Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3284 lượt.
ó cậu, và Hạo Du đột ngột suy nghĩ mà thấy lòng đau như cắt, liệu có khi nào trái tim cô…cũng không có cậu?
_Hạo Du, thật sự em chỉ yêu mình anh thôi. Nhưng những cảm xúc khi thấy Đình Phong, em thật cũng không hiểu nổi.
_Ừ, anh biết rồi mà. Không sao đâu Tiểu Minh ạ. Có lẽ đó là…thói quen thôi, em tạm thời chưa quên được Đình Phong nên mới vậy.
Hạo Du giọng nhẹ nhàng như vỗ về cô gái trong lòng, cũng chính là vỗ về con tim cậu. Phải, đó chỉ là thói quen chưa quên được của Tiểu Minh thôi, cô yêu cậu, sự thực là cô yêu cậu, cậu chỉ cần tin điều đó thôi.
_Có lẽ…em vì thương anh ấy quá, mỗi khi thấy Đình Phong…em cũng đau lòng lắm. Em không ngăn được cảm xúc, nhưng em chẳng biết phải làm thế nào với nó nữa. Em phải làm gì bây giờ hả Hạo Du?
Tiểu Minh ngước đôi mắt to ngập nước của mình lên nhìn Hạo Du, đôi môi run run mím chặt.
Hạo Du nhìn cô, thương xót cúi xuống nhẹ thơm lên mắt Tiểu Minh rồi chậm rãi nói:
_Nếu em thấy việc lạnh lùng với Đình Phong như thế là rất tàn nhẫn và không chịu được thấy anh ta như vậy thì em hãy đến gặp Đình Phong một lần nữa. Chủ động nói ra suy nghĩ của em lúc này, là…
_Là em chỉ coi anh ấy là anh trai và em cũng rất thương yêu anh ấy…?
_Ừ, phải.
Hạo Du môi khẽ nhếch lên cong cong, nhưng chỉ một đường cong rất nhỏ, nhìn thoáng qua thật chẳng thể nào biết được cậu đang cười, lại với đôi mắt thế kia… Là Hạo Du đang cười nhạo mình mà. Cậu cũng là một con người, cậu không được cao thượng đến mức có thể để cho người yêu mình đến mà an ủi bạn trai cũ của cô ấy khi cố gắng mãi cậu mới có được cô đâu. Nhưng Hạo Du vẫn nói ra những lời trái với lòng mình, giả dối lắm, nên cậu mới cười nhạo mình như thế. Chẳng phải cậu muốn Tiểu Minh rời xa Đình Phong càng sớm càng tốt hay sao?
Chỉ vì cậu quá yêu cô, không thể nào chịu được nhìn thấy cô đau khổ như vậy.
Cậu thậm chí còn yêu cô hơn cả bản thân mình nữa.
_Hạo Du à, ôm em chặt chặt chút nữa đi, để trái tim em có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim anh.
Tiểu Minh dụi đầu vào ngực Hạo Du, mắt nhắm nghiền vừa nói. Hơi thở cô ấm nóng đều đều phả trong không gian tĩnh lặng.
Hạo Du ôm Tiểu Minh, khe khẽ nói như thì thầm vào tai cô:
_Ừ, em ngủ ngoan, bảo bối của anh.
_Em yêu anh lắm Hạo Du ạ, chỉ mình anh thôi. Anh tin em nhé.
Ừ, anh tin em. Ngủ ngoan đi nhé. Hạo Du đã trả lời Tiểu Minh như thế, và thực trong lòng cậu…rất muốn tin cô. Nhưng còn những gì Tiểu Phần nói thì sao? Rốt cuộc đâu là sự thật?
Nếu thực sự…Tiểu Minh không yêu cậu thì sao?
Xin em đấy, hãy cứ lừa dối anh rằng em vẫn cần anh, cứ lừa dối anh rằng em vẫn còn yêu anh, chỉ cần vậy thôi, chỉ cần em vẫn ở bên anh, lừa dối anh cũng được... Anh sẽ chấp nhận mà, đừng bỏ rơi anh...
Tháng ba đến, bầu trời lúc nào cũng đẹp một vẻ đẹp rất dịu dàng, trời cao và sáng, không có những tia nắng gay gắt của mùa hè, càng không có những cơn gió lạnh của mùa đông. Ấm áp, lại vẫn mát mẻ, thật vô cùng thuận lợi cho mọi hoạt động của con người.
Sáng hôm nay là một sáng trời đẹp, như bao buổi sáng khác, mây lững lờ trôi trên đầu. Tiểu Minh từ xe máy bước xuống, dáng người uyển chuyển bước đi. Cô mang lên mình chiếc váy voan hai lớp hồng phấn, một chiếc mũ rộng vành cùng với chiếc túi nhỏ xinh đeo chéo người. Đi một đôi giày cũng màu hồng phấn. Nắng mượt mà âu yếm ôm lấy khuôn mặt được trang điểm khá kĩ để che đi dấu hiệu của mấy tuần khóc lóc cùng mất ngủ của cô, vô tình khiến đôi gò má thêm ửng hồng duyên dáng, nhìn Tiểu Minh lúc này thật như một nàng công chúa dễ thương bước ra từ trong truyện cổ tích.
Nhưng cái vẻ ngoài hoàn hảo ấy rốt cuộc vẫn chẳng thể che dấu được đôi mắt ngập tràn mệt mỏi, buồn phiền của Tiểu Minh. Đến mấy tuần cô chẳng thể nào ngủ được vì đau lòng và thương nhớ Hạo Du, trái tim cô tưởng chừng như vỡ vụn, cơ thể toàn thân mỏi rã rời. Cuối cùng thì đến hôm nay, Tiểu Minh không thể chịu được nữa mà hẹn gặp Hạo Du. Mà đáng lẽ ra cô phải làm việc này từ ngay hôm từ nhà bố mẹ Hạo Du về mới phải, nhưng thật sự Tiểu Minh chẳng làm sao có thể đối mặt với anh ngay lúc đó.
Tiểu Minh vừa đưa tay lên giữ mũ tránh những cơn gió tinh nghịch cuốn lấy tóc cô bay về sau vừa rảo bước đi vào. Mấy người bảo vệ nhìn thấy Tiểu Minh đều đồng loạt cúi chào, rồi không khỏi liếc mắt nhìn theo người đẹp, nhưng tất nhiên đến nhìn họ một cái cô cũng không. Mắt Tiểu Minh chỉ hướng duy nhất đến người con trai cao ráo có vẻ ngoài ưu tú đang đứng kia.
_Tiểu Minh, hôm nay có chuyện gì mà hẹn anh thế? – Hạo Du bỗng quay lại rồi lên tiếng hỏi Tiểu Minh làm cô thoáng chút bối rối.
_À, có chút ch…
“Ruỳnh ruỳnh…”
Tiểu Minh đang nói dở, bỗng một tiếng động gì đó rất lạ lùng vang lên cùng với một cơn chấn động nhẹ. Thang máy rung lên rồi đèn bên trong bất ngờ tắt phụt. Không gian với bốn bức tường nhỏ hẹp trong phút chốc trở nên tối tăm đến ngột ngạt, không có lấy một chút ánh sáng le lói.
Tiểu Minh sợ hãi ngồi sụp xuống và hét toáng lên, còn Hạo Du...toàn thân đột ngột