Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
ó vóc người cao gầy, hoàn mỹ, ngọt ngào dụ hoặc này là một người vừa khả ái vừa dễ sống chung, mặc dù bằng tuổi với Lưu Tuấn nhưng lại có một tâm hồn đi ngược với tuổi tác của mình.
Từ ngày đó, ba người phụ nữ chúng tôi trở thành chị em tốt với nhau, bởi vì liên quan tới số tuổi nên tôi cùng Lưu Tĩnh muốn gọi cô ấy là Giang tỷ, nhưng Giang Mặc Mặc chết sống không chịu, nói là gọi thế sẽ khiến cô ấy mau già, cho nên cuối cùng chúng tôi quyết định gọi thẳng tên của đối phương.
Giang Mặc Mặc nói, tất cả mọi người đều là phụ nữ, tức là đã kết hôn hoặc là có đàn ông bên cạnh, cho nên những cuộc giao lưu trao đổi xem làm thế nào để duy trì hôn nhân là rất có ý nghĩa và quan trọng.
Giang Mặc Mặc còn nói, kết hôn là chuyện của người nhà, nhưng cũng là chuyện của riêng hai người, cho nên song phương đều có nghĩa vụ vì một cuộc hôn nhân chất lượng tốt mà không ngừng cố gắng.
Trong phương diện cuộc sống hôn nhân, tôi là tay mới, Lưu Tĩnh cùng Hà Dịch cũng mới ở chung một chỗ không bao lâu, cho nên người có cuộc sống vợ chồng phong phú là Giang Mặc Mặc liền vỗ ngực tự xưng là lão làng, hào sảng nói: “Các em gái, để chị đây dạy mọi người một chút phương pháp để gia tăng tình thú giữa vợ chồng và nam nữ với nhau!”
Đem Lưu Tuấn đuổi ra khỏi nhà xong, ba người chúng tôi ở trong phòng bắt đầu “Giang Mặc Mặc’s Talk Show*”
(*Talk Show: tức là tọa đàm. Một buổi tọa đàm khuyến kích thành phần tham dự then chốt, thường được gọi là “panelists”, tạm dịch là danh sách khách mời tọa đàm, cùng chia sẻ các kinh nghiệm trong một môi trường gần gũi thân thiện. Bản chất của nó không đáng sợ như môt buổi thảo luận nhóm, và sẽ được phát huy công dụng đến mức cao nhất khi câu chuyện của các khách mời có liên quan đến nhau nhưng vẫn bộc lộ các khía cạnh mới mẻ.)
Giang Mặc Mặc ưu nhã ngồi vắt chân trên sopha nhỏ, thảo luận: “Rất nhiều người sau khi kết hôn sẽ cảm thấy không còn những tình cảm xúc động hay kích tình như lúc ban đầu nữa, bởi vì công việc, bởi vì áp lực, bởi vì củi gạo mắm muối, ước mơ về một tình yêu sẽ không còn, như vậy là sai lầm! Sau khi cưới mọi người cần nhất chính là giữ vững tình cảm giống như yêu nhau ngày trước, vì vậy chúng ta cần tình thú, cần kích tình