Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
ăn. Haiz, là mì tôm sao, sao lại thảm đến vậy chứ. Nhìn kìa, hóa ra đến hai ngón bị thương, được băng lại vụng về, vẫn còn thấy máu đỏ thấm thấm ra ngoài. Hic, thương quá, nấu vất vả vậy mà cuối cùng lại phải ăn mì tôm, tội quá.
Nhìn anh xót xa, tôi toan lại gần thì lại nhớ đến những lời nói xúc phạm của anh sáng nay. Tôi chững lại rồi quay lưng bỏ luôn lên phòng. Tôi không thể bị dao động dễ dàng như vậy được, anh làm thì anh phải chịu thôi, haiz.
Tôi ngồi phịch xuống giường, nạp nhanh tiền rồi nhấn nút gọi cho Đình Phong. Vừa mới nghe thấy tút thì đã thấy anh nghe máy ngay, không biết anh đang ở đâu mà nghe ồn ào thế.
_Alo, vịt con à, anh đây. Sao giờ này mới gọi cho anh, em bây giờ mới về nhà à?
_Hi, Đình Phong, em vừa mới ngủ dậy, đi thi về mệt quá mà. Anh ăn chưa ạ
_Anh ăn rồi, còn em?
_Hì, em…ăn rồi. Em có chuyện muốn hỏi anh một tí, hì. Hôm qua…có ai gọi cho anh bằng số của em không ạ, lúc mười rưỡi…
_Ừm, có, Hạo Du, cậu ta gọi cho anh.
Hóa ra là Hạo Du gọi, mà anh ý gọi làm gì kia chứ. Đi chơi với Tú Giang còn gọi điện kiểm tra tôi sao. Hừ, chắc cũng vì thế nên anh biết tôi ở nhà Đình Phong, lại còn “tưởng tượng” ra tôi làm gì gì đó với anh ấy nữa chứ, thật không chịu nổi.
_Thế…cậu ấy có nói gì không ạ?
_Chỉ hỏi em có ở chỗ anh không thôi.
_Vậy ạ, hì. Mà anh đang ở đâu mà ồn thế ạ.
_À, anh…anh đang ở chỗ bọn Hạo Nhiên, hì. Thôi anh phải cúp máy rồi, nói chuyện với em sau nha. Có gì tối về anh gọi cho nhé!
_Vâng, vậy nói chuyện sau, hì, bye anh nhé.
_Ừ, chào em.
Đình Phong nói rồi giập máy ngay, tôi nghe có tiếng ai gọi anh ấy to lắm, mà còn gọi là Đình Phong. Chẳng phải mấy anh trong Ác ma đều gọi anh ấy là đại ca hay sao. Mà nghĩ mới nhớ, hôm qua, tôi được làm “chị hai”, có mỗi Hạo Nhiên là gọi tôi bằng em, không gọi tôi một tiếng chị hai nào.
Nhưng mà…tự nhiên lại nghĩ đến Hạo Nhiên, cái tên quen quá, rõ là tên một người rất thân quen. Ai vậy nhỉ, tôi có quen ai tên Hạo Nhiên chăng. Hạo Du, Hạo Nhiên… Ôi trời ơi, sao tôi lại không nghĩ ra chứ.
