Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3237 lượt.

nhạy cảm lại không thể giữ cho nước mắt đừng trào ra. Đình Phong gầy lắm, có vẻ như không ăn rất nhiều ngày. Sắc mặt anh đặc biệt không tốt, nhợt nhạt như người bệnh lâu ngày. Râu lún phún mọc. Tiểu Phần chợt nghĩ đến bốn năm trước, lúc Tiểu Minh tự tử nằm viện, Đình Phong lúc chăm sóc cho Tiểu Minh cũng đã làm thành bộ dạng này. Tiểu Phần cũng vẫn còn nhớ như in cái ngày mà Tiểu Minh nói với cô là đã đồng ý tình cảm của Đình Phong ấy, Đình Phong còn lao lực và căng thẳng quá mà ngất xỉu.
Nhưng lúc đó Đình Phong hạnh phúc lắm đúng không, tuy là mệt mỏi vì chăm sóc cho Tiểu Minh nhưng còn được đền đáp xứng đáng, đằng này…
Tiểu Phần nức nở khóc, cô nghĩ thương anh vô hạn. Chưa bao giờ Tiểu Phần thấy hối hận vì ngày đó đã giúp Đình Phong giành được Tiểu Minh như thế này, nếu chưa từng được trải qua hạnh phúc, đến lúc mất nó chắc chắn sẽ không phải đau khổ đến nhường này. Bốn năm rồi Đình Phong đã sống trong hạnh phúc, giờ anh sẽ ra sao đây…?
Sẽ ra sao đây?
Sẽ ra sao?
Tiểu Phần lại lặng lẽ rơi nước mắt…
Cả đêm ấy ngồi trông Đình Phong ngủ, Tiểu Phần mỗi lúc nỗi đau lại càng trở nên nặng nề và tồi tệ hơn khi…trong cơn mê sảng, Đình Phong cứ gọi mãi tên Tiểu Minh, còn lệ tràn khóe mi…
Lúc Đình Phong mở mắt ra nhìn xung quanh thì mặt trời đã lên cao từ lúc nào, ánh nắng đậu trên bờ mi anh nặng trịch, khó khăn lắm Đình Phong mới có thể mở mắt ra và ngồi dậy. Không khỏi một trận choáng váng đầu óc.
Mọi thứ cứ như không ngừng xoay tròn trước mắt anh khiến bước chân anh loạng choạng. Đình Phong đi đến cái tủ lạnh, hơi lạnh nó toát ra làm anh tỉnh táo hơn một chút nhưng vì không thấy thứ mình cần tìm, Đình Phong lại bực tức đóng mạnh nó lại. Anh lại loạng choạng đi đến bàn uống nước, lắc lắc cái bình, cũng không có một giọt nước nào cả.
_Mẹ kiếp, điên mất.
Đình Phong làu bàu chử i thề, tức giận ném luôn cái bình đi đến “choang” một tiếng. Thật sự chưa tỉnh táo hoàn toàn, Đình Phong ngồi phịch xuống ghế, ngả người ra, cố hít đầy không khí vào lồng ngực. Gương mặt anh trên mức nam tính với đầy râu ở cằm, được ánh nắng chiếu vào lại thêm phần thê thảm. Làn da trắng quá mức rồi.
Mà sáng sớm ngày ra đã tức giận, Đình Phong nhắm tịt mắt, cố điều chỉnh cảm xúc. Một lúc sau thấy tỉnh táo hơn, anh mới mở mắt ra nhìn mà đột ngột xúc động. Đôi mắt nâu xám xịt cố nhìn quanh xem mình đang thấy cái chuyện quỷ quái gì mà không thể hiểu.
Đình Phong vò vò đầu, tự hỏi: “Đây có phải là nhà mình không vậy?”. Sao bỗng dưng sạch sẽ lạ thường. Mà giờ Đình Phong mới nhớ, đêm qua anh đang uống rượu ở Spider cơ mà, sao sáng dậy lại ở nhà.
Rồi lại chợt nhớ ra cái gì nữa, Đình Phong bỗng vùng dậy rồi chạy ra ngoài, nhìn sang bên.
Cánh cửa nhà Tiểu Minh…vẫn đóng im lìm. Đình Phong một màu ảm đạm trong mắt, lén lút đi qua đó, cố nhìn vào trong nhưng…hình như không có ai.
Vậy là anh nhầm rồi, ảo giác, ảo tưởng, ảo… Nói chung là không có thật, vậy mà sao Đình Phong lại cứ ngỡ như tất cả đều là thật vậy. Người con gái hôm qua đến đưa anh về, dìu anh vào giường, cho anh uống nước,…không phải là thật sao, không phải Tiểu Minh sao.
Ra là anh nhớ cô quá nên điên rồi, làm gì có Tiểu Minh nào, chắc Đình Phong tự đi về rồi…dọn nhà nhưng say nên không nhớ gì hết. Mà cái đầu chết tiệt của anh vẫn đang đau nhức quá đây, thật cũng muốn như cái bình kia đập một phát vỡ luôn.
Haizz… Lầm lũi trở về nhà, Đình Phong lại ngồi phịch xuống sofa, thở dài. Nhưng rõ là anh cảm nhận được cả hơi ấm khi ôm cô gái đó mà, lẽ nào lại chỉ là mơ mà thôi. Đình Phong cứ lắc lắc đầu nghĩ ngợi, đau lại thêm đau.
Một lúc sau, vệ sinh cá nhân xong rồi vào trong phòng ngủ định thay cái áo, Đình Phong giật mình nhìn thấy có tờ giấy nhớ dán ở đầu giường. Mắt anh như sáng rực lên cùng con tim thổn thức, Tiểu Minh rất hay làm như thế, rất hay ghi chú những việc cần làm rồi dán trên đầu giường thế kia. Đúng Tiểu Minh rồi, Đình Phong cuống cuồng chạy đến bên giường mà suýt thì ngã, anh vui đến nỗi mắt sao cứ…cay cay.
Nhưng đến nơi rồi mới…chưng hửng. Cũng là giấy nhớ, cũng là những việc cần làm, nhưng không phải nét chữ tròn trịa dễ thương của Tiểu Minh, không phải. Đình Phong mặt cứ nghệt ra, thực lại càng muốn rơi nước mắt. Anh cố hít một hơi dài đè nén cảm xúc, đưa tay giật tờ giấy ra, nhìn chằm chằm vào nó, vào hai chữ cuối: “Lạc Phần”. Không cần đọc, Đình Phong một tay bóp nát luôn nó, ném đi, thấy nó chưa khuất khỏi tầm mắt còn đá cho nó đi luôn.
Mệt mỏi hạ toàn thân xuống giường, Đình Phong thấy tim mình đau. Đau, rất đau. Cuộc sống của anh rốt cuộc còn phải sống những ngày như thế này bao lâu nữa đây? Mọi thứ đã vượt quá xa tầm tay của anh rồi, còn làm sao có thể níu kéo được mà mơ với chẳng mộng. Đình Phong tay để lên mắt, bất chợt nhếch môi cười, bất chợt…vài ba giọt nước trong suốt chầm chậm chảy ra. Không phải anh khóc đâu, Đình Phong đâu yếu đuối như thế, không phải anh khóc, là mắt anh…đau quá thôi, không phải…không phải mà… Làm ơn đi, đừng dày vò anh nữa.
Hơi thở Đình Phong dường như gấp gáp hơn, đều đều tan trong k