Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3242 lượt.

đi thôi.
Tiểu Phần vừa nói vừa mạnh bạo đến gần rồi đỡ lấy người Đình Phong. Mọi hành động đều rất cẩn trọng và nhẹ nhàng. Cô đã chuẩn bị trước tinh thần rồi, có thể sẽ bị anh đẩy ra, mắng chử i, hoặc có thể kinh khủng hơn.
Nhưng những gì Đình Phong làm thật sự khiến Tiểu Phần kinh ngạc không nói thành lời.
Anh dựa vào Tiểu Phần, thuận người để cô đỡ, không một chút phản kháng, thậm chí còn rất ngoan ngoãn và hiền lành, cứ như một chú mèo nhỏ, hơi dụi đầu vào cổ cô.
Đến anh chàng phục vụ đứng bên ngoài kia cũng không khỏi ngạc nhiên mà mở to mắt. Đình Phong đang được Tiểu Phần từng bước đỡ ra kia có còn là người mới lúc nãy mắt nhìn anh long lên sòng sọc như mắt của một con thú dữ không?
Khó mà tin nổi.
_Để tôi đỡ một tay.
Anh phục vụ cũng không để một cô gái nhỏ nhắn kia một mình khó khăn dìu Đình Phong đi từng bước. Đình Phong đã to lớn, lại còn đang say, người cứ mềm nhũn ra, thật đưa được anh ra đến chỗ xe cô là một vấn đề nan giải.
Thế mà cuối cùng một trai một gái cũng đưa được Đình Phong ra xe an toàn. Tiểu Phần lý nhí cảm ơn anh phục vụ, cầm lại được điện thoại của Đình Phong rồi mới ngồi lên xe. Trước khi đi anh ta còn nói với theo cô là Đình Phong chưa thanh toán tiền rượu, khi nào anh ấy tỉnh nhớ nhắc anh ấy.
Tiểu Phần chỉ khẽ gật đầu, nhìn Đình Phong đã ngồi vững đằng sau mới cho xe đi, cố gắng thật chậm. Tiểu Phần rất lo, Đình Phong có vẻ say quá rồi, mà uống nhiều đến như thế…, cô chở anh ấy thế này nhỡ ngã thì thật không biết làm thế nào. Thật ra lúc nhận được cuộc gọi, Tiểu Phần đã định gọi cho Tiểu Minh nhưng lại thôi. Mà cô vẫn không hiểu sao Đình Phong lại “ngoan” đến vậy.
Đình Phong ngồi sau Tiểu Phần, tay ôm lấy eo cô, đầu dựa vào cổ cô, thật như một đứa trẻ ngoan ngoãn. Hơi thở anh mang hơi rượu phả vào gáy Tiểu Phần, làm cô không khỏi toàn thân lông dựng đứng, còn chưa kể cánh tay cứ đặt ở eo cô đây. Nhưng Đình Phong ngồi yên, thật không hề làm người khác thấy phiền, Tiểu Phần thậm chí chưa bao giờ thấy một Đình Phong như vậy, mà một người say mà lại “yên tĩnh” đến nhường này lại càng chưa thấy.
Trên suốt cả quãng đường đi, hai người không nói một lời nào, thật ra lúc bình thường đã chẳng có gì để nói, lúc Đình Phong say thế này… Tiểu Phần cứ lái xe thật chậm mà thấy căng thẳng vô cùng. Ngồi sau cô chẳng phải là người cô yêu hay sao, anh còn đang dựa sát vào người cô nữa. Tuy Tiểu Phần biết, người Đình Phong ôm thực chất là mình nhưng rõ lại không phải mình, cô vẫn thấy sung sướng không sao thở nổi. Trái tim lại còn đập mãnh liệt hơn phải đến…một nghìn lần.
Đến lúc về đến khu chung cư Đại Phát, để có thể đưa Đình Phong lên được đến cái giường, tháo giầy cho anh, Tiểu Phần đã phải thở dốc. Cũng may nhà anh thế nào mà lại không khóa cửa.
Bật cái đèn lên sau khi lần mò để đưa được Đình Phong nằm xuống giường, Tiểu Phần không khỏi sợ hãi khi nhìn xung quanh. Căn nhà này Tiểu Phần chưa đến bao giờ nhưng cũng biết Đình Phong là người ngăn nắp, sạch sẽ, cớ sao… Cô cứ như đang đứng ở một nơi người ta gọi là bãi phế thải vậy, hay là giống…bãi rác? Quần áo vứt bừa bãi cả trên sofa, vỏ chai vỡ trên sàn nhiều không kể xiết, còn rất nhiều đồ đạc có lẽ đã bị Đình Phong ném không thương tiếc nên đã đều hỏng cả. Tiểu Phần mím môi nhìn xung quanh, một cơn đau tim bỗng từ đâu ập đến đẩy nước mắt cô trào ra. Đình Phong là từ khi biết chuyện Tiểu Minh đúng không, hay là Tiểu Minh với Hạo Du đã “công khai” từ lâu rồi mà chỉ có cô là không biết, vậy nên anh mới thành ra như thế. Thật đau xót làm sao.
_Nướ…nước…
Tiếng Đình Phong khàn đục, vô cùng yếu ớt vang lên từ giường ngủ. Tiểu Phần vốn định bật đèn rồi lấy nước cho Đình Phong, vì thường những lúc bố cô say rượu về cũng đều khát nước, nghe Đình Phong rồi lại càng khẩn trương hơn, cô vội vã chạy đi rót một cốc nước, nhưng hỡi ôi, một giọt nước cũng không có. Tiểu Phần lại cuống cuồng mở tủ lạnh, thật may vẫn còn một chai nước khoáng.
_Này, uống đi Đình Phong.
Tiểu Phần lấy hết sức đỡ đầu Đình Phong dậy, đổ nước vào miệng cho anh. Nước vào trong được một phần thì phải đổ ra ngoài đến ba phần, Đình Phong uống xong lại nhắm nghiền mắt mà nằm xuống giường, phì phò thở.
Tiểu Phần nhìn anh, lại càng thêm xót xa. Cô không kìm nổi mà chạm tay vào hai bên má hốc hác đến thảm hại của anh, nước mắt lại lặng lẽ từng giọt lại từng giọt rơi xuống.
Đến lúc Tiểu Phần dọn dẹp xong ngôi nhà đến mức “có thể coi được” thì đồng hồ đã chỉ hơn một rưỡi đêm. Bên ngoài mọi thứ đã chìm vào trong giấc ngủ ấm áp với chiếc chăn nhung màu tím than. Trên bầu trời cao vời vợi, những sợi mây trắng mờ mờ cũng đã say giấc nồng, không còn lững lờ trôi, có lẽ gió cùng sao cũng ngủ cả rồi.
Tiểu Phần đưa tay đóng cửa sổ mà không khỏi thở dài, không biết nó đã được mở ra từ khi nào. Rồi cô nhìn lên đồng hồ, đêm nay cô quyết định ở đây. Là muốn chăm sóc Đình Phong, vậy thôi. Dù sao, trước khi ra khỏi nhà, cô cũng bảo với bố mẹ là có một người bạn bị ốm nặng, lại ở một mình không ai chăm sóc.
Ngồi lại bên giường Đình Phong, Tiểu Phần


Old school Easter eggs.