Hạo Nhiên là tên anh họ của Hạo Du, anh ấy hơn tôi một tuổi. Hồi bé, bốn đứa bọn tôi: Minh Minh, Tú Giang, Hạo Du, Hạo Nhiên là bộ tứ rất thân thiết. Nhưng năm tôi năm tuổi, anh ấy phải sang Mĩ du học nên bọn tôi mất liên lạc từ đó. Tôi còn nhớ hồi ấy tôi là đứa nghịch ngợm nhất, chuyên bày trò chọc phá mọi người. Và, “nạn nhân thường xuyên nhất” của tôi chính là Hạo Nhiên, anh ấy lúc nào cũng để tôi bắt nạt mà không kêu ca gì. Có một lần tôi muốn làm thợ cắt tóc nên đã lấy anh ấy làm mẫu, và hậu quả là làm hỏng tóc của anh ấy khiến anh bị đánh một trận. Một lần khác, tôi nhìn thấy Hạo Nhiên ngồi may một con gấu bông nên đã rêu rao khắp nơi làm anh ấy bị nhìn như một tên con trai biến thái. Haiz, nhưng đến hôm chia tay ở sân bay, anh đưa cho tôi một con gấu khác nhỏ hơn và nói là anh muốn may cho em một con gấu lớn nhưng không còn đủ vải nữa làm tôi rất xúc động (con gấu đó bây giờ tôi vẫn còn giữ, nhưng mà để trong cái hộp đựng “đồ cổ” ở nhà rồi). Tôi đã khóc xin lỗi anh và còn hứa bao giờ tôi sẽ làm vợ anh nữa. Ấy vậy mà đã mười năm rồi, thời gian trôi nhanh thật, tí thì tôi chẳng nhớ gì đến anh ấy luôn, hic. Mà cái anh Hạo Nhiên bạn của Đình Phong kia liệu…có phải là anh ấy không nhỉ. Nhưng nếu anh về rồi thì phải nói với tôi chứ. Hic, lâu lắm rồi chẳng có tin tức gì của Hạo Nhiên, tự nhiên nghe cái tên này lại nhớ anh quá.
Tôi thở dài thườn thượt, nghĩ đến lúc gặp lại anh không biết tôi sẽ thế nào. Không biết anh có còn nhớ lời hứa ngô nghê ngày nào của tôi không nữa. Mà không biết anh có còn nhớ và nhận ra tôi. Hic, nhỡ anh lại còn không nhớ gì đến tôi TT_TT.
Nghĩ tự nhiên buồn quá, tôi thở dài thêm một cái rồi quyết định đi học. Thi nốt vài môn nữa thôi là có thể vui chơi thỏa thích rồi, chắc bọn tôi sẽ được nghỉ vài ngày trước khi biết kết quả, lúc đấy tha hồ mà chơi bời, hihi.
6.15 a.m
Hôm nay không muốn đụng mặt Hạo Du nên tôi dậy rõ sớm đến trường, thế mà vừa bước ra khỏi cửa phòng thì gặp anh. Hic, nhưng tôi cứ kệ đi, đi học luôn mà không thèm nhìn cũng không nói gì, phải để anh biết tôi giận anh lắm chứ, rõ ràng là anh sai mà, haiz.
Tôi đang ngồi trong lớp nói chuyện với Tiểu Phần vì vẫn còn đến bốn lăm phút nữa mới vào thi, cũng toàn chuyện tào lao.
_Bạn học hết phần giới hạn chưa Tiểu Minh?
_Tớ ôn rồi, hihi, phải chăm chỉ chứ.
_Ừ, cố gắng thi tốt, thứ bảy chơi Noel cho thoải mái.
Tiểu Phần nói với ánh mắt rất háo hức làm tôi nhìn thấy áy náy quá. Tôi vốn định tổ chức tiệc ở nhà, nhưng lại đang giận nhau với Hạo Du thế này, chắc chẳng thể thực hiện dự định được rồi. Hic, có lẽ phải hủy bỏ bữa tiệc thôi, cứ tình hình này, không biết đến hôm đó, tôi với anh có làm lành không. Mà anh không xin lỗi tôi thì còn lâu tôi mới tha thứ cho nhé. Dù sao tôi cũng là tiểu thư nhà danh giá, từ bé đến lớn, chưa có ai dám xúc phạm tôi như thế cả. Cho dù anh có là chồng tôi, anh cũng phải tôn trọng tôi chứ, haiz.
Tôi nghĩ ngợi rồi quay sang vẫn thấy Tiểu Phần đang cười, rạng rỡ. Thấ