pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3260 lượt.

…anh kh…không…không ngh…nghe rõ…
_Đình Phong, mình dừng lại ở đây thôi.
Tiểu Minh vẫn y như thế, nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy của Đình Phong, cất lên từng tiếng lạnh lẽo tựa tuyết băng. Đình Phong cũng nhìn cô, khuôn mặt trắng bệch đầy sợ hãi, môi anh mấp máy đến mấy lần mới có thể nói ra thành lời:
_Sao... Tại sao...tại sao hả em?
_Em có người yêu mới rồi.
“Em có người yêu mới rồi...” lời nói của Tiểu Minh như phóng ra hàng vạn mũi dao xuyên thẳng vào ngực Đình Phong, làm nỗi đau cứ thế trào ra không ngăn được. Toàn thân Đình Phong vẫn run rẩy kịch liệt, con tim hình như đã vì đau quá mà ngừng đập. Anh không thở được. Nhưng vẫn...cố cười. Một nụ cười thấm đẫm niềm đau, một nụ cười để vỗ về con tim khổ sở. Là anh nghe nhầm đúng không, hay chỉ là anh đang mơ, hay...
_E...em nói đùa...nói đùa anh phải không vợ yêu, đúng không?
Đình Phong như mất hết lý trí giẫm cả lên những miếng thủy tinh mà bước đến chỗ Tiểu Minh, môi dường như vẫn đang cười. Anh không sao bước đi vững vàng được, cứ như đang ở trên chín tầng mây. Máu đỏ phút chốc hòa với màu của thứ nước cam đang lan dần ra ở trên sàn kia. Máu từ bàn chân anh chảy ra...
_K...không Đình Phong, đó...đó là sự thật, e...em có người yêu mới rồi, thế nên...thế nên em...mấy hôm mới không muốn...gần gũi anh.
Giọng nói của Tiểu Minh dường như cũng ngập trong sự sợ hãi. Cô run sợ nhìn vào chân Đình Phong, nhìn vào thứ chất lỏng có màu kinh khủng kia, Đình Phong thì vẫn bước tới... Nước mắt đã đầy ắp khóe mắt cô, chỉ chực trào ra, nhưng sự nỗ lực đã ngăn chúng ở lại.
Đình Phong từng bước khó nhọc đến trước mặt cô, tay giữ lấy vai cô, vẫn run rẩy đến đáng thương, mắt anh đỏ ngầu. Đình Phong lay vai Tiểu Minh với đôi tay gần như vô lực. Môi anh lúc này không thể nào mà cười được nữa.
Nhưng Đình Phong vẫn cố...
_Đừ...đừng đùa anh như thế chứ Tiểu Minh, trò này...không hay đâu...không hay chút nào mà...
_E...em không đùa, Đình Phong, e...em đã hết yêu anh từ lâu rồi, nhưng em...cứ ép mình. E...em xin lỗi. Đình Phong, mình phải chia tay thôi.
Tiểu Minh đã không còn có thể nói với giọng lạnh lùng và dứt khoát được nữa, tiếng nói cứ như bị nghẹn lại trong cổ họng. Cơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng trái tim cô khóc vì thương Đình Phong.
Chỉ còn nước mắt là vẫn cố gắng không để trào ra.
_Đừng, làm ơn...đừng nói với anh là em hết yêu anh rồi, đừng nói thế mà Tiểu Minh.
Đình Phong nói trong sự đau khổ đến cùng cực, anh vẫn cố, cố không tin vào những gì mình nghe thấy. Con tim đáng thương của anh cũng đang cố phủ nhận, không phải là Tiểu Minh hết yêu anh rồi đâu, không phải, ngàn lần anh cũng không tin đấy là sự thật.
Đình Phong không sao có thể đứng vững được nữa, anh không tin thì nó sẽ biến thành sự giả dối hay sao? Là thật rồi, Tiểu Minh chẳng phải đang lạnh lùng với anh thế sao, mà đâu phải chỉ hôm nay, đã lâu lắm rồi, cô lạnh nhạt với anh. Là cô đã yêu một người khác ư, ai, là ai lại bất lương như thế, là ai chứ, là ai nỡ cướp mất Tiểu Minh của anh...
Đầu óc quay cuồng, cơ thể Đình Phong cứ thế chao đảo như muốn đổ gục xuống, nhưng bằng một sự nỗ lực to lớn nào đó, anh đã không ngã xuống mà vẫn đứng nhìn vào Tiểu Minh.
Nhưng mắt anh nhòe nhoẹt nước, anh chẳng nhìn rõ cái gì, hoặc là nỗi đau từ đôi bàn chân bị thương đang rỉ máu không ngừng làm cho tâm trí Đình Phong thêm mơ hồ. Tay anh vẫn đặt lên vai cô, chỉ cần cố một chút thôi là anh có thể vòng tay ôm lấy cô rồi, nhưng sao anh chẳng thể làm được, khoảng cách cứ như là trời với đất, xa xôi cách trở. Mà phải rồi, trái tim của hai người có còn cùng chung nhịp đập nữa đâu...
_E...m, Tiểu Minh à, anh xin em, xin em..., hãy nói đấy là trò đùa thôi. Em vẫn còn yêu anh mà, phải không?
Tiểu Minh đau đớn lắc đầu:
_Không, đã...hết.
_......
Đình Phong đau khổ không nói lên lời, những giọt nước mắt nóng hổi chợt bật trào ra khỏi đôi mắt nâu mờ đục của anh chảy xuống thành hai vệt dài trên má. Đau đớn quá, anh đau đớn quá, trái tim tưởng như bị ai giằng xé, rách toạc ra, thấm đẫm một màu bi thương. Nước mắt anh từng giọt, từng giọt rơi lên khuôn mặt Tiểu Minh, chảy vào miệng cô, đắng ngắt. Để lại niềm xót xa đến vô hạn.
Tiểu Minh lòng đau như cắt vẫn cố kiên cường không để nước mắt chảy ra. Cô nhìn Đình Phong với đôi mắt ngập nước, ngập niềm đau mà không sao nói lên lời. Cô phải nói một câu nữa, để thực sự chấm dứt hết mọi chuyện.
Nhưng cứ đến lúc cô định mở miệng, trong đầu cô lại xuất hiện một loại ý nghĩ: “Nếu bây giờ cô rời đi, Đình Phong sẽ không chịu được mất, anh làm sao mà chịu nổi, còn vết thương ở chân anh kia...”
_A...a...anh xin em... Mình đã yêu nhau...bốn năm rồi mà...
Đình Phong cứ như nói trong vô thức, với giọng yếu ớt như van lơn Tiểu Minh, với trái tim đã bị cô bóp nghẹt. Toàn thân tê dại, niềm đau đang dần nuốt trọn lấy anh, xung quanh sao lại tối đến thế, anh không thấy gì hết. Ánh sáng duy nhất của đời anh đâu mất rồi? Tình yêu của cô không còn soi đường cho anh nữa sao? Không rồi, xung quanh chỉ có sự sợ hãi và cô độc đang c