Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3289 lượt.
ng rồi.
Tiểu Phần giọng không giấu giếm nỗi buồn. Cô hoàn toàn hiểu Đình Phong vừa nghĩ gì và hành động đột ngột đó là sao.
_Em… – Đình Phong vẫn gọi Tiểu Phần là em thay vì là “cô” như với những cô gái khác – vẫn thức suốt đó hả?
_Ừm.
Tiểu Phần hiền lành cười, dẫu biết Đình Phong chẳng thấy. Mọi ngày Đình Phong ngủ, Tiểu Phần cũng thức trông anh, lấy nước cho anh uống…nhưng cũng thường mệt quá mà ngủ quên đi mất. Tất nhiên là cô tỉnh trước anh, vì lúc Đình Phong dậy đã là gần mười giờ sáng hôm sau rồi.
_Không cần phải thế đâu. – Đình Phong nửa ngày mới trả lời lại một câu. Mặt vẫn hướng vào trong. Giọng anh cơ hồ không chút biểu cảm, nhưng thực ra anh cũng có chút cảm kích. Lúc đó anh thực sự rất đau, trong bụng hơi nóng như cuộn lên từng đợt muốn đốt cháy cái dạ dày của anh, làm anh đau đến rên rỉ cũng không nổi, may mà có Tiểu Phần.
Tiểu Phần nghe mà tim nhói đau:
_Không sao, là em muốn…chăm sóc cho anh.
_……
_Thực ra…cũng là vì lời hứa bốn năm trước, anh có nhớ không?
Tiểu Phần hơi run, mắt cô nhìn thẳng vào mặt Đình Phong vì biết anh không quay lại, tay nắm chặt lấy tấm ga trải giường.
Là lời hứa xa xưa đó, anh có còn nhớ không?
“Nếu một ngày, người Tiểu Minh chọn không phải là anh, khi đó…hãy để em chăm sóc cho anh, Đình Phong…”
Đình Phong nhớ chứ, khi đó anh đã hứa như thế, nhưng thực chẳng nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Đình Phong đã tự tin lắm, tin là tình yêu của mình có thể khiến Tiểu Minh hoàn toàn thuộc về anh. Vậy mà… Có phải đây là cái giá phải trả khi anh đã lừa dối cô bốn năm về trước không?
Đình Phong trầm mặc không nói gì. Nhưng sự yên lặng chính là câu trả lời cho Tiểu Phần rồi đó.
Đáng lẽ ra Tiểu Phần phải thấy vui mới phải chứ, điều cô mong ước – được chăm sóc cho Đình Phong – cuối cùng cũng có ngày có thể trở thành hiện thực. Nhưng mà cái niềm vui này để làm gì kia chứ, vết thương trong lòng anh lớn đến thế kia, cô chăm sóc anh liệu có làm nó lành lại được không. Bản thân Tiểu Phần cũng biết…đó là không thể. Ngàn lần không thể.
Chợt cô thấy khóe môi Đình Phong mấp máy như muốn nói gì, nhưng phải đến chục phút sau cô mới nghe thấy tiếng anh, trầm buồn:
_Em…cũng biết là…Tiểu Minh…bỏ anh rồi hả?
Tiểu Phần thực không nghĩ là Đình Phong sẽ hỏi vậy, muốn nói ngay nhưng lời nói sao cứ nghẹn ở cổ họng:
_Cũng…mới thôi ạ.
_Ừ…
Đình Phong miễn cưỡng lên tiếng, rồi lại nằm im. Anh không hiểu được suy nghĩ của Tiểu Phần, cho dù anh là người có thể thấu hiểu tâm tư người khác một cách dễ dàng. Đình Phong tự hỏi, liệu Tiểu Phần có vui không, có mong ngày này sớm không, ngoài Tiểu Minh ra, ai cũng tàn nhẫn với anh hết, à không, sao lại ngoài chứ, đến Tiểu Minh cũng đã…
Đình Phong đột ngột lại thấy quặn đau. Người anh hơi run, mắt nhắm chặt khiến hàng mi cong tựa hồ cũng rung theo.
Tiểu Phần thấy là lại ngay lập tức thấy lo lắng vô cùng:
_Sao thế Đình Phong, anh lại đau à?
_Khô…không.
_Nhưng anh…
_Không sao. Anh muốn ngủ một chút. Em…cũng ngủ đi, không phải thức đâu.
Rõ là biểu lộ khuôn mặt anh đang rất khổ sở. Nhưng Tiểu Phần cũng không muốn trở thành người nhiều chuyện, nhất là khi anh đã nói thế, đành ngồi yên nhìn Đình Phong cong người nằm trên giường, cơ thể vẫn run lên.
Chắc là Đình Phong nghĩ đến Tiểu Minh nên mới lại đau, Tiểu Phần nghĩ, và cũng như đau cùng anh. Đình Phong còn yêu Tiểu Minh nhiều lắm, cô biết chứ. Có lẽ để cô chăm sóc thế này, Đình Phong cũng chỉ vì còn nhớ đến lời hứa kia mà thôi.
Đình Phong hẳn là còn yêu Tiểu Minh nhiều lắm.
Nhìn anh đau mà cô cũng không sao kìm được nước mắt.
Cô phải làm gì để giúp Đình Phong bây giờ, cô không muốn nhìn thấy anh như vậy, không hề. Cô phải làm gì đây chứ.
Tiểu Phần ngồi đó, nước mắt chảy dài, lặng lẽ từng giọt rơi xuống dưới tấm ga trải, chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Rất lâu sau, cô đã gọi cho Tiểu Minh, bằng thứ giọng của người vừa mới khóc đến sưng cả mắt. Cô sẽ làm tất cả, chỉ cần Đình Phong được vui, cô sẽ làm!
Buổi tối, mặt trăng chìm trong lớp mây mù mờ ảo đã ở rất cao trên bầu trời. Gió từng cơn khẽ đưa đẩy những đám bông mỏng tang ấy bay đan xéo nhau. Dần dần ngước lên trời chỉ còn thấy một vùng màu vàng nhạt nhàn còn sót lại ở phía xa.
Trong căn phòng rộng lớn, một cô gái nhỏ xinh đang chăm chú xem tivi bên người yêu của mình, mà không hề biết anh chàng đã nhìn cô từ lâu lắm rồi, rõ là có chuyện muốn nói nhưng lại mấp máy không thành lời.
Hạo Du ngồi đấy, hai tay đan vào nhau để trên gối, mắt hướng vào Tiểu Minh sao cứ như mặt trăng bị che phủ bởi lớp mây mù. Mấy lần cậu định mở miệng, nhưng những lời nói cứ như mắc lại trong cổ họng, không sao nói ra được.
Vấn đề…liên quan đến Đình Phong. Hạo Du chợt trầm ngâm suy nghĩ.
Hôm nay Tiểu Minh bỗng có việc rời đi từ sáng sớm, Hạo Du đang quen có cô ở nhà, đột nhiên cảm thấy buồn chán kinh khủng, Tiểu Minh lại chẳng nói đi đâu và mấy giờ về…
Đang đi ra đi vào…ngắm đồng hồ, Hạo Du chợt nhận được một cuộc điện thoại, từ…Tiểu Phần. Đó là lúc tám giờ hơn, Tiểu Phần hẹn Hạo D