Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3236 lượt.

hông gian vắng lặng, lạnh lẽo, như chính con tim anh lúc này. Đình Phong đã nghĩ đến việc đến cầu xin Hạo Du, nhưng lòng tự tôn không cho phép anh làm như thế. Để đến cuối cùng…tim anh mỗi lúc một lạnh hơn, nỗi đau mỗi lúc một siết chặt nó hơn. Cứ thế đi, đến khi nào nó ngừng đập nhé, được không, cứ siết chặt nó vào. Anh không cần nó đập nữa đâu, không cần nữa.
Cuộc sống không có Tiểu Minh thì anh còn sống làm cái gì? Chỉ là anh không sao có đủ can đảm để tự kết thúc sinh mệnh của mình. Nhường cho nỗi đau vậy…
Mấy ngày sau nữa rốt cuộc cũng qua đi chẳng hề êm ả. Đêm nào Đình Phong cũng trở về lúc nửa đêm, anh say đến mềm cả người, chân nọ đá chân kia. Đêm nào Tiểu Phần cũng…chờ anh ở cửa, dìu anh vào nhà, giúp anh mọi việc. Đình Phong vẫn thế, vẫn để cho cô chăm sóc, nhưng đến sáng ra nhìn thấy giấy cô để lại thì lại vò nát nó ném đi, không hề đọc, đến hai chữ “Lạc Phần” cũng không hề nhìn qua. Đến bản thân Đình Phong cũng không hiểu nổi chính mình nữa, anh coi chuyện đó như một chuyện ngu ngốc và lố bịch, nhưng sao không đẩy cô ra mỗi khi cô giúp đỡ anh?
Có lẽ là Đình Phong cần hơi ấm, một chút hơi ấm thôi, để đến lúc sáng dậy, anh có thể nghĩ đó là Tiểu Minh, là Tiểu Minh lặng lẽ giúp đỡ anh rồi đến sáng lại đi mất không để anh biết. Vì thế những dòng chữ trên giấy anh không đọc một chữ nào, đặc biệt là tên cái người hoàn toàn chẳng phải Tiểu Minh kia.
Còn về phần Tiểu Phần, cô cũng thừa biết Đình Phong làm gì với mảnh giấy cô để lại kia khi mà mỗi đêm đến chăm anh lại dọn dẹp giúp anh nhà cửa. Những mảnh giấy bị vo tròn ném lung tung trong gầm giường, gầm tủ…Tiểu Phần đều nhặt ra rồi mang vứt đi, sáng sau vẫn thay vào tờ giấy khác mặc dù biết Đình Phong có khi còn không xem đến nó.
Nhưng Tiểu Phần vẫn lặng lẽ làm như thế. Mỗi sáng trước khi Đình Phong tỉnh dậy, cô đều nấu sẵn một ít cháo cho anh. Hoặc mua một ít đồ gì đó để tủ lạnh đến khi đói Đình Phong có thể ăn sau đó là ghi trên giấy nhớ dặn dò. Đình Phong có lẽ không đọc, hoặc thế nào đó, mà nồi cháo thường vẫn nguyên, chỉ có một ít hoa quả trong tủ lạnh là dần “biến mất”. Tiểu Phần lo sợ Đình Phong cả ngày không ăn gì nên rất lo, thật muốn được ép anh ăn bằng được nhưng biết mình chẳng có tư cách gì để làm thế nên lại thôi. À không, thực ra, cùng với lời hứa bốn năm về trước ấy, Tiểu Phần hoàn toàn có thể làm thế dù Đình Phong không muốn. Nhưng cô đã không làm. Cuối cùng là cứ mỗi tối lại chờ Đình Phong ở cửa nhà, bố mẹ cô cũng chỉ nghĩ là cô đi chăm bạn…
Tối hôm nay cũng là một tối bình thường. Đồng hồ mới chỉ mười giờ kém, giờ này mọi ngày Đình Phong chưa thể về. Anh phải tầm mười hai giờ. Tiểu Phần đứng ngoài cửa khoanh tay chờ Đình Phong, khuôn mặt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô đến đây từ chín rưỡi, cũng mới thôi, nhưng nghĩ đến việc chờ Đình Phong thêm một khoảng thời gian dài nữa, cô lại thấy hơi mệt.
Tự Tiểu Phần cũng thấy mình thật ngốc nghếch, Đình Phong đâu muốn cô làm thế này chứ, chắc hẳn là cũng không hề cảm kích, nhưng Đình Phong lại không phản đối, anh vẫn mặc cho cô làm như vậy đấy thôi. Vậy nên Tiểu Phần vẫn cứ làm, cố chấp làm, đến khi nào Đình Phong nói không khiến nữa thì thôi. Mà có lẽ Đình Phong cũng nghĩ về lời hứa năm xưa ấy nên mới để cho cô làm như vậy, Tiểu Phần nghĩ.
Rồi cô bỗng giật mình. Trong nhà hình như vừa vang lên tiếng gì đó như tiếng đổ vỡ. Tiểu Phần lo sợ lén nhìn vào bên trong, toàn thân bất chợt cứ run lên không kiểm soát nổi. Nhà có ai sao. Trộm? Ma? Không thể, lẽ nào Đình Phong? Hai chữ Đình Phong mới hiện ra trong đầu đã tiếp cho Tiểu Phần bao nhiêu can đảm, cô ẩn ngay cửa, thế nào mà nó lại mở ra được thật. Tiểu Phần chưa bao giờ vào nhà nếu Đình Phong chưa về nên cũng không biết rõ anh đi có khóa cửa không.
Tiểu Phần rón rén đi vào, thực mà nói thì vẫn sợ, tim cô như đánh trống, tay Tiểu Phần lần lần đến công tắc đèn, “tạch” một cái, cả căn nhà đã vụt sáng trưng. Không thấy ai, cô lại yên tâm tiếp tục đi vào phía phòng ngủ, thì thấy đúng là Đình Phong đang nằm trong đó, bên dưới giường là một vài mảnh vỡ từ cái cốc thủy tinh.
Tiểu Phần đưa tay lên ngực thở phào, vẫn còn hơi run run. Hóa ra hôm nay Đình Phong không đi uống rượu sao, Tiểu Phần vui mừng chưa hết đã lại hoảng sợ vì Đình Phong có điểm là lạ. Sao…
_Đình Phong, anh sao thế, Đình Phong?
Tiểu Phần nhăn nhó mặt mũi cuống cuồng lay người Đình Phong. Đình Phong mặt tái nhợt, mồ hôi thi nhau đổ trên trán, tóc anh bù xù ẩm ướt, bờ môi khô ráp. Đình Phong cơ hồ đang phải chịu đựng một cơn đau vượt mức bản thân có thể chịu đựng, hô hấp rất yếu.
_Đình Phong à, anh sao vậy.
_Đ…đau…đau quá.
_Sao, anh đau ở đâu? Ở đâu hả anh. – Tiểu Phần nước mắt vòng quanh, cảm thấy như cơn đau đang truyền từ anh sang cô vậy.
_Đau…
Đình Phong vẫn thở rất khó nhọc, tay anh để lên bụng, cơ thể như co rúm lại vì đau. Mồ hôi cứ mỗi lúc một ướt đẫm.
Tiểu Phần thật sự không kìm được nước mắt.
_Anh…đau ở bụng sao? Thế nào mà lại đau chứ? Đau lắm không, chỗ này phải không?
Tiểu Phần mặc kệ nước mắt vướng víu, khẽ đưa tay nắm