XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3266 lượt.

ý”, muốn thơm “chụt” một cái vào cái má kia.
Nhìn quanh quắt, vài phút, Tiểu Minh mới đưa tay…ngoắc ngoắc Hạo Du lại gần:
_Lại đây lại đây. – ánh mắt như dụ dỗ trẻ con.
_Sao thế? Có gì muốn nói riêng với anh à?
Hạo Du "ngây thơ" mắc bẫy đưa mặt lại gần Tiểu Minh, bất ngờ bị cô thơm ngay một cái vào má. “Chỗ ấy” ngay lập tức đỏ bừng lên, Hạo Du vô cùng ngượng ngùng cũng…thơm lại Tiểu Minh, rồi cùng cô tủm tỉm cười, mắt đảo xung quanh xem có bị ai phát hiện hay không. Rất may là trong quán giờ đang rất vắng người nên hành động thân mật hết sức tự nhiên của hai người (có vẻ là) không bị ai nhìn thấy.
Tiểu Minh rinh rích cười, tay che miệng nhìn mặt Hạo Du vẫn đỏ bừng lên. Rồi mất mấy phút, cô mới có thể cất tiếng, lúc này Hạo Du đang ngồi dựa người vào chiếc ghế nâu, tay gõ gõ lên mặt bàn, vẫn chưa nhịn được cười.
_Thôi mình về nhà đi. – Tiểu Minh gợi ý, mắt chớp chớp.
_Về làm gì bây giờ ta?
_Ôm nhau.
Tiểu Minh hết sức tự nhiên đáp lại, rồi lại che miệng cười. Hạo Du gật đầu, thế rồi một lúc sau hai người đã có mặt ở nhà Hạo Du.
Tiểu Minh thoải mái ngả người xuống chiếc giường trong phòng cưới “xưa cũ” của hai người, lăn qua lăn lại. Chợt cô “bị” Hạo Du ôm lấy:
_Ngốc, nhớ em thế không biết.
_Thật không?
_Có chứ, lúc nào cũng nhớ hết, chờ đợi bốn năm rồi còn gì.
_Hì hì, yêu anh lắm.
Tiểu Minh ghì chặt lấy Hạo Du, dựa vào vai anh, để thời gian êm đềm trôi qua mãi trong sự tĩnh lặng.
Gió nhè nhẹ thổi, mây lững lờ trôi, nắng lung linh tỏa…
Có hai trái tim đang thổn thức, tiếng đập nhịp nhàng như hòa vào nhau.
Tiểu Minh hạnh phúc được ở bên Hạo Du, Hạo Du hạnh phúc được ở bên Tiểu Minh. Khung cảnh lãng mạn thật khiến cho người ta ngưỡng mộ.
Rồi tiếng nói của Hạo Du bất ngờ vang lên, khe khẽ bên tai Tiểu Minh làm cô như chợt tỉnh giấc. Mọi thứ quá êm đềm khiến cô không khỏi bị cơn buồn ngủ kéo đi mặc dù trời vẫn đang sáng.
_Em yêu này.
_Gì thế anh yêu? – Tiểu Minh vẫn ôm lấy Hạo Du, lười biếng đáp.
_Anh…
_Sao thế ạ?
_Ừm, chuyện Đình Phong…em tính thế nào rồi?
Hạo Du ngập ngừng lên tiếng. Cậu có vẻ đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định hỏi Tiểu Minh câu này. Thực ra cậu vẫn mong Tiểu Minh sẽ nói với cậu trước những ý định của cô, có gì cậu có thể chia sẻ với cô mà. Nhưng Tiểu Minh mấy hôm nay lúc sang chỗ cậu nét mặt có vẻ không vui, lại hay thở dài, cô cười nhưng đôi khi cậu vẫn nhận ra sự phiền muộn tồn tại trong đôi mắt to tròn ấy. Hạo Du đoán chỉ có thể là vì Đình Phong thôi.
Mà nói đến Đình Phong, Tiểu Minh đang ôm Hạo Du bỗng lại rời tay ra, thở dài thượt. Cô cúi gằm mặt:
_Em… Mấy lần đã định nói rồi, nhưng mà…
_......?
_Em…không biết nói sao Hạo Du ạ, anh ấy…quá tốt. Đình Phong thực sự không đáng bị đối xử như thế.
Đó, đôi mắt chất chứa muộn phiền, đúng là vì Đình Phong. Hạo Du vòng tay qua vai Tiểu Minh, vỗ vỗ, giọng an ủi hết sức nhẹ nhàng:
_Được rồi, không sao đâu, anh vẫn chờ được, không sao đâu.
Tiểu Minh buồn bã ngước lên nhìn Hạo Du, gương mặt vốn đang rạng ngời hạnh phúc giờ lại thành ủ dột. Nhìn vào đôi mắt Hạo Du kia là cô có thể đọc được suy nghĩ của anh đấy. Tiểu Minh biết mà, có người con trai nào lại vui vẻ “chia sẻ” cô gái của mình cho một tên con trai khác không? Tiểu Minh biết mà, Hạo Du đang không vui kia kìa.
_Em đã nghĩ kĩ lắm rồi, hôm nay, nhất định hôm nay, không thể là một hôm nào khác nữa, em sẽ nói dứt khoát với Đình Phong. Dứt khoát chia tay.
_Thôi nào Tiểu Minh, nếu em…
_Em hứa đấy Hạo Du, em muốn đường đường chính chính là người yêu anh. Em tin…Đình Phong sẽ hiểu thôi…
Thực ra em chẳng tin điều đấy tí nào, Tiểu Minh chăm chăm nhìn vào mắt Hạo Du, đúng ra là muốn nói như thế. Đình Phong là người thế nào, cô lại còn không hiểu hay sao, anh yêu cô nhiều đến vậy, có khi nào dễ dàng chịu buông tay cho cô đến bên Hạo Du không?
Tối hôm qua anh vẫn còn ôm chặt lấy cô mặc dù cô đã hết sức…không muốn. Và Đình Phong đã nói gì chứ: “Vợ yêu à, dạo này em sao thế, anh làm gì sai hả, hay có chuyện gì em giấu anh, đừng như thế được không, sao em…có vẻ thờ ơ với anh thế, em biết là anh không thể chịu được như vậy mà…”.
Thế đấy, và Tiểu Minh lại thở dài. Nhưng cô cũng vẫn quyết tâm đấy, cô sẽ dứt khoát, và là trong hôm nay...
_Hạo Du này, anh nói thật đi, muốn em chấm dứt với Đình Phong lắm đúng không?
_Sao em hỏi thế?
_Thì anh cứ nói đi.
_Ừ thì…nói thật là đúng. Tất nhiên rồi, anh chỉ muốn em là của riêng anh thôi. – Hạo Du nói rồi nhẹ thơm má Tiểu Minh một cái.
_Ừ, em biết rồi, đằng nào cũng phải dứt khoát mà.
_Đừng làm gì cả nếu em không muốn, hiểu không? Giờ thì cho anh hôn một cái đi.
Hạo Du bỗng đổi ngay chủ đề, “thành thạo” đưa một tay ra sau đầu Tiểu Minh chuẩn bị…tiến tới. Còn Tiểu Minh thì…quay ngay mặt đi, môi chu lên, lông mày nhíu lại rõ vẻ không hài lòng.
_Anh bắt đầu nghiện rồi đấy.
_Đâu có đâu. Nào, quay đây.
_Xí, nghe em kể đã.
_Sao? Định kể gì mà đúng lúc thế?
_Là chuyện Tú Giang đó, dạo này anh có nói chuyện với cô ấy không?
_Không,