Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
n cấp triệu hồi tôi về nhà lớn của Hàn gia.
Vào nhà, tôi phát hiện chỉ có một mình mẹ chồng mà thôi, bà kéo tôi vào góc phòng, lấy một cái hộp lớn từ trong tủ quần áo, cẩn thận mở ra.
Trời a! Tôi nhìn thấy cái gì đây chứ! Tôi nhìn thấy đồng phục thủy thủ a!
Mẹ chồng vui vẻ cười nói với tôi: “Thế nào? Mẹ đặt hàng từ trên mạng đấy, con nói xem có thích hợp với mẹ không?”
Nếu không phải mẹ chồng tôi không quen biết với Giang Mặc Mặc, tôi sẽ còn hoài nghi bà cũng nghe “Giang Mặc Mặc’s Talk Show” mất thôi.
Khóe miệng tôi khẽ co quắp cười nói: “Chắc là khá thích hợp với mẹ…”
Đột nhiên, mẹ chồng tôi cong cái miệng nhỏ, có chút hối hận nói: “Không biết ông nhà có thích đồng phục thủy thủ không nhỉ? Quả nhiên là cần phải lập danh sách những thứ cần thiết mà…”
Tôi cười méo xệch, thật lòng cầu nguyện cho “những thứ cần thiết” mà mẹ tôi đang nói kia, chính là mấy cái đạo cụ SM dành riêng cho tình thú vợ chồng, tỷ như roi a, dây lưng a, nến nữa a…
Aizz! Cầu nguyện thượng đế phù hộ cho cha chồng tôi, hy vọng ông có đủ can đảm để tiếp nhận mọi chuyện cùng với dũng khí để giác ngộ! A-men!
HẠ ANH LÀ MỘT NGƯỜI CHỊ CÓ TÂM.
Edit: Hamano Michiyo(Momo)
Nguồn: Tử Vi Các
Mỗ Anh nói rằng: về vấn đề tình cảm xin hãy mời cố vấn!
Đều nói mùa xuân là mùa động tình, vậy còn mùa đông thì sao, chẳng lẽ là mùa phiền não của “xuân” sao?
Theo sự quan sát nhàm chán của tôi thì phát hiện một nhóm bạn tốt bên cạnh mình gần đây thường xuyên có chút xu hướng khác thường, cụ thể là biểu hiện và vẻ mặt tư xuân có chút tương tự, khác nhau chỉ ở chỗ có người tư xuân lộ ra dưới nụ cười khúc khích ngu ngốc, nhưng cũng có người cau mày, vẻ mặt rối rắm mà thôi.
Nhìn xem a, một cô gái ôn nhu và hiền lành cỡ nào a, chỉ là người con gái như vậy rốt cuộc đang có tâm sự gì chứ?
Ba người chúng tôi đi vào thang máy, vẻ mặt Hà Dịch vẫn giống như trước có chút tâm sự nặng nề, nụ cười sáng rực rỡ bình thường hay giắt trên mặt giờ phút này lại càng không biết đã “xuyên qua” đến chỗ nào, biến mất không thấy tăm tích nào hết, mà ánh mắt cậu ta nhìn tôi như đang reo hò “tôi cần sự trợ giúp của chị”, nhưng cuối cùng, cậu ta cũng giống như Lưu Tĩnh, ngoại trừ cái vẻ muốn nói lại thôi kia.
So sánh với Hà Dịch đang ôm tâm sự nặng nề, đỉnh đầu mây đen sấm chớp ùn ùn kéo tới thì tôi và Hàn Lỗi lại ân ái hết sức ngọt ngào.
Bởi vì tay tôi rất dễ lạnh, cho nên Hàn Lỗi lúc nào cũng hào phóng đem hai tay của tôi đặt vào trong tay của mình, cũng có thể truyền hơi ấm từ đó sang cho tôi khiến nó ấm áp hơn.
Mặc dù hành động của chúng tôi có chút buồn nôn, hơn nữa vẫn còn có một Hà Dịch đang đứng bên cạnh, nhưng mà cùng Hàn Lỗi sống chung đã lâu, tôi đã sớm học xong công phu bản lĩnh hàng đầu của anh- da mặt dày. Cho nên tôi cùng anh không coi ai ra gì ở trong thang máy “liếc mắt đưa tình”, “mắt đưa mày lại”, hoàn toàn bỏ qua cậu nhóc Hà Dịch đáng thương đang ai oán, ánh mắt tràn ngập kháng nghị kia.
Tôi chính là muốn kích thích cậu ta hành động a, ai bảo bọn họ để cho tôi sáng sớm phải rối rắm đau đầu như thế chứ!
Đến bãi đỗ xe, chia tay với Hà Dịch đang “oán khí” nặng nề xong, chúng tôi lại ở trong phòng làm việc của Hàn Lỗi nghênh đón Hàn Vũ vẻ mặt đau thương mất mát cực kì.
Bởi vì mẹ chồng sợ chúng tôi lạnh lẽo nên cố ý nấu cho hai người một nồi súp, mà Hàn Vũ đáng thương thì trở thành chân chạy việc của bà, mà tôi nhờ vậy cũng có thể may mắn ở trong phòng làm việc của Hàn Lỗi vừa ăn chực vừa gặm thịt cá.
Vì đó là súp nóng đuổi khí lạnh nên Hàn Lỗi rất đúng mực giúp tôi thổi nguội bớt, tôi uống một hớp, cảm thấy Hàn Lỗi đối với chén súp này không có công lao cũng có sức lực, thế nên mời anh cùng nhau hưởng dụng.
Mặc dù bên cạnh có một Hàn Vũ, nhưng Hàn Lỗi là ai chứ, anh cùng tôi giống nhau, da mặt phải thuộc loại dày nhất quả đất, vì vậy mặt không đổi sắc cùng tôi ngọt ngào mật mật chia sẻ một chén canh.
Hàn Vũ yên lặng nhìn chúng tôi ân ái, cuối cùng, anh ta chơi xấu ngồi ở trên ghế sa lon tâm không cam lòng không muốn cảm thán: “Tình cảm của hai người thật tốt , tốt đến mức làm người ta hâm mộ, đến nỗi muốn nhảy xuống từ nơi này a…”
Nghe vậy, Hàn Lỗi lấy tay đẩy đẩy mắt kiếng, khóe miệng cong lên, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, cửa sổ phòng tôi đây không mở được, nhưng nếu anh đi ra ngoài quẹo phải lên tới tầng cao nhất thì vẫn có thể nhận được kết quả ưng ý như mong muốn, xin cứ tự nhiên, đi thong thả, không tiễn.”
Tôi: “…”
Hàn Vũ xỉa xói: “Hàn Lỗi, anh đã nói qua chú vô cùng máu lạnh bao giờ chưa?”
Đôi lông mày anh tuấn của Hàn Lỗi cong lên: “Đã nói, cảm ơn.”
Tôi cùng Hàn Vũ: “…”
Uống xong súp sau, bởi vì tôi vừa lúc cũng muốn xuống lầu, cho nên thuận tiện đưa tiễn Hàn Vũ một đoạn đường.
Tiến vào trong thang máy, Hàn Vũ có vô ý hữu ý liên tiếp liếc nhìn tôi, giống như đang muốn nói cái gì đó, bộ dáng muốn nói lại thôi khiến tôi nhịn không được cau mày.