là một lời nói dối nhỏ nhặt, chứ chưa kể lại là một-chuyện-đến-như-vậy. Bảo làm sao cô có thể tha thứ cho anh đây, cho dù cô cũng thương Đình Phong lắm, anh hẳn là rất đau khổ khi thấy cô như vậy.
“Phong Phong, anh nói xem em phải làm sao bây giờ…?” * * * * * *
Lúc Đình Phong về đến nhà từ chỗ hẹn với Hạo Du thì trời đã nhá nhem tối, chiếc đồng hồ Rolex màu trắng trên tay anh kim ngắn đã ở giữa số bảy và số tám, bây giờ là bảy rưỡi.
Đình Phong từng bước nhanh nhẹn từ gara ôtô đi ra rồi chạy nhanh vào trong thang máy, trên khuôn mặt điển trai vẫn giữ nguyên những nét bực bội. Anh ấn ngay nút đóng cửa rồi tiếp sau là số 36. Nhìn cánh cửa trước mặt đóng lại một cách chậm chạp, Đình Phong khẽ đưa một tay lên kê đầu rồi đứng dựa người vào tường, một tay để trên thanh vịn. Trong đầu Đình Phong đang nghĩ về Hạo Du, vừa nghĩ vừa không ngừng chửi rủa. Thực chiều nay anh đã phải cố gắng kiềm chế bản thân lắm để không lao đến cho tên khốn đó một quả đấm, giờ nghĩ lại đến gương mặt của Hạo Du, Đình Phong lại muốn đập phá thứ gì đó quá, vậy mà vẫn phải đè nén cảm xúc xuống, làm cho cục tức cứ nghẹn lên tận cổ.
_Khốn khiếp.
Đình Phong vung tay đấm mạnh vào tường, hét lên với giọng bực bội, rồi lại bỗng thấy…đau quá. Đến lúc thấy máu từ mu bàn tay mình chảy ra, Đình Phong mới nhớ do tối hôm qua đấm liên tục vào cánh cửa nhà nên bàn tay phải đã bị thương.
Đình Phong lại làu bàu mấy câu chửi, nhưng không còn đấm tường nữa mà chỉ đứng yên, anh cũng thôi không nghĩ đến Hạo Du nữa, nếu cứ nghĩ, đầu óc anh sẽ nổ tung mất thôi.
Rồi cánh cửa thang máy bật mở sau hai tiếng “ding dong”, Đình Phong lững thững bước ra rồi đi về phía nhà mình. Nhìn hai cánh cửa cách nhau mấy bước chân đều đóng im lìm, Đình Phong không chủ động mà thở dài một cái, lòng lại dữ dội đau. Sáng nay đứng bên ngoài chờ Tiểu Minh mãi cho đến khi trong nhà không còn một chút tiếng động nào, Đình Phong mới gọi bảo vệ lên mở cửa giúp mình. Tiểu Minh khi đó thật sự đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Đình Phong vào đắp chăn cho cô rồi ngồi ngay bên giường nhìn Tiểu Minh bé nhỏ nằm gọn trong chiếc chăn kẻ sọc xanh trắng say giấc nồng. Anh còn nhẹ nhàng lấy khăn ướt lau khuôn mặt vẫn còn nguyên vết tích của cả đêm ngồi khóc của cô đi rồi mới hẹn gặp Hạo Du. Đến lúc anh đi, Tiểu Minh vẫn đang ngủ.
_Chắc vợ yêu đang ngủ.
Đình Phong thì thầm ra miệng tự nói với mình rồi nhẹ bước mở cửa vào nhà. Vào đến gường ngủ, Đình Phong sợ làm Tiểu Minh tỉnh giấc nên cũng không dám bật đèn, cứ mò mẫm đi vào, dù sao cũng là nhà anh ở đã mấy năm này, Đình Phong tất nhiên rất thân thuộc.
Nhưng đến khi ngồi xuống bên cạnh giường rồi, khi mà thấy chăn gối đã được gập để gọn gàng vào một góc, Đình Phong mới giật mình sửng sốt vì không thấy Tiểu Minh đâu. Anh cuống cuồng bật đèn, gọi vang tên Tiểu Minh lên rồi vội vã chạy đi khắp nhà tìm kiếm nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Lo lắng, bất an bắt đầu len lỏi khắp tâm trí Đình Phong, làm đầu óc anh như xoay tròn, anh sợ Tiểu Minh trong lúc đau buồn lại như bốn năm trước… Sợ lắm chứ, Tiểu Minh (đã từng) làm thật đấy chứ chẳng đùa đâu!
Đình Phong sau đó vụt ngay ra khỏi nhà mà sang bên chỗ Tiểu Minh. Anh vừa đập cửa gọi tên cô như một kẻ mất trí, rồi nhớ ra hôm qua đâu có ai khóa cửa, Đình Phong mới ẩn cửa mà phi ngay vào, lại cuống cuồng vừa chạy khắp các gian phòng vừa gọi tên Tiểu Minh.


Insane