Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.

mệt mỏi, cả giận dữ và phẫn nộ. Mà Hạo Du cũng hiểu, tâm trạng anh ta chắc là đang cực-kì-xấu.
Và câu đầu tiên Đình Phong nói là thế này đây:
_Tôi nhớ không nhầm là cậu đã đồng ý tránh xa Tiểu Minh ra.
Từng lời nói của Đình Phong như rít qua kẽ răng thoát ra ngoài, đôi mắt nhìn Hạo Du như ánh lên từng tia lửa giận dữ. Tuy nhiên, cữ giọng thì vẫn trong tầm kiểm soát, Đình Phong nói như đủ để mình Hạo Du nghe thấy, mặc dù anh đang rất tức giận, có thể thấy Đình Phong đã phải cố kìm nén cảm xúc đến thế nào!
_Tất nhiên là tôi nhớ. – Hạo Du nhìn Đình Phong, trầm giọng nói.
_Vậy…cậu đã làm những gì, hả, cậu đã làm những gì? – Đình Phong không kiềm chế nổi nữa mà bật dậy nói lớn, tay anh vụt một cái đã nắm chặt lấy cổ áo Hạo Du, xốc cậu dậy. Anh nghiến răng ken két – Khốn nạn, cậu có biết những gì cậu làm đã khiến Tiểu Minh phải đau khổ thế nào không, hả?
_Buông ra!
Hạo Du vừa nói vừa hất tay Đình Phong ra khỏi cổ áo mình, khiến anh không chủ động mà loạng choạng rồi lại phịch ngồi xuống ghế. Sự tức giận hiện lên cả trong đôi mắt vốn luôn hiền hòa của cậu, Hạo Du gườm gườm nhìn Đình Phong thực như đang nhìn kẻ thù. Cậu vì biết ơn và thông cảm cho Đình Phong nên mới không định gặp anh ta sau những gì anh ta đã làm với Tiểu Minh và cả với cậu, ấy thế mà hắn ta lại ở đây, với vẻ giận dữ, như kiểu…cậu là người sai! Tức giận như tràn ngập cơ thể Hạo Du, cậu tuy là người biết nhẫn nhịn, nhưng chỉ cái gì đúng mức của nó thôi chứ. Đình Phong đã làm như vậy mà còn dám lên mặt nói cậu không giữ lời hứa sao, so với một kẻ lừa dối người mình yêu, Hạo Du tự thấy mình còn đỡ vô liêm sỉ hơn!
Rồi không để Đình Phong kịp phản ứng gì, Hạo Du đập bàn đến rầm một cái, nói như hét:
_Anh có tư cách nói vậy sao Đình Phong, anh nghĩ chỉ mình anh yêu Tiểu Minh à, anh đã lừa dối cô ấy, anh không xứng đáng.
Đình Phong ngồi đó, không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn vào cậu như đáp trả ánh mắt đầy căm hận mà Hạo Du vẫn dành cho Đình Phong lúc này, răng vẫn nghiến kèn kẹt. Đôi mắt nâu của anh hoàn toàn bị sự phẫn nộ như những cơn lốc xoáy điên cuồng chiếm hữu, ánh nhìn như phát ra tia lửa điện, muốn thiêu rụi cái con người đang ngồi trước mặt kia.
Nói anh không xứng đáng ư? Nực cười.
_Tình cảm Tiểu Minh dành cho cậu đã chết rồi, cậu đã không giữ đc cô ấy, còn làm khổ cô ấy. Tôi tự thấy mình xứng đáng hơn cậu.
Đình Phong lại cũng đứng vụt dậy, anh nhìn thẳng vào mặt Hạo Du mà nói, giận dữ tỏa ra từ cơ thể Đình Phong như bao trùm toàn bộ không gian xung quanh anh, bao trùm cả lên lời nói vừa thoát ra khỏi miệng anh.
Đình Phong nói xong liền đẩy ghế ra và quay người rời đi, sau khi để lại cho Hạo Du một cái-nhìn-chẳng-thể-quên.
Hạo Du nhìn theo Đình Phong đến khi bóng anh khuất hẳn, giận dữ đập cả hai tay xuống bàn, lẩm bẩm vài câu trong đầu rồi cũng bước đi thẳng.
Nắng vẫn nhàn nhạt chiếu qua tấm kính trong suốt…
Quay ngược thời gian trở lại thời điểm “sáng hôm nay”.
Từng tia nắng sớm nhẹ dịu len lỏi qua ô cửa trên tường cao vào trong, chiếu soi gương mặt mệt mỏi sau cả một đêm mất ngủ của Đình Phong, nghịch ngợm nhảy nhót trên bờ mi dày phủ trên đôi mắt nâu mờ đục. Đình Phong vẫn ngồi bên ngoài cửa nhà mình, cả một đêm, chờ đợi nghe tiếng nói phát ra từ bên trong, hay chờ đợi người yêu anh bước ra từ đó, nhưng hoàn toàn chỉ nghe thấy tiếng khóc của cô. Tiểu Minh hình như là khóc mãi đến gần sáng rồi mệt quá mà thiếp đi, vì khi phía xa xa vầng dương đã ló dạng, Đình Phong vẫn còn nghe thấy tiếng cô khóc. Tiếng khóc tuy chỉ đủ để Đình Phong nghe thấy trong không gian yên ắng của buổi đêm, nhưng nó lại mạnh mẽ dội vào tim anh khiến những vết thương cứ không ngừng chảy máu. Thật đau lòng làm sao!
_Vợ yêu à…
Đình Phong lại rên rỉ những tiếng nghe não lòng, đây không biết đã là câu “vợ yêu à” thứ bao nhiêu từ miệng anh cất lên, nhưng sự đáp trả lại chỉ là con số không tròn trĩnh. Điều này lại làm cho Đình Phong thêm đau khổ, day dứt, lại làm cho anh thêm tội nghiệp!
Tiểu Minh có lẽ vì đau khổ quá rồi nên chẳng thể thấu hiểu được nỗi đau thấu tâm can của Đình Phong lúc này. Ừ, có lẽ là vì khổ quá rồi. Khi con người ta đau thì nào có thể để tâm đến nỗi đau của người khác, đây lại còn là người làm cho ta đau khổ nữa chứ. Đình Phong có ngồi bên ngoài đau đớn đến thế nào, có cất bao nhiêu tiếng âu yếm cùng xót thương gọi Tiểu Minh đi chăng nữa, cô vẫn không một chút quan tâm.
Tiểu Minh ngồi trên giường, khi này đã tỉnh, thực ra cả đêm, đến cả khi ngừng khóc, Tiểu Minh cũng đâu có ngủ được chút nào. Đôi mắt cô cứ mở to nhưng lại không nhìn bất cứ cái gì cả, đờ đẫn, trống rỗng, mờ mịt và tối tăm. Tiểu Minh ngồi đó tự co thân mình lại, để những suy nghĩ không làm cô thêm tổn thương, không làm trái tim cô thêm đau đớn. Cô bịt cả hai tai để không phải nghe thấy tiếng Đình Phong gọi mình âu yếm và xót xa. Không biết sao mỗi lần Đình Phong cất tiếng gọi “vợ yêu ơi”, nước mắt Tiểu Minh lại trào ra mất kiểm soát. Tiếng gọi thiết tha đầy yêu thương ấy, cớ sao lại làm cô đau lòng đến vậy.
Rồi Tiểu Minh


XtGem Forum catalog