Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3244 lượt.

còn suýt gây tai nạn.
Tiểu Phần lúc đó, thần trí mê loạn, giận dữ đến nỗi bàn tay nắm tay lái cứ như run lên bần bật, tim cô nhảy loạn xạ. Sau đó là đau lòng, Tiểu Phần thấy đau lòng vô cùng, cô ngay lập tức nghĩ đến Đình Phong, nghĩ đến chuyện người cô yêu bị người yêu phản bội. Từng trận xót xa mãnh liệt trào dâng.
Tiểu Phần hiện tại vẫn không khỏi bị những xúc cảm đó dày vò, ám ảnh. Chiếc điện thoại màu trắng trong tay như phát hỏa, cô chằm chằm nhìn vào từng dòng chữ trên nó, là một cái tên hết mực thương yêu mà cô chỉ dám gọi thầm trong mơ: Phong Phong. Giờ anh đang làm gì, liệu anh có biết chuyện đó không, biết chuyện Tiểu Minh với Hạo Du…không. Nếu anh đã biết… Tiểu Phần thật không dám nghĩ nữa, tim lại đau đến thắt lại.
Tiểu Phần lại lăn qua lăn lại rồi cô chợt bật dậy, ôm con gấu bông lớn chính Tiểu Minh tặng vào lòng mà cứ nhìn chằm chằm vào nó. Tự nhiên Tiểu Phần lại nghĩ, có khi nào cô nhìn nhầm, đó không phải Tiểu Minh… Không. Ý nghĩ mới thoáng qua đầu đã bị Tiểu Phần hung hăng gạt đi mất. Không thể, đó đúng là Tiểu Minh, và người ngồi trước là Hạo Du, làm sao mà cô có thể nhầm được kia chứ. Nhưng tại sao chuyện này cô không biết một chút gì cả, không hề hay biết, thậm chí nói chuyện cùng cô, Tiểu Minh còn không lần nào nhắc đến Hạo Du nữa. Cô cứ nghĩ…
Tiểu Phần ngồi gục mặt xuống con gấu, thực rất giận nhưng không đến nỗi ném nó đi. Tiểu Phần cũng không phải là người như thế, Tiểu Minh chắc cũng có lý do, cô chỉ thương Đình Phong mà không chịu được thôi. Cô phải làm gì bây giờ, điện thoại cầm trên tay nãy giờ chính là muốn gọi cho Đình Phong đó, nhưng lại không đủ can đảm, mà lại… Nói chung là đang có rất nhiều luồng suy nghĩ trái chiều cứ lởn vởn qua đầu cô, va vào nhau côm cốp, thật không biết nên làm gì bây giờ.
Tiểu Phần ôm đầu, cơ hồ tâm trạng mỗi lúc một xấu đi. Nhìn chiếc điện thoại từ xa màn hình đã tự khóa lại từ lúc nào, Tiểu Phần lại đưa tay với lấy nó. Cô hướng đôi mắt xám xít tựa hồ đang đe dọa ai đó mà nhìn vào cái máy, lâu lắm mới thu lấy hết can đảm nhấn nút gọi. Tiếng tút đều đặn vang lên cùng với tiếng tim Tiểu Phần đập, nhưng tim cô có phần đập nhanh hơn rồi, mặt cô hơi tái. Cô sợ nghe giọng Đình Phong lúc này, thật sự đấy, tuy là rất mong chờ được nghe tiếng nói của anh. Giả như Đình Phong chưa biết, mà giả như Đình Phong đã biết. Chỉ cần lúc này đầu dây bên kia “Alo” một cái, khéo tim Tiểu Phần lại bắn ra ngoài luôn mất thôi.
Mà lần nào gọi cho Đình Phong, tuy chỉ là liên quan đến Tiểu Minh, Tiểu Phần vẫn luôn hồi hộp như thế, tay cầm máy lại còn run run, thậm chí dập máy đến nửa tiếng sau khi gọi xong rồi mà Tiểu Phần vẫn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường.
Thế nhưng thế nào mà đến không biết bao nhiêu tiếng tút rồi, Tiểu Phần vẫn không nghe thấy giọng nói luôn mang vẻ lạnh lùng của người cô yêu. Tiểu Phần run run nghĩ ngợi vài phút lại nhấn gọi tiếp, vẫn là đến cuối cùng không có ai nhấc máy cả. Một sự sợ hãi to lớn phút chốc bao trùm toàn bộ căn phòng, bao trùm lấy cô.
Tiểu Phần lại gục đầu xuống con gấu, lại một lần nữa chìm trong cơn suy nghĩ miên man. Thứ ánh sáng màu trắng phát ra từ chiếc đèn huỳnh quang trên cao nhẹ phủ lên cơ thể cô một lớp, tựa hồ cũng đang run rẩy theo đôi bờ vai mỏng manh ấy. Cô thấy tâm tư mình hỗn loạn quá, mà dường như có chuyện gì liên quan đến Đình Phong cô đều thấy mình không sao giữ được sự tỉnh táo thường ngày, một chút sáng suốt cũng không có. Cô cần phải làm gì bây giờ, nếu là chuyện khác, cô còn có thể hỏi ý kiến Tiểu Minh, chứ riêng chuyện này…
Mà cô có nên gọi cho Tiểu Minh không?
Tiểu Phần đột ngột nghĩ như thế, nhưng rồi đôi mắt lại như phủ một lớp sương mù dày đặc. Gọi cho Tiểu Minh thì cô sẽ nói gì, Tiểu Minh có lẽ từ lúc biết cô với Đình Phong lừa dối mình nên mới có chuyện gì cũng không nói với cô như thế, cũng là cô sai, giờ cô gọi không lẽ lại trách móc tại sao Tiểu Minh lại làm như thế sao. Thế nào cũng không được.
Tiểu Phần buồn bã.
Một lúc sau cô lại nhấn gọi cho Đình Phong, vẫn là không một tiếng trả lời. Trong không gian tĩnh mịch, cơ hồ tiếng thở cũng làm cho cô tinh thần mỗi lúc thêm u ám. Đình Phong rốt cuộc tại sao không nghe máy. Có rất nhiều nguyên nhân cô có thể nghĩ ra được, nhưng dù sao cũng chỉ là do cô nghĩ ra thôi. Tiểu Phần cũng thấy lo lo cho anh. À không, như thế nào mà lại là lo lo, phải là rất lo mới đúng, cô cứ ngồi đó mà ôm lấy con gấu, trên đệm êm mà cứ như đang ngồi trên đống lửa, lòng cứ nóng hôi hổi. Cơ hồ không nóng mà mồ hôi cứ chảy ra.
Kim ngắn đồng hồ chật vật bò ấy thế mà đã leo được lên đến số mười một. Không gian ngoài tiếng thở đều đều của Tiểu Phần thì chỉ còn tiếng kim giây hăm hở chạy. Tiểu Phần đôi mắt trống rỗng nhìn lên cái đồng hồ, lại không kìm được tiếng thở dài. Cô vẫn ngồi đó, không sao ngủ được, mà cũng chưa muốn ngủ. Cô đang chờ đợi một việc chưa từng một lần xảy ra: Đình Phong sẽ gọi lại cho cô. Đúng là việc đó chưa bao giờ xảy ra hết, vậy mà Tiểu Phần vẫn cứ ngồi ấy mong chờ. Đôi mắt càng ngày càng u tối. Trên gương mặt xinh


XtGem Forum catalog