Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3208 lượt.
ng hại anh nên mới ở bên anh đi chăng nữa, mặc kệ dù em…có yêu một người con trai khác không phải là anh, chỉ cần em ở bên anh thôi, chỉ cần như vậy.
Nhưng Hạo Du đã không nói như thế, thực tế là đã chẳng nói được gì. Cậu cắn chặt môi, tay đưa lên nắm tay Tiểu Minh…rồi kéo nhẹ ra, cũng không tốn quá nhiều lực vì Tiểu Minh không ngờ cậu sẽ làm như thế. Người mà Tiểu Minh yêu…không phải người như thế đâu.
_Hạo…Hạo Du. – giọng Tiểu Minh bàng hoàng vang lên.
_Anh đi có việc, có thể sẽ về qua nhà ăn trưa với bố mẹ, chiều tối về mình nói chuyện.
_Hạo Du…
Tiểu Minh thốt gọi tên Hạo Du trong dòng nước mắt. Cô đã đưa tay ra, nhưng không sao nắm giữ được người con trai ấy nữa. Bóng anh mờ dần, mờ dần rồi mất hẳn, chỉ còn Tiểu Minh trơ trọi từ từ ngã sụp xuống đất. Cô khóc, khóc lên nức nở, một nỗi đau còn lớn hơn cả nỗi đau giày vò cô cả đêm hôm qua. Từng giọt nước mắt mặn chát chảy vào miệng cô, rồi chảy xuống va vào sàn đá hoa vỡ tan tành.
Như chính trái tim cô đây, đã lại rạn nứt một lần nữa.
_Đình Phong, anh đi đâu thế?
Tiểu Phần thấy Đình Phong mặc quần áo chỉnh tề, trong lòng không khỏi nổi lên ngạc nhiên cùng thắc mắc. Đứng nhìn Đình Phong chải đầu, cô liền hỏi, nhưng cũng chẳng hi vọng sẽ nhận được câu trả lời.
Mà đúng như Tiểu Phần nghĩ, Đình Phong hồi lâu vẫn không nói gì. Mà có khi còn không để ý đến câu hỏi của cô.
Là Đình Phong đi đâu vậy nhỉ?
Tiểu Phần thấy nãy anh có nhận được một cuộc điện thoại, cũng không biết là của ai. Ai mà lại có thể khiến Đình Phong lâu lắm chẳng ra khỏi nhà vội vàng đi chuẩn bị như vậy.
Tiểu Phần mỗi lúc một tò mò, quên cả việc dọn nhà, cứ đứng nhìn Đình Phong chăm chú.
Hôm nay Đình Phong mặc quần bò xanh, áo phông, đơn giản mà vẫn mang lại sự khỏe khoắn. Được Tiểu Phần chăm sóc bấy lâu, da mặt anh cũng bớt xanh hơn, hình như cũng đã bình ổn lại hoàn toàn rồi.
_Tiểu Phần, anh đi ra ngoài, em về lúc nào thì về, không phải ở lại chờ anh đâu.
_Dạ.
Tiểu Phần thật không hiểu Đình Phong hiện coi mình là gì trong nhà nữa, osin? Có thể lắm. Nhưng dù sao cũng là cô tự nguyện, Tiểu Phần không thấy có gì tủi thân hết.
Đình Phong nói rồi cũng rời đi ngay vẫn có vẻ vội vã.
Tiểu Phần đứng đó nhìn theo dáng anh, nghĩ ngợi một chút rồi lại tiếp tục công việc “osin tự nguyện” của mình, vẫn chắc chắn sẽ đợi Đình Phong về.
Không ngờ nắng đã sớm gay gắt như vậy, Đình Phong vừa bước mấy bước ra khỏi đại sảnh chung cư Đại Phát đã liền bị nắng làm cho xây xẩm mặt mày. Lâu lắm rồi Đình Phong có ra khỏi nhà đâu, chỉ suốt ngày ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh trời đất, cũng không nghĩ là bên ngoài lại nắng đến vậy. Giờ là tháng mấy rồi ấy nhỉ, Đình Phong cũng không biết luôn.
Đưa tay lên che cho đỡ chói mắt, Đình Phong chạy nhanh ra bãi xe rồi lên “con ngựa chiến” quen thuộc phóng đi ngay. Tuy lâu không sử dụng, chiếc xe vẫn được chăm sóc cẩn thận lắm, sạch bóng không dính một hạt bụi, phút chốc đã cùng Đình Phong hòa vào dòng người.
Bây giờ là năm giờ chiều, và người hẹn Đình Phong…là Hạo Du.
Ở góc khác của một con đường, Hạo Du cũng đang từ nhà bố mẹ đến chỗ hẹn với Đình Phong. Không khí ngột ngạt, mùi nắng, mùi bụi, mùi cơ thể người làm Hạo Du thật sự khó chịu. Đã năm giờ rồi mà nắng vẫn chưa hề có ý định giảm bớt, vẫn mạnh mẽ xiên thẳng từ trên cao đâm xuống mặt đất, như muốn làm thủng cả mặt đường.
Cái bóng Hạo Du cùng chiếc xe chật vật vượt nắng trên đường. Dừng đèn đỏ, đưa tay quệt nhẹ vệt mồ hôi vướng víu khó chịu đang ngự trên trán, Hạo Du nhìn lên bầu trời trong vắt không gợn một mảnh mây nào mà thầm nghĩ, ông trời thật đúng là chẳng thương người, mùa đông thì lạnh cắt da cắt thịt, mùa hè thì nóng như thiêu như đốt. Ấy là mới tháng tư, còn tháng năm tháng sáu...
Mà có thương ai thì thương chứ tuyệt đối không bao giờ thương cậu, Hạo Du đau lòng nghĩ, rồi lại vội vã xua cái đau lòng ấy đi. Dù sao tất cả cũng sắp kết thúc rồi, cậu nên sớm có cái tư tưởng quên người con gái ấy đi thì hơn. Hạo Du đã đến trường nói chuyện với ban giám hiệu về việc đi du học theo học bổng cuối năm cho học sinh xuất sắc nhất trường trong cả ba năm học, mọi thủ tục giấy tờ sẽ được nhà trường lo liệu hết. Còn về phần bố mẹ, cậu cũng đã dành cả buổi trưa nay về để nói chuyện, chủ yếu là thông báo. Mẹ cậu thì có vẻ sửng sốt và rất lo lắng cho cái quyết định đường đột của cậu, còn bố thì rất ủng hộ cậu tự sắp xếp cuộc sống theo ý mình.
Thực ra cái học bổng này đáng lẽ ra đã là của cậu từ mấy năm trước, sớm hay muộn cậu cũng sẽ đi thôi...
Đèn xanh bật sáng, Hạo Du lại tiếp tục hòa vào dòng người đông đúc, cậu nhanh chóng mất hút sau màn nắng nhạt nhòa.
Cả hai người con trai cuối cùng lại đến chỗ hẹn cùng một lúc. Hạo Du dựng xe xong thì cũng thấy Đình Phong đến nơi.
Hạo Du bước vào trước. Cậu ra dấu gọi bồi bàn rồi nhanh chóng đi lên tầng hai và vào căn phòng đã đặt trước, lịch sự cất tiếng mời Đình Phong khi thấy anh vào:
_Đình Phong, ngồi đi.
Đình Phong cũng không nói gì, ngồi xuống ngay.
Hạo Du ở đối diện, trầm mặc lặng lẽ quan sát Đìn