Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3214 lượt.
thấy cậu bỏ chạy đã đuổi theo cậu, còn gọi với theo cậu đến lạc cả giọng nữa, nhưng Hạo Du lúc ấy không còn biết gì ngoài cắm đầu chạy thật nhanh để thoát khỏi cô. Có lẽ Tiểu Minh muốn giải thích gì chăng, giải thích rằng những gì cậu nhìn thấy không hẳn như những gì cậu nhìn thấy? Hạo Du bỗng cười cay đắng, không biết sau chuyện lần này cô có nói thật cho cậu biết không, rằng cô chỉ thương hại cậu thôi…
Nhưng Hạo Du thực sự rất nhớ Tiểu Minh. Nhớ đến cồn cào ruột gan. Rõ là không biết phải đối mặt với cô thế nào, vậy mà lại nhớ cô không sao chịu được. Hơi ấm của cô, cậu đã sớm quen thuộc rồi. Giờ Hạo Du lại lo sợ nữa, sợ nếu thực sự Tiểu Minh muốn chấm dứt mọi chuyện với cậu thông qua chuyện này, liệu cậu có chịu được hay không chứ.
Chắc chắn sẽ không thể nào chịu được.
Hạo Du chẳng mấy chốc đã hòa mình vào dòng người đông đúc nơi con phố quen thuộc. Đường phố ngập tràn ánh đèn, người ta đi lại vui vẻ lắm, Hạo Du thì thấy mình càng thêm lạnh lẽo, cô độc. Cậu nhìn hai bên đường mà cứ tự tưởng tượng ra những kỉ niệm hạnh phúc của hai người. Kể từ ngày yêu nhau, cũng được một tháng rồi đấy nhỉ, lúc nào cô cũng làm cậu cười, mà chỉ cần được đi bên cô là Hạo Du đã vui lắm rồi, đâu cần cô phải làm gì chứ.
Hạo Du nghĩ mà lại thấy sao cái hạnh phúc ấy xa xăm quá, từ giờ trở đi, chắc cậu lại “được” trở về cuộc sống như trước kia, chắc thế rồi.
Nhưng mà lại càng nghĩ, Hạo Du lại càng không thể tin nổi (mặc dù sự thật phũ phàng không thể nào chối bỏ – chính mắt cậu nhìn thấy Tiểu Minh…), tất cả chỉ là cô vì thương hại cậu hay sao. Một tháng qua…Hạo Du cứ nghĩ mình cũng làm cho cô hạnh phúc lắm chứ, Tiểu Minh cũng cười nhiều lắm khi ở bên cậu, chỉ trừ mỗi lúc nghĩ về Đình Phong thôi.
Vẫn là có Đình Phong…
Cậu còn định chối bỏ hiện thực đã rành rành ra đấy hay sao, ngốc quá Hạo Du ạ, mọi chuyện đã rõ ràng như thế, sao còn phải an ủi mình theo cái cách đầy ảo tưởng như thế chứ.
Hạo Du thấy mình thật quá ngu ngốc, không phải vì việc đã tin cô hết lòng, chỉ vì việc…cậu không sớm tin Tiểu Phần, chẳng phải Tiểu Phần đã nói cho cậu rồi đấy sao, vậy mà Hạo Du cứ lơ đi cho là không phải. Giờ thì…thế đấy. Tự mình chứng kiến tất cả, rồi đau khổ…
Con đường về nhà mỗi lúc một ngắn dần. Đến lúc đứng trước cửa nhà, Hạo Du lại không đủ can đảm để bước tiếp, dù chỉ là vài bước nữa để vào gặp người con gái cậu yêu nhất trên đời. Giờ Tiểu Minh đang làm gì nhỉ, cô có đang nghĩ đến cậu không, có mong chờ cậu về không, để…chấm dứt những chuỗi ngày phải chấp nhận vì thương hại mà ở bên cậu ấy.
Hạo Du lại nghĩ mà tự cười giễu mình, chắc chắn là như vậy rồi.
Thế rồi cậu xuống xe ngay và mở cửa, dắt xe vào, như không có gì xảy ra hết.
Nhưng cái cụm từ “như không có gì xảy ra hết” chỉ là trong đầu cậu nghĩ vậy, còn khi vừa dắt xe vào, khi nhìn thấy cái người con gái ấy (hình như là) vội vã chạy ra như đã chờ cậu từ lâu, tim Hạo Du lại không khỏi dâng lên niềm xót xa vô hạn, nỗi đau cũng cùng đó làm cậu khó thở vô cùng.
Tiểu Minh đứng đấy, mắt sớm đã ướt đẫm nước, tay đưa lên che miệng để cố không nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào nói:
_H…Hạo Du…
Là cô cũng đang đau khổ muốn ngã quỵ.
Chân Tiểu Minh run run, rõ là muốn chạy đến ôm lấy Hạo Du mà không thể nào làm được.
“H…Hạo Du…” – Hạo Du thấy tim đau như cắt. Không dám nhìn cô lấy một lần. Lòng dạ rối bời. Cậu sẽ làm gì, biết phải làm gì bây giờ?
_Hạo Du, anh…anh đã về…
Hạo Du không nói gì, trầm mặc gật đầu, vẫn không dám ngẩng lên nhìn Tiểu Minh.
Tiếp sau đó là một trận nghẹt thở khiến Hạo Du đầu óc quay cuồng, Tiểu Minh từ trong, lao ra, ôm chầm lấy cậu. Một cái ôm như kéo dài bất tận.
_Hạo Du, anh đã đi đâu, đi đâu thế?
_......
_Em rất sợ, Hạo Du, em rất sợ.
Hạo Du đứng như đã hóa băng trong cái vòng ôm thực quá đỗi ấm áp ấy. Mắt nhìn cô vô thức lại chan chứa niềm đau.
Làm ơn, đừng nói với cậu những lời như thế, cứ lạnh lùng với cậu không được hay sao?
_Hạo Du, sao anh không nói gì? Anh đã ở đâu thế, mà đến bây giờ mới về?
Tiểu Minh không thấy Hạo Du đang đau đớn đến run rẩy toàn thân hay sao? Cô không cảm nhận được chút gì sao, sao có thể…tỏ ra…như thật sự “không có gì xảy ra hết” như thế kia chứ.
Tiểu Minh xót thương ngẩng mặt lên nhìn Hạo Du, cô đưa tay chạm vào má anh, một tay, rồi hai tay, nước mắt đã hai dòng phủ kín đôi má hồng.
Sao Hạo Du lại yên lặng như thế. Có biết là cô đã lo lắng và sợ hãi lắm không, đã từ lúc anh phóng xe từ nhà Đình Phong đi đi tìm anh khắp nơi mà không dám nói cho ai biết chuyện gì đang xảy ra…
Đến bây giờ ôm anh trong vòng tay mà cô vẫn không sao kìm được nước mắt, một phần vì mừng, một phần vẫn vì đau.
Đâu phải Tiểu Minh không hiểu Hạo Du đang đau thế nào, chỉ là nỗi đau của cô cũng đâu kém của cậu. Lúc nhìn thấy Hạo Du trong nhà Đình Phong, rồi đến lúc anh bỏ chạy không nghe tiếng gọi của cô, rồi đến lúc anh phóng xe đi, rồi…, cô tưởng mình như có thể chết ngay đi được, nỗi đau theo thời gian cứ nhân lên gấp bội, gấp bội, Tiểu Minh đã khóc sưng đỏ cả mắt kia kìa, Hạo D