Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3288 lượt.

u ra ngoài nói chuyện, cậu lưỡng lự rồi cuối cùng cũng đồng ý đi.
Đường buổi sáng khá đông, mất một khoảng thời gian hơn dự định Hạo Du mới đến nơi. Tiểu Phần đã ngồi đó đợi cậu, vẻ mặt khá căng thẳng. Thực ra Hạo Du cũng căng thẳng không kém, cậu phần nào cũng đoán ra được Tiểu Phần gặp mình là có chuyện gì. Nhưng dù thế nào, Hạo Du cũng không tin được là Tiểu Phần có thể nói với mình như thế. Ngay từ lúc Hạo Du vừa ngồi xuống ghế:
_Hạo Du, bạn hãy trả Tiểu Minh về cho Đình Phong đi.
Câu nói ra với giọng nói sắc lạnh, ánh mắt u ám hệt như đang đe dọa, mà có khi là đe dọa thật, Hạo Du thầm nghĩ sau mấy phút ngẩn người ra. Mãi cậu mới mở miệng được:
_Bạn nói gì thế Tiểu Phần?
_Trả Tiểu Minh lại cho Đình Phong.
Đó là câu nói gần như suốt cả buổi, Tiểu Phần không ngừng nói. Vẫn với giọng điệu và biểu cảm khuôn mặt như thế. Và tất nhiên Hạo Du không thể nào đồng ý được với lời đề nghị “buồn cười” ấy của Tiểu Phần được.
_Tại sao mình phải làm như vậy. Nếu bạn hẹn mình chỉ muốn nói điều đó, thì mình xin lỗi, mình không rảnh. Tiểu Minh đang chờ mình ở nhà.
Hạo Du nói ra câu đó, giọng trầm trầm đều đều, cũng chẳng biểu lộ tình cảm gì. Rồi cậu đứng ngay lên toan đi về, thì bỗng thấy tiếng cười của Tiểu Phần vang lên từ phía sau, tiếng cười như thể có một thứ ma lực vô hình nào đó làm cậu không thể bước tiếp được:
_Tiểu Minh đang chờ cậu ở nhà sao, haha, thật buồn cười, Tiểu Minh đang ở chỗ Đình Phong kia mà, sao có thể đang ở nhà để chờ cậu được chứ, haha.
Tiếng cười lanh lảnh, lại vẫn rất sắc, làm người ta lạnh sống lưng.
Hạo Du không khỏi quay lại, sa sầm sắc mặt:
_Bạn nói gì? Tiểu Minh đang ở chỗ Đình Phong?
_Phải – Tiểu Phần vừa nói vừa đứng dậy, dần đi đến trước mặt Hạo Du, vẻ mặt rất tự tin – Tiểu Minh đang ở bên Đình Phong, để chăm sóc anh ấy, anh ấy đang ốm.
Hạo Du nhìn Tiểu Phần hồi lâu, không nói gì, cố gắng tìm ra điều đó chứng minh Tiểu Phần nói dối. Nhưng không hề, một chút bối rối trong mắt Tiểu Phần cũng không có, chứng tỏ…
Hạo Du tay bỗng nắm chặt, cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc đến mức khó thở:
_Tại sao?
_Tại vì BẠN TRAI của Tiểu Minh ốm, và Tiểu Minh không thể không đến chăm sóc.
_Bạn nói ai là bạn trai Tiểu Minh?
_Tất nhiên là Đình Phong rồi, bạn nghĩ còn có thể là ai chứ?
_Hừ, vớ vẩn. Mình không tin.
_Không tin thì đến nhà Đình Phong mà xem, cô ấy đang ở đó đấy, hẳn là lúc cô ấy đi cô ấy không nói với bạn điều đó. Mà làm sao được, làm sao Tiểu Minh có thể nói với một người cô ấy thương hại nên đã chấp nhận tì…
_Dừng lại, bạn nói cái gì mà thương hại chứ?
Hạo Du chợt thấy tim nhói đau, cậu giữ mạnh vai Tiểu Phần, ánh mắt chợt u ám. Có điều gì đó cậu không biết hay sao?
_Xin lỗi, Tiểu Minh đã nói là mình không được để cho bạn biết. Nhưng mà thôi, lỡ nói rồi mình cũng nói luôn, Tiểu Minh yêu Đình Phong, bạn nghe rõ chưa?
_……
_Mình không nói dối đâu. Bạn đến nhà Đình Phong lúc này đi, sẽ biết thôi. Đến đi, sẽ thấy cô ấy đang chăm sóc cho…bạn trai mình…rất chu đáo đấy. Và còn rất đau lòng khi anh ấy bị ốm. Hãy đến đi.
Nhưng cuối cùng Hạo Du đã không đến.
_Hạo Du, anh sao thế?
Quay lại thực tại, Hạo Du đang ngồi ngẩn người ra suy nghĩ thì thấy Tiểu Minh đang lay tay mình. Cậu không khỏi giật mình, tuy chỉ rất nhẹ, nhưng vẫn để Tiểu Minh biết cậu đang nghĩ gì đó, mà ánh mắt rất lạ.
_Anh…không sao, không sao đâu. – cũng là một nụ-cười-rất-lạ.
_Anh…có chuyện gì muốn nói với em à? – Tiểu Minh nhìn Hạo Du nghi hoặc.
_Không, anh không.
Hạo Du nói rồi bỗng quàng tay ôm lấy Tiểu Minh, dụi dụi đầu vào cái cổ mịn màng thơm mùi sữa tắm của cô. Tóc anh lòa xòa làm cô hơi buồn, nhưng Tiểu Minh cứ để im đấy mà cũng ôm lấy anh.
Hạo Du đang cố để Tiểu Minh không nhìn ra cậu đang nghĩ gì. Mọi thứ hiện trong mắt có lẽ là rõ ràng quá, Hạo Du không muốn Tiểu Minh biết cậu đang nghi ngờ cô.
Thực ra, cậu cũng chỉ tin Tiểu Phần 50% thôi, nhưng vẫn cảm thấy, 50% ấy không sao phủ nhận được.
_Em yêu ơi.
_Ừm, em đây mà.
_Anh yêu em lắm.
_Ừ, em cũng thế mà.
_Hì.
“Đừng lừa dối tình cảm của anh nhé” – rõ là Hạo Du muốn nói thế này kia mà, nhưng sao lại không nói nổi, chỉ cười.
Cuối cùng đến cuối ngày hôm đó, Hạo Du vẫn không thể nói ra được điều mình muốn nói, vùi mình trong lòng Tiểu Minh, Hạo Du thật trong lòng nhiều bất an quá. Cậu chợt nhớ đến “cái hôm ấy”, cái hôm đến đón Tiểu Minh mà bắt gặp Đình Phong ở trường…
Đó là sau khi hai người đã về đến nhà.
_Hạo Du, em…xin lỗi…
Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, Tiểu Minh nép mình trong lòng Hạo Du, đau khổ cất tiếng, từng lời nói tựa hồ đang run rẩy.
Hạo Du vuốt tóc Tiểu Minh, giọng êm ái cất lên, âm vực bình ổn, hoàn toàn không thể đoán được thái độ của cậu lúc này:
_Ừ, anh hiểu, không sao đâu Tiểu Minh, anh hiểu mà.
Hạo Du nói rồi nhắm nghiền mắt lại, thở dài khe khẽ. Là cậu hiểu gì chứ. Không, cậu không thực sự hiểu đâu, trái tim cậu đang đau quá đây này.
Khi nãy ở cổng trường, Tiểu Minh, trong mắt cô…chỉ có mình Đình Phong, không hề c


Ring ring