XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3267 lượt.

Đình Phong không làm sao ngủ được vì cái giấc mộng “bị Tiểu Minh bỏ rơi” cứ hành hạ anh mãi.
Đình Phong vô thức đưa tay lên trên ngực, cảm nhận từng nhịp đập đềụ đặn của con tim đáng thương. Tội nghiệp nó quá mà, sao cứ mãi bị tổn thương thế? Không cho nó sự bình yên được à, lúc nào cũng như thế, lúc nào cũng đập trong nơm nớp lo sợ, trong khắc khoải đớn đau. Nhưng nếu giờ bảo nó thôi không yêu nữa thì chắc...nó khỏi đập luôn quá.
Đình Phong tự nhiên thấy mình thật bất lực, trực giác mách bảo cho anh biết thực sự đang có một bức tường đang ngăn cách hai người, à không, là một tên nào đó, một tên bất lương nào đó đang khiến Tiểu Minh của anh thay đổi, nhưng Đình Phong chẳng làm được gì ngoài việc vẫn cố gắng dành hết tình cảm cho cô, tình cảm thật lòng của anh, cố cho cô thấy anh mới là người yêu cô nhất.
Nhưng điều đó dường như chẳng có ích gì khi Tiểu Minh mỗi ngày như càng xa lánh anh hơn.
Nắng vẫn chiếu lên khuôn mặt đầy đau khổ của Đình Phong, trong đôi mắt vẫn là buồn phiền, lo lắng, tức giận,...và yêu thương. Cái bóng mờ mờ của anh nằm trên mặt đá hoa lạnh lẽo, một mình cô độc...
Chợt Đình Phong nghe thấy tiếng chuông điện thoại, là tiếng hát trong trẻo, dễ thương vô cùng của một người con gái, người con gái duy nhất có thể khiến trái tim anh đập loạn lên vì mong nhớ.
Đình Phong cuống cuồng chạy về phía bàn làm việc, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Anh nhanh tay cầm lấy cái máy đang nhấp nháy, rung liên tục trên bàn lên, ấn vội nút nghe, miệng hình như đang cười:
_Vợ yêu à, anh đây.
_Phong Phong à, giờ anh có ở nhà không?
_Ừ ừ, anh có.
_Ừm, em về bây giờ.
_Ừ, anh biết rồi, em đi cẩn thận nhé, anh chờ em.
_Dạ.
“Tú…”
Không chờ cho tiếng tút kịp vang lên trọn vẹn, Đình Phong đã (lại) cuống cuồng đút điện thoại vào trong túi quần rồi chạy đi. Tiểu Minh sắp về rồi, hôm nay cô về sớm hơn mọi hôm, anh phải đi nhanh thôi không không kịp mất, không thể để cô về mà không thấy anh được.
[…'>
Tiểu Minh đứng trước cửa nhà đã được gần mười lăm phút, nhưng chân cô không sao nhấc lên và bước tiếp được. Đình Phong đang ở bên trong kia, đang chờ cô về, giọng nói của anh lúc cô gọi điện…hình như là vui lắm. Đình Phong hẳn là không biết cô gọi cho anh trước chỉ là để chắc chắn anh có ở nhà, và khi cô về, cô sẽ…nói lời chia tay với anh…
Làm sao Tiểu Minh dám bước tiếp đây, đến đưa cánh tay ra để mở cửa cũng không có đủ can đảm nữa. Cô không thể, Tiểu Minh không thể, chưa gì…cô đã thấy tim mình như đang vỡ ra. Phải nói ra những lời làm người khác tổn thương, lại là một người cô đặc biệt quý mến, cô sao có đủ tàn nhẫn và lạnh lùng kia chứ. Mới tưởng tượng ra khuôn mặt đau khổ của Đình Phong, Tiểu Minh đã thấy đau lòng vô cùng.
Tiểu Minh ánh mắt khổ sở nhìn vào cảnh cửa, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh Đình Phong lúc nào cũng chăm sóc, lo lắng cho cô mà không cầm được nước mắt. Trái tim cô quặn lại. Thực ra lúc nãy trên đường đi đã nghĩ kĩ lắm về những gì mình phải làm, rồi phải thật lạnh lùng, dứt khoát với Đình Phong, nhưng đến lúc này, những gì còn lại trong đầu cô, chỉ là sự day dứt và đau khổ đến cùng cực.
Thời gian lại vô tình trôi qua, Tiểu Minh vẫn đứng đó, khuôn mặt chưa gì đã đẫm nước mắt, từng hàng dài mặn chát ngấm vào đôi môi đỏ hồng của cô, những giọt nước mắt chan chứa niềm đau. Tiểu Minh đưa tay che miệng cố ghìm chặt tiếng khóc trong lòng, rồi cố lau đi dòng nước mắt nhạt nhòa. Phải đến một lúc sau nữa, khi Tiểu Minh nhận được tin nhắn của Hạo Du hỏi cô đã về đến nhà chưa, Tiểu Minh mới quyết định bước vào và đối mặt với mọi chuyện.
Cô hít một hơi thật dài, thật dài, như hít lấy sự can đảm. Rồi Tiểu Minh tự soi mình trong điện thoại, mắt cô hơi đỏ.
“Minh Minh à, phải cố lên, chuyện này không thể kéo dài thêm được nữa, cố lên!”
Tự trấn an mình, lại mất thêm vài phút nữa, Tiểu Minh mới ẩn cửa đi vào. Cô tự đeo cho mình một chiếc mặt nạ lạnh lùng, vô cảm. Cho dù tim cô đang run. Cô sắp phải làm cái việc mà cô cho là vô cùng vô lương tâm.
Đình Phong cầm cốc nước cam mới vắt cho Tiểu Minh, từ trong bếp đi ra, không khỏi thở phào nhẹ nhõm vì vắt xong nước cho Tiểu Minh mà cô vẫn chưa về, vậy mà anh cứ lo cô sẽ về trước mình mất. Bỗng nghe thấy tiếng cửa mở, ngó ra nhìn, Đình Phong lại còn càng vui thêm nữa, anh cầm cốc nước cam, vui vẻ cười, bước chân như nhanh hơn hẳn.
_Vợ y…
_Đình Phong, mình chia tay đi.
“Xoảng…!”
Cốc nước rơi xuống sàn vỡ văng tung tóe, thứ chất lỏng màu cam ấy len lỏi trườn qua những miếng thủy tinh trắng, lan về khắp mọi phía.
Đình Phong sững sờ đứng đó, gương mặt đầy sợ hãi. Trong đôi mắt nâu, mọi thứ trước mặt tựa hồ đang chao đảo. Tay anh run run:
_E…e… Ti…Tiểu Minh......?
_Mình chia tay đi. – Tiểu Minh nói rõ ràng, dứt khoát từng chữ, hai bàn tay nắm chặt cũng đang run lên bần bật.
_G…gì? E…e…em nói gì hả Tiểu Minh, a…anh kh…không…không ngh…nghe rõ…
_Mình chia tay đi. – Tiểu Minh nói rõ ràng, dứt khoát từng chữ, hai bàn tay nắm chặt cũng đang run lên bần bật.
_G…gì? E…e…em nói gì hả Tiểu Minh, a