Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3215 lượt.
u có thấy không?
Nhưng cô cũng biết, mình là người có lỗi, chỉ sợ…Hạo Du sẽ không tha thứ cho cô.
_Hạo Du, mình…mình vào nhà đã…
Tiểu Minh run run nói, biết Hạo Du sẽ không trả lời đành thôi kiên trì chờ đợi, cô cầm tay anh, bàn tay chẳng còn một chút hơi ấm nào, định cùng anh đi vào nhà nhưng sao…Hạo Du cũng vẫn cứ đứng yên đấy, chăm chăm nhìn vào cô, ánh mắt thảm thương đến tội nghiệp.
_Hạo Du…
_Hạo Du…
Sau tiếng gọi tên Hạo Du của Tiểu Minh gần chục phút thì hai người cũng đã ngồi đối diện nhau trong nhà, trên chiếc ghế sofa màu nâu êm ái. Rõ là rất êm, nhưng cả hai đều cảm giác như đang ngồi trên đống lửa vậy, không ai nói với ai một lời nào.
Ánh sáng soi rõ từng nét bối rối trên khuôn mặt Tiểu Minh. Cô cứ ngồi đan tay vào nhau, mặt cúi gằm xuống đất, thỉnh thoảng len lén nhìn Hạo Du. Còn Hạo Du thì từ lúc nào rồi vẫn cứ ngồi yên tĩnh lặng như thế, cơ hồ một mình một thế giới, không để tâm đến bất kì thứ gì. Đôi mắt cậu hướng vào Tiểu Minh mà như hướng vào khoảng không vô định, vẫn là tràn ngập khổ đau.
Rồi hít một hơi thật dài, đủ để can đảm lấp đầy cơ thể, Tiểu Minh mới khẽ lên tiếng:
_Hạo Du, thực ra…mọi chuyện xảy ra sáng nay, không phải như…những gì anh nhìn thấy đâu.
Tiểu Minh lông mày cứ nhíu lại. Còn Hạo Du có nghe mà cứ như không hề nghe thấy gì, một chút biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt cũng không có. Thà cậu cứ tỏ ra là đang ghen, đang giận dỗi, đang bực tức…Tiểu Minh còn thấy dễ chịu hơn là Hạo Du cứ như thế này.
Thực ra Tiểu Minh chỉ nghĩ Hạo Du đang hiểu lầm và giận mình thôi, cô đâu biết…
_Hạo Du, thật sự không phải như anh nghĩ đâu. Em với Đình Phong…
_......
Hạo Du vẫn không nói gì.
Tiểu Minh mím chặt môi, lại hít một ngụm khí lớn nữa mới có thể tiếp tục nói:
_Lúc chuẩn bị ăn cơm, em có nhận được tin nhắn của Đình Phong, anh ấy bảo anh ấy đau, anh ấy bảo không có ai ở đó hết. Em cũng chỉ định gọi điện thôi, nhưng gọi mãi không thấy ai nghe, em cuống quá chẳng nghĩ được gì nên mới vội vàng đi như vậy. Lúc đến nơi thì thấy Đình Phong đang nằm mê man trên giường, người đầy mồ hôi, mọi thứ xung quanh thì lộn xộn. Em…rất lo, nghĩ là anh ấy đau quá nên mới như thế. Những gì anh nhìn thấy, em đoán là… Lúc đó em đang ôm Đình Phong đúng không, là vì em lay gọi một lúc mới thấy Đình Phong mở mắt, nhưng anh ấy làm sao vẫn cứ mơ mơ màng màng, hỏi gì cũng không nói nên…em mới…
“Ôm và hôn?” – Hạo Du nghĩ trong đầu, nhưng vẫn trung thành yên lặng.
Mắt cậu nhìn cô ngày càng mờ mịt. Những hình ảnh sáng nay cậu nhìn thấy lại một lần nữa quẩn quanh trong đầu cậu, khiến Hạo Du đau đớn khôn cùng.
_Tất cả chỉ có thế thôi, à, cả lúc vội đi, em sợ anh hiểu lầm nên mới không nói cho anh biết.
Tiểu Minh nói rồi lại len lén nhìn Hạo Du, tay vẫn đan chặt vào nhau để trên đùi. Tất cả mọi chuyện đúng là chỉ có thế thôi, Hạo Du chắc sẽ tin cô chứ, cô không nói dối điều gì nữa mà.
Tiểu Minh thật sự chỉ yêu mỗi Hạo Du thôi, hoàn toàn không còn một thứ tình cảm mang tên tình yêu nào dành cho một người con trai khác.
Một lúc lâu sau đó, kim đồng hồ chậm chạp chạy ấy thế mà đã vượt qua được số chín, Hạo Du vẫn ngồi tư thế đó, thẳng người, hai chân vắt chéo, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước gối. Sắc mặt rõ ràng là không hề thay đổi, nhưng những suy nghĩ trong đầu thì lại không ngừng biến hóa. Đủ loại suy nghĩ bám lấy tâm trí cậu, rốt cuộc vẫn dẫn đến một màn đen dày đặc u ám. Màn đen bao phủ trước mắt cậu, khiến khuôn mặt Tiểu Minh cứ mờ dần, mờ dần, cho dù cô ngồi cách cậu chẳng bao xa.
Có lẽ khoảng cách giữa hai trái tim lúc này là rất xa.
Hạo Du ngồi đó không nói gì, làm Tiểu Minh càng ngày càng lo lắng. Thực cô muốn mặc kệ mọi chuyện mà cứ thế ôm chặt lấy anh, không chịu buông tay, để cho Hạo Du nghe được tiếng trái tim mình chỉ duy nhất chỉ gọi tên anh. Nhưng Tiểu Minh…lại không dám.
Không hiểu sao Tiểu Minh lại thấy sờ sợ Hạo Du lúc này, tuy là Hạo Du chẳng thể hiện là giận dữ, hay ghen tuông. Thực ra chỉ riêng việc anh cứ yên lặng mãi không nói gì mà cứ nhìn cô thế này, Tiểu Minh đã thấy tim cứ nhảy lên nhảy xuống vì lo sợ.
Rồi cuối cùng, đến lúc Tiểu Minh định một lần nữa cất tiếng gọi tên anh, Hạo Du lại bất ngờ đứng vụt dậy, giọng anh lạnh lùng:
_Anh muốn…ở một mình.
Nhân lúc Hạo Du còn chưa đi, Tiểu Minh cũng vội đứng bật dậy, cô nói với sự bất an mỗi lúc một lớn:
_Hạo Du…
Nhưng Hạo Du không nói gì thêm nữa mà cứ thế rời đi. Tiếng bước chân anh “cộp cộp” đập trên sàn đá hoa, để lại tiếng vang lớn trong lòng Tiểu Minh, cùng với tiếng gào thét không ngừng của niềm đau. Cái tấm lưng cao gầy mà cô độc ấy, được ánh sáng đèn chiếu vào in lên bức tường bên cạnh một chiếc bóng cũng cao gầy cô độc, không khỏi mang cho cô gái đang đứng đó những xót xa. Chiếc bóng mờ mờ nhưng phủ đen nỗi niềm đau đớn vô hạn.
Cuối cùng cả người cả bóng đều mất hút khỏi tầm mắt Tiểu Minh.
Lúc này nước mắt cô đã trào ra khi nào không biết.
[…'>
Sáng hôm sau chín giờ Hạo Du mới ra khỏi phòng. Với bộ quần áo ngủ xộc xệch, đầu tóc bù xù. Ánh sá