Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.
dạo này anh không, sao thế, có chuyện gì à?
_À không, tin vui thôi, cô ấy có người yêu rồi. Là Nhất Thiên, em kể qua cho anh nghe chuyện của hai người rồi đó.
_Vậy à? Nhanh vậy sao, anh ta mới sang đó mà.
_Ừ, mới sang, nhưng hai người chẳng đã có tình cảm từ trước rồi còn gì. Hôm qua em vừa nói chuyện với cô ấy xong, Tú Giang nói cô ấy đã đồng ý làm người yêu anh ấy rồi, hai người có vẻ đang hạnh phúc lắm, lúc đang nói chuyện mà em nghe thấy ở bên ngoài anh ấy gọi cô ấy là: “Bảo bối của anh, đến giờ đi chơi rồi”. Anh nghe có tình cảm chưa?
Tiểu Minh nói mà mắt như sáng rực lên. Cô ngồi dựa vào ngực Hạo Du, kể xong rồi còn ngước nhìn lên cậu toe toét cười.
Bất chợt cô…bị hôn. Một cái hôn sâu đầy mãnh liệt.
Và sau khi rời môi cô ra, Hạo Du nói thế này, vừa nói vừa cười rất…gian tà:
_Bảo bối, anh hình như nghiện hôn em thật rồi. Em thấy anh có tình cảm không kia chứ?
******
Đình Phong đang ở công ty, ngồi buồn một mình trong phòng làm việc cứ xoay qua xoay lại chiếc ghế xoay. Hôm nay là chủ nhật, đáng lẽ ra anh không phải đến công ty, nhưng ở nhà thì cũng thật là chán. Tiểu Minh (lại) đi chơi mà bỏ anh một mình, vẫn là với bạn của cô. Đình Phong không muốn phải nghi ngờ người yêu mình đến mức đi theo xem cô đi với ai nhưng thực anh vẫn thấy bất an quá. Dạo này Tiểu Minh rất khác, khác đến nỗi anh không sao thích nghi và chấp nhận được. Cứ như kiểu, Đình Phong đang bị “cắm sừng”.
Phải, là cắm sừng. Đình Phong gương mặt hết sức đáng sợ cứ nhìn chăm chăm về phía cửa sổ mà tưởng tượng ở ngoài kia Tiểu Minh đang ở bên một người con trai khác, làm những hành động thân mật mà cô (đã bao nhiêu hôm nay) từ chối anh. Cái ý nghĩ đó khiến máu Đình Phong cứ sôi lên sùng sục, ngọn lửa ghen tuông bốc cả qua đầu nhưng đôi mắt anh lại tăm tối, lạnh lẽo như đang tỏa ra hơi lạnh.
Chợt Đình Phong đứng bật dậy rồi rời ghế ngồi đến bên cửa sổ, dựa người vào tường. Tấm rèm màu xám đã được buộc gọn lên, tấm kính trong suốt cũng được kéo mở hết cỡ, khiến gió từ bên ngoài “có dịp” thổi thẳng vào khuôn mặt điển trai của Đình Phong mà ve vuốt. Anh đứng thẳng người, một tay xỏ vào túi quần, một tay để hờ lên tấm song cửa. Chút ánh sáng mỏng manh rụt rè bao lấy cơ thể anh, chợt như khiến toàn thân anh phảng phất một thứ ánh sáng lấp lánh diệu kì.
Mắt Đình Phong vô cảm hướng ra ngoài, tựa như chẳng nhìn gì nhưng lại cứ như đang nhìn tất cả. Đôi mắt nâu bên dưới hai hàng lông mày rậm cứ sâu hun hút, tất cả những cảm xúc của anh trong lúc này có vẻ đều được cất giữ ở cái nơi tối tăm, lạnh lẽo đó.
Buồn phiền, lo lắng, sợ hãi, tức giận,...và yêu thương, tất cả mọi cung bậc cảm xúc như đang hòa vào làm một. Làm nên Đình Phong lúc này.
Anh đứng đó, chìm trong cơn suy nghĩ miên man về...sự thay đổi “từ từ” của Tiểu Minh, những thứ không chỉ được cảm nhận bằng mắt , bằng tai mà cả bằng con tim trung thành chỉ khắc mỗi tên “vợ yêu” của anh.
Là từ bao giờ nhỉ, là từ trước Tết cô bắt đầu ít cười ít nói hơn, có thì cũng rất gượng gạo như bị ai ép buộc phải như thế. Sau đó là thái độ lãnh đạm cô dành cho anh. Nhưng lúc đó anh vẫn được gần gũi cô, mọi chuyện thật sự tồi tệ xảy ra là vào những ngày sau hôm Valentine, và cả trước đấy mấy ngày. Thể xác cô thì ở bên anh nhưng rõ ràng tâm hồn đã bay đi đâu mất rồi, mọi thứ dường như...rất nhạt, kể cả những nụ hôn vốn rất “điêu luyện” và nóng bỏng của anh. Đình Phong cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng câu nói, từng cử chỉ của cô khi ở bên anh. Và Đình Phong cảm giác...trái tim Tiểu Minh dường như...không còn gọi tên anh nữa.
Nghĩ đến đây, lông mày Đình Phong bỗng chau lại, từng đường gân nổi lên bên hai thái dương khiến khuôn mặt anh trở nên hung dữ, đáng sợ lạ thường. Nhưng thực ra, mọi biểu hiện trên mặt lúc này đều chỉ đi đến một mục đích duy nhất mà ai nhìn anh lúc này cũng có thể dễ dàng nhận ra: Đình Phong đang cố che giấu, cố chèn ép nỗi đau trào ngược vào trong tim. Cái ý nghĩ Tiểu Minh không còn yêu anh nữa khiến trái tim anh như quặn lên từng đợt đau đớn dữ dội.
Nhưng mọi chuyện đã dừng lại ở đây thôi đâu, đã mấy tuần rồi cô cự tuyệt anh kia kìa, đến chạm vào tay cô cũng khó, ôm lấy cô lại càng khó và hôn cô thì chính là một việc bất khả thi. Đình Phong thực sự đã cảm thấy mình bị phản bội nhưng bản thân cứ cố chấp phủ nhận. Hôm qua bất chấp sự cự tuyệt của Tiểu Minh, anh vẫn cố gắng dùng sức ôm chặt lấy cô vào lòng mà nói “Vợ yêu à, dạo này em sao thế, anh làm gì sai hả, hay có chuyện gì em giấu anh, đừng như thế được không, sao em…có vẻ thờ ơ với anh thế, em biết là anh không thể chịu được như vậy mà…”. Quả thật Đình Phong thấy không thể chịu được nữa rồi, vậy mà sao Tiểu Minh có thể cứ dửng dưng như vậy được chứ, cô lại còn nói với anh bằng thứ giọng rất lạnh lùng: “Muộn rồi, anh về phòng ngủ đi, em đi ngủ đây, mệt rồi”. Đình Phong thực đã muốn chết luôn khi nghe cô nói như thế.
Vậy mà anh...
_Ừ...thế em ngủ ngoan nhé vợ yêu, anh...về đây, ngủ ngoan nhé.
Và lại rời đi với nỗi đau đã nhân lên gấp bội so với những hôm trước. Cả đêm hôm qua