Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3287 lượt.

sao. Trộm? Ma? Không thể, lẽ nào Đình Phong? Hai chữ Đình Phong mới hiện ra trong đầu đã tiếp cho Tiểu Phần bao nhiêu can đảm, cô ẩn ngay cửa, thế nào mà nó lại mở ra được thật. Tiểu Phần chưa bao giờ vào nhà nếu Đình Phong chưa về nên cũng không biết rõ anh đi có khóa cửa không.
Tiểu Phần rón rén đi vào, thực mà nói thì vẫn sợ, tim cô như đánh trống, tay Tiểu Phần lần lần đến công tắc đèn, “tạch” một cái, cả căn nhà đã vụt sáng trưng. Không thấy ai, cô lại yên tâm tiếp tục đi vào phía phòng ngủ, thì thấy đúng là Đình Phong đang nằm trong đó, bên dưới giường là một vài mảnh vỡ từ cái cốc thủy tinh.
Tiểu Phần đưa tay lên ngực thở phào, vẫn còn hơi run run. Hóa ra hôm nay Đình Phong không đi uống rượu sao, Tiểu Phần vui mừng chưa hết đã lại hoảng sợ vì Đình Phong có điểm là lạ. Sao…
_Đình Phong, anh sao thế, Đình Phong?
Tiểu Phần nhăn nhó mặt mũi cuống cuồng lay người Đình Phong. Đình Phong mặt tái nhợt, mồ hôi thi nhau đổ trên trán, tóc anh bù xù ẩm ướt, bờ môi khô ráp. Đình Phong cơ hồ đang phải chịu đựng một cơn đau vượt mức bản thân có thể chịu đựng, hô hấp rất yếu.
_Đình Phong à, anh sao vậy.
_Đ…đau…đau quá.
_Sao, anh đau ở đâu? Ở đâu hả anh. – Tiểu Phần nước mắt vòng quanh, cảm thấy như cơn đau đang truyền từ anh sang cô vậy.
_Đau…
Đình Phong vẫn thở rất khó nhọc, tay anh để lên bụng, cơ thể như co rúm lại vì đau. Mồ hôi cứ mỗi lúc một ướt đẫm.
Tiểu Phần thật sự không kìm được nước mắt.
_Anh…đau ở bụng sao? Thế nào mà lại đau chứ? Đau lắm không, chỗ này phải không?
Tiểu Phần mặc kệ nước mắt vướng víu, khẽ đưa tay nắm lấy tay Đình Phong rồi nhẹ ấn vào bụng anh, nơi anh đang để sẵn. Đình Phong chợt lại co người lại.
_Đau…đừng…
“Đau dạ dày sao?” – Tiểu Phần nghĩ rồi không khỏi thở phào, là đau dạ dày còn đỡ, nếu là đau ruột thừa không biết còn nguy hiểm đến mức nào.
Nhưng tất nhiên nhìn thấy Đình Phong đau thế kia cô không thể cứ ngồi đấy mà kêu may được. Tiểu Phần cũng cuống cuồng xoa xoa bụng cho Đình Phong, khẩn trương nói, giọng trấn an:
_Không sao, sẽ không sao, Đình Phong, đợi em một chút nhé.
Tiểu Phần vội lục tung cái túi xách của mình lên. Nguyên do là cô cũng bị đau dạ dày nên có để một ít thuốc. Là thuốc bột, uống trước khi ăn, uống một lúc là có thể đỡ đau ngay, chắc Đình Phong cũng chưa ăn gì.
Nhưng đến lúc chuẩn bị pha rồi Tiểu Phần bỗng lại chần chừ, hay là cứ đưa Đình Phong đi viện đã? Nhỡ lại không phải. Nhưng Đình Phong đang đau thế kia, mà đúng là đau dạ dày rồi, chắc sẽ không sao.
Tiểu Phần cố gắng giữ mình hết sức bình tĩnh, pha xong thuốc cho Đình Phong liền kề miệng anh cho anh uống. Một tay đỡ Đình Phong, một tay cầm cốc thuốc, Tiểu Phần cũng thấy hơi…mệt, Đình Phong cũng nặng lắm chứ, nhưng thấy anh hoàn toàn đã cho được cốc thuốc vào miệng và uống hết, Tiểu Phần vẫn mừng không thể tả.
Đình Phong lại nằm xuống giường, vừa uống thuốc xong nên hẳn vẫn đau. Tiểu Phần ngồi bên thật không biết làm sao, cô chỉ biết nắm chặt lấy tay anh, cơ hồ muốn truyền cho anh thêm sức mạnh, miệng không ngừng động viên:
_Đình Phong, cố lên, sẽ đỡ thôi, sẽ đỡ.
Có lẽ là có người ở bên, Đình Phong cũng đỡ đau hơn, anh một lát sau đã chìm vào trong giấc ngủ.
Tiểu Phần ngồi đó nhìn anh thở phào mà nước mắt đã ướt đẫm cả khuôn mặt. Ngay cả lúc này, lúc đã yên tâm được phần nào, cô vẫn phải cố kìm tiếng nấc vào trong. Cô thật không dám nghĩ, nếu cô không đứng chờ anh ở cửa, nếu không nghe thấy tiếng cốc vỡ, nếu…thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa. Có lẽ hôm nay Tiểu Phần sẽ phải ở đây cho đến lúc Đình Phong tỉnh và nói với cô là anh đã đỡ đau rồi thôi, không thể về trước được.
Đến gần ba giờ sáng Đình Phong mới tỉnh lại, là sau khi cô khổ sở đút cho anh ăn hết được bát cháo một khoảng thời gian rất lâu.
Đình Phong mệt mỏi mở mắt, lúc đầu tất cả đều mang một màu đen khó chịu mãi mới nhìn thấy dần dần những gì đang xảy ra trước mắt.
_Đình Phong, anh tỉnh rồi sao? – Tiểu Phần ngồi cạnh vui mừng lên tiếng, không giấu nổi nụ cười trên môi.
Đình Phong nhìn thấy Tiểu Phần, nhưng lại đột ngột không muốn nhìn. Anh lại nhắm mắt lại, khẽ gật đầu.
_Anh còn đau nữa không?
Đình Phong lại trầm mặc lắc đầu.
_Vậy thì tốt rồi.
Tiểu Phần lại nhoẻn cười, một nụ cười trong sáng thánh thiện. Kì lạ, sao tiếng cười thôi cũng làm cho Đình Phong nhớ đến Tiểu Minh chứ.
Đình Phong lại chậm rãi mở mắt, nhìn lên Tiểu Phần đang cười. Thấy hình bóng Tiểu Minh trong đó, trong lồng ngực anh có một vật lại bị nỗi đau chèn ép đến đáng thương.
Đã lâu không có ai cười với anh một nụ cười ấm áp đến như thế. Đình Phong bỗng như thấy Tiểu Minh trước mặt, miệng anh cũng nhếch lên cười, tay bấc giác đưa lên muốn chạm vào đôi má kia, bờ môi đỏ hồng kia.
Nhưng đến lúc tay đã ở giữa khoảng không, Đình Phong mới giật mình nhận ra trước mặt anh nào phải cô gái anh yêu, mọi thứ lại vẫn là thế, ảo giác mà thôi.
Đình Phong thu hồi ngay tay về, quay mặt đi, đúng là chất giọng lành lạnh anh vẫn nói với Tiểu Phần:
_Mấy giờ rồi thế?
_Gần ba giờ sá