Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3232 lượt.
trầm mặc không nói gì. Nhưng sự yên lặng chính là câu trả lời cho Tiểu Phần rồi đó.
Đáng lẽ ra Tiểu Phần phải thấy vui mới phải chứ, điều cô mong ước – được chăm sóc cho Đình Phong – cuối cùng cũng có ngày có thể trở thành hiện thực. Nhưng mà cái niềm vui này để làm gì kia chứ, vết thương trong lòng anh lớn đến thế kia, cô chăm sóc anh liệu có làm nó lành lại được không. Bản thân Tiểu Phần cũng biết…đó là không thể. Ngàn lần không thể.
Chợt cô thấy khóe môi Đình Phong mấp máy như muốn nói gì, nhưng phải đến chục phút sau cô mới nghe thấy tiếng anh, trầm buồn:
_Em…cũng biết là…Tiểu Minh…bỏ anh rồi hả?
Tiểu Phần thực không nghĩ là Đình Phong sẽ hỏi vậy, muốn nói ngay nhưng lời nói sao cứ nghẹn ở cổ họng:
_Cũng…mới thôi ạ.
_Ừ…
Đình Phong miễn cưỡng lên tiếng, rồi lại nằm im. Anh không hiểu được suy nghĩ của Tiểu Phần, cho dù anh là người có thể thấu hiểu tâm tư người khác một cách dễ dàng. Đình Phong tự hỏi, liệu Tiểu Phần có vui không, có mong ngày này sớm không, ngoài Tiểu Minh ra, ai cũng tàn nhẫn với anh hết, à không, sao lại ngoài chứ, đến Tiểu Minh cũng đã…
Đình Phong đột ngột lại thấy quặn đau. Người anh hơi run, mắt nhắm chặt khiến hàng mi cong tựa hồ cũng rung theo.
Tiểu Phần thấy là lại ngay lập tức thấy lo lắng vô cùng:
_Sao thế Đình Phong, anh lại đau à?
_Khô…không.
_Nhưng anh…
_Không sao. Anh muốn ngủ một chút. Em…cũng ngủ đi, không phải thức đâu.
Rõ là biểu lộ khuôn mặt anh đang rất khổ sở. Nhưng Tiểu Phần cũng không muốn trở thành người nhiều chuyện, nhất là khi anh đã nói thế, đành ngồi yên nhìn Đình Phong cong người nằm trên giường, cơ thể vẫn run lên.
Chắc là Đình Phong nghĩ đến Tiểu Minh nên mới lại đau, Tiểu Phần nghĩ, và cũng như đau cùng anh. Đình Phong còn yêu Tiểu Minh nhiều lắm, cô biết chứ. Có lẽ để cô chăm sóc thế này, Đình Phong cũng chỉ vì còn nhớ đến lời hứa kia mà thôi.
Đình Phong hẳn là còn yêu Tiểu Minh nhiều lắm.
Nhìn anh đau mà cô cũng không sao kìm được nước mắt.
Cô phải làm gì để giúp Đình Phong bây giờ, cô không muốn nhìn thấy anh như vậy, không hề. Cô phải làm gì đây chứ.
Tiểu Phần ngồi đó, nước mắt chảy dài, lặng lẽ từng giọt rơi xuống dưới tấm ga trải, chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Rất lâu sau, cô đã gọi cho Tiểu Minh, bằng thứ giọng của người vừa mới khóc đến sưng cả mắt. Cô sẽ làm tất cả, chỉ cần Đình Phong được vui, cô sẽ làm!
Một ngày mới bắt đầu với tiếng chim ca ríu rít. Nắng lười biếng còn chưa chịu thức dậy chiếu soi vạn vật. Xa xa kia, một chút ánh sáng nhô lên từ vùng trời phía đông như sắp sửa nuốt lấy chiếc chăn tím than mà mới đêm còn đắp lên toàn khoảng không gian rộng lớn. Không khí buổi sáng sớm thật trong lành làm sao.
Khu chung cư Đại Phát vẫn còn vô cùng yên tĩnh, mọi hoạt động vẫn chưa được diễn ra như thường nhật. Bên trong những ô cửa sổ trắng cách đều nhau, đèn vẫn chưa được bật sáng, có vẻ như mọi người vẫn đang say sưa với cơn mơ của mình.
Nhưng ở dưới, có một chiếc bóng mờ nhạt in trên sân gạch màu cam đang vội vã tiến vào. Vẫn là của một cô gái nào đó vô-cùng-quen-thuộc.
Tiểu Minh như lần cuối cùng đến đây, gương mặt vẫn hiện lên những đường nét lo lắng cùng hoảng sợ. Và cô vẫn đến để gặp Đình Phong.
“Tiểu Minh à, bạn mau đến đây đi, Đình Phong ốm nặng lắm”.
Đó là cuộc gọi cô nhận được từ rất sớm, khi chiếc đồng hồ Tiểu Minh đặt chuông sáu rưỡi vẫn còn một lúc lâu nữa mới đến giờ kêu. Và cô đã kết thúc ngay giấc ngủ ngon lành của mình ở đấy và vội vã đến đây.
Ra khỏi thang máy là Tiểu Minh lao ngay về phía nhà Đình Phong, suýt đâm người vào cánh cửa đang mở. Bên trong căn nhà đèn bật sáng trưng, cũng đã lâu rồi Tiểu Minh không vào đây. Mọi thứ...vẫn rất quen thuộc.
Bỏ qua phần nhìn quanh, cô chạy ngay vào phòng ngủ của Đình Phong. Là Tiểu Phần đang ngồi đó, trên giường là Đình Phong đang nằm.
Tiểu Minh thực vội quá nên cũng không đủ thời gian để hỏi xem sao Tiểu Phần lại ở đây và tại sao lại biết Đình Phong ốm nữa.
_Tiểu Phần.
Tiểu Minh cất tiếng gọi, rõ là đã giảm âm lượng xuống vì sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Đình Phong. Tiểu Phần nghe thấy liền quay ra ngay, còn đứng luôn dậy, vẻ mặt rất khẩn trương:
_Tiểu Minh, bạn đến rồi à?
_Ừ, Phong Phong...
Tiểu Minh không nói được hết câu, vì ngay lúc tên người con trai đó thoát được ra khỏi miệng cô, cô đã nhìn thấy người ấy đang nằm trên giường, cơ thể gầy gò trong chiếc áo phông hở ngực. Ngủ mà sao lông mày anh vẫn nhíu lại vô cùng khổ sở, bờ môi chẳng còn chút sắc hồng, còn những mảnh da nứt nẻ khô ráp. Đôi gò má xanh xao.
Tiểu Minh từ từ ngồi xuống bên giường, xót xa nhìn xuống bàn tay gầy guộc của Đình Phong. Có phải cô tưởng tượng ra không, sao nhìn cổ tay anh lại nhỏ hơn trước nhiều đến thế này, còn nổi lên những đường gân xanh tím...
Khẽ nắm lấy “cái vật thể ấy” mà Tiểu Minh thấy tim từng đợt nhói đau. Cô cố đè nén dòng nước mắt đang mãnh liệt chực trào ra, quay sang nhìn Tiểu Phần đứng cạnh, sao đã khóc từ khi nào.
_Phong Phong... – hai tiếng âu yếm ấy mỗi khi vang lên từ