Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3248 lượt.
, chỉ mong con tim đáng thương mãi mãi bao bọc bởi hơi ấm từ cơ thể Tiểu Minh, như vậy là anh đã hạnh phúc và mãn nguyện lắm rồi.
Anh cũng chẳng biết nói gì nữa. Chung quy lại Tiểu Minh vẫn muốn anh đừng có níu kéo cô nữa, như vậy thì anh còn biết nói gì đây. Anh cũng muốn buông cô ra lắm, nhưng là bản thân anh không thể nào chịu được.
_Phong Phong… – Tiểu Minh không nghe thấy Đình Phong nói gì lại tiếp tục nói – em…vẫn chỉ coi anh như anh trai của em thôi, em…rất yêu anh, như một người anh trai ruột thịt, anh có hiểu em nói gì không?
Đình Phong nghe câu này Tiểu Minh nói mà chỉ muốn khóc. Cơ hồ nước mắt đã đầy ắp khóe mi nhưng vẫn cố chấp không để rơi ra. Thì ra là vậy, thì ra sau những cố gắng của anh, cuối cùng, cô…“vẫn chỉ coi anh như anh trai”. Đau xót làm sao, đau xót làm sao. Thà em cứ nói em muốn hoàn toàn coi anh như người xa lạ, thà rằng là thế…
Đình Phong thấy tim mỗi lúc một đau đớn dữ dội. Hô hấp khó khăn vô cùng. Đình Phong gấp gáp thở, thấy như trời đất đang quay cuồng.
_Đừng…đừng nói nữa Tiểu Minh. Em…buông anh ra rồi…đi đi. Đi đi…
Đình Phong chán chường vô cùng, mệt mỏi đẩy nhẹ Tiểu Minh ra. Nhìn vào mắt cô, vết thương trong tim anh lại càng thêm nhức nhối.
Mắt anh cũng ngận ngấn nước, nhưng Đình Phong cứ cắn chặt môi cố kìm nén. Anh là một thằng đàn ông!
_Em…đi đi. Anh nghe đủ rồi, đi đi.
_Phong Phong…
_Đi đi, anh xin em. Nhìn thấy em chỉ khiến anh thêm đau lòng, đi đi trước khi anh còn có thể chịu đựng, xin em đấy…
Tiểu Minh nhìn Đình Phong, nước mắt rơi lã chã xuống giường. Đình Phong đuổi cô đi, ừ, cô đã nói hết những gì muốn nói rồi, giờ đi cũng được nhưng Đình Phong… Còn Đình Phong thì sao, anh…
_Anh không sao chứ Phong Phong?
_Em không cần phải quan tâm đến người anh trai này đâu, đi đi. Mặc kệ anh.
Đình Phong cười đau xót, anh cười hai chữ “anh trai” ấy, cười vào đó, cười chính mình. Anh trai ư, cố gắng thế nào cũng vẫn chỉ là anh trai, vui thật đấy, anh vui thật đấy.
_Phong…
_Đi đi. Đi ngay đi.
Đình Phong hét lên. Mắt trừng trừng nhìn Tiểu Minh khiến cô không khỏi sợ hãi. Là oán hận trong đôi mắt anh làm mắt anh đục ngầu, như sôi sục, như ánh mắt của một con thú dữ bị thương đang gầm gừ đe dọa tất cả đừng có đến gần nó, cũng là rên rỉ vì cơn đau đang đến từ những vết thương quá nghiêm trọng.
Tiểu Minh nhìn vào mắt Đình Phong, run run đầy sợ hãi, đến vài phút mới quyết tâm quay lưng rời đi. Cô chạy một mạch, mỗi bước chạy đều khiến nước mắt ào ra lũ lượt.
Ra khỏi thang máy chạy ra ngoài, xung quanh chỉ còn một màu vàng ảm đạm tối tăm bốn bề vây lấy cô. Cơ hồ chỉ một chiếc lá rơi xuống cũng làm cho trái tim cô co thắt. Chiếc lá lìa cành, rõ là không hề muốn, mà biết rời xa cây sẽ không sống nổi mà vẫn phải rơi, đơn giản vì nó không làm gì khác được. Nó làm cho Tiểu Minh nhớ đến Đình Phong. Anh là lá, còn cô là cây.
Tiểu Minh chạy một mạch ra ngoài, nơi có Hạo Du đang đứng chờ. Bóng dáng anh mờ mờ in trên mặt đất, cũng nhuốm một màu ảm đạm. Không biết cô nên “vui mừng khoe chiến công” với anh vì đã có thể nói ra hết những lời muốn nói với Đình Phong hay cứ thế vùi mình vào ngực anh mà khóc.
Nhưng ngay lúc này, chiếc lồng buộc nhốt tâm tư cô cuối cùng cũng được mở ra, mang cho cô phần nào sự thanh thản.
Hơn tám giờ tối, đường phố ngập trong những mảng ánh sáng chói lòa phát ra từ những chiếc xe ngược xuôi tấp nập. Tiếng ôtô, xe máy...hòa vào nhau làm cho không gian thêm phần rộn rã cùng sinh động.
Nổi bật trong dòng người là một cô gái có dáng người mảnh mai, ngồi trên chiếc Elizabeth trắng, đôi chân dài thẳng tắp tuy đã được “che giấu” bên trong chiếc skinny màu xanh ngọc nhưng vẫn không khỏi khiến cho những chàng trai đi qua cứ ngoái lại ngước nhìn. Cô gái mặc chiếc áo voan trắng đơn giản với hàng dây buộc phía sau làm nổi bật chiếc eo thon gọn ấy có một khuôn mặt cực kì khả ái. Tiếc là không hiểu sao lúc này, những tia sáng cảm xúc bất thường đang ngự trên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp kia khiến cho cô muôn phần khó coi. Là phẫn nộ cùng giận dữ. Không một ai trên đường có thể biết điều gì đã khiến một cô gái có đôi mắt dịu hiền thế kia trở thành như vậy. Tất nhiên chỉ có mình bản thân cô biết.
Tiểu Phần về nhà là lao ngày vào trong phòng, cô thả mình xuống giường, lăn qua lăn lại, đầu óc hỗn loạn. Tay cô cứ cầm chắc điện thoại cơ hồ muốn gọi cho ai đó nhưng thế nào lại thôi. Một tay cô vắt tay lên trán nghĩ ngợi.
Khi nãy... Trên con đường đèn điện sáng choang, người ta đi lại đông đúc, từ xa xa, Tiểu Phần bất chợt bắt gặp hai bóng người...quen quen đi ngược chiều mình. Một cô gái cùng một chàng trai, từ xa vẫn có thể thấy cả hai đều là nam thanh nữ tú, tuyệt đối xứng đôi. Người con gái ngồi sau ôm eo chàng trai, đầu thoải mái dựa vào lưng. Tuy là không nhìn rõ mặt, Tiểu Phần vẫn sửng sốt nhận ra đó không ai khác chính là cô bạn thân thật thân của mình, và người ngồi trước...là Hạo Du! Ngay lập tức trong người rộ lên từng đợt lạnh lẽo, Tiểu Phần thật không tin nổi được vào mắt mình, cô phanh kít xe lại thậm chí