XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3050 lượt.

>Nhưng vẫn hoàn toàn không thấy cô đâu.
Đình Phong ngồi phịch xuống giường Tiểu Minh, hổn hển thở, tay anh cầm điện thoại run run mãi mới ấn được nút gọi, đầu anh như muốn nổ tung.
“Thuê bao quý khách…”
_Chết tiệt.
Tiểu Minh tắt máy. Đình Phong giận dữ thực muốn ném ngay cái thứ đang phát ra tiếng nói này vào tường, nhưng chưa được, anh đang cần nó. Đình Phong lại cố chấp ấn gọi lần nữa.
“Thuê bao quý khách…” “Thuê bao quý khách…” “Thuê bao quý khách…” “…”
_Aaaaaaaaaaaa…
Đình Phong hét lên đầy bất lực, chiếc điện thoại trên tay ngay lập tức “được” bay vèo một cái rồi va mạnh vào tường, vỡ tan tành, Đình Phong trừng mắt nhìn những mảnh vỡ từ chiếc Samsung Galaxy vừa mới vài giây trước còn lành lặn mà không một chút tiếc thương, đáy mắt lộ rõ vẻ giận dữ điên cuồng. Tim anh như thắt lại cùng với sự lo lắng.
Mấy phút sau, Đình Phong lại lao ra khỏi nhà, anh đi xe máy.
Đình Phong tìm hết những nơi có thể tìm, đi hết những chỗ có thể đi. Cho đến khi…tuyệt vọng. Anh thậm chí đã về cả nhà bố mẹ Tiểu Minh, rồi chỗ Tiểu Phần, những chỗ hai người hay đi…mà vẫn không hề thấy Tiểu Minh đâu, anh cũng chốc chốc lại về nhà xem Tiểu Minh có về không, giờ anh mới thấy mất cái điện thoại là một sự phiền toái ghê gớm.
Đình Phong gần như phát điên lên vì lo lắng, hai mắt anh như rực lửa, khiến cho bất kì ai nhìn vào cũng phải thấy rùng mình sợ hãi.
Khi Đình Phong trở về nhà cùng với sự vô vọng là khi đồng hồ chỉ mười một giờ đêm. Gió lạnh hiu hắt thổi như vây lấy thân hình to lớn của Đình Phong. Anh vật vờ đi như một cái bóng, khuôn mặt trắng bệch. Anh loạng choạng bước từng bước tựa hồ không phải đi trên mặt đất nữa mà đi trên mây, nhìn anh như thể có thể đổ gục bất cứ lúc nào.
Đình Phong lo lắng.
Đình Phong sợ hãi.
Đình Phong đau.
Đình Phong sắp biến thành người điên thật rồi.
Trái tim dường như bị thiêu cháy. Đầu óc không còn suy nghĩ được gì hết.
Tiểu Minh đang ở đâu chứ, sao lại không ở trong tầm mắt và vòng tay anh như cô đã từng, và đã luôn?
Tiểu Minh đâu rồi, đâu rồi, ĐÂU RỒI!!!!!!!!!
_Vợ yêu…
Đình Phong thều thào yếu ớt trước khi cả thân hình ngã sụp xuống, anh mệt mỏi ngồi ở bậc thềm cầu thang trước đại sảnh, đầu gục xuống gối, thở dốc. Biết tìm cô ở đâu bây giờ, không phải Tiểu Minh muốn mãi mãi rời xa anh đấy chứ, không phải đấy chứ. Nếu cô đi không về nữa thì anh biết phải làm sao.
Đình Phong miên man suy nghĩ, người anh cứ từng đợt run lên. Lạnh và sợ hãi.
Rồi chục phút sau, Đình Phong bỗng lại đứng vụt dậy, người anh lảo đảo vài giây rồi mới có thể đứng vững và có thể đi tiếp. Anh sẽ tiếp tục tìm kiếm cô, cho đến khi nào tìm thấy thì thôi. Cho dù có phải lật tung cái thành phố này lên. Tốt nhất là anh phải tìm ra cô trước khi ngày hôm nay kết thúc. Phải đi tìm thôi chứ anh không thể ngồi một chỗ mà suy nghĩ như thế này được. Tất cả mọi chuyện đều do anh gây ra cả, mà không, do tên Hạo Du kia gây ra cả, nếu Tiểu Minh có chuyện gì, anh sẽ không bao giờ tha cho nó đâu. Sẽ giết, giết!!!!!!!!!!
Đường phố về khuya không một bóng người, không gian bốn bề chìm trong sự yên lặng bỗng bị tiếng bước chân người chạy qua cùng những âm thanh vang vọng phá vỡ. Người con trai có dáng người cao lớn đấy vừa chạy vừa không ngừng thét gọi tên người yêu, trong tiết trời mùa xuân mát mẻ, hơi lạnh thấm đẫm cả bầu không khí, trên trán chàng trai lại đã lấm tấm những giọt mồ hôi, kết quả của một thời gian dài chạy-thét gọi-tìm kiếm, rồi chạy-thét gọi-tìm kiếm không ngừng nghỉ. Cứ nhìn vào khuôn mặt đang nhăn nhó khổ sở kia là biết người mà anh kiếm tìm suốt hơn một tiếng đồng hồ vẫn chưa hề thấy. Những lời gào thét càng ngày càng trở nên vô vọng, Đình Phong từ từ chạy chậm lại, thở dốc, đưa tay quệt đi thứ chất lỏng nhớp nháp bám trên mặt mình rồi lại chạy, vẫn cứ gọi, giọng anh như đứt quãng. Trong không gian yên tĩnh, tiếng gọi nghe mới não nề và đau lòng làm sao!
_Vợ…yêu…Tiểu Minh…Tiểu Minh, em ở đâu…?
Đình Phong gọi rồi lại thở dốc, rồi anh lại gọi, lại quệt mồ hôi, rồi tiếp tục gọi… Vậy mà đáp trả anh chỉ là tiếng gió rít và tiếng bước chân anh dội lại, hoàn toàn không một chút tín hiệu nào cho thấy “vợ yêu” anh đang ở quanh đây cả. Nhưng Đình Phong vẫn cố chấp, vẫn một mực tin là cứ tìm kiếm thế này thể nào cũng thấy Tiểu Minh. Có một loại cảm giác gì đó mang lại cho anh niềm tin là Tiểu Minh đang ở đâu quanh đây, phải, không phải xa xôi chỗ nào, cô ấy chỉ ở quanh đây thôi, chỉ cần anh không bỏ cuộc là sẽ tìm thấy. Anh không được bỏ cuộc, để tìm được Tiểu Minh, mệt một tí thế này thì xá gì.
_Tiểu Minh, em ở đâu…?
Đình Phong lại gào lên lần nữa, lần này anh phải dừng hẳn lại để thở. Đình Phong cúi gập người, thở hổn hển. Hơi thở anh gấp gáp, dồn dập như thể đã một thời gian dài rồi có người cấm anh quyền được…thở vậy. Những giọt mồ hôi đang “ngự” trên trán anh được đà theo từng đường cong nam tính trên khuôn mặt anh mà chảy xuống nền bê-tông.
Đình Phong tuy nói là không được bỏ cuộc, nhưng thật anh thấy tuyệt vọng quá, đã sang đến ngày mới được nửa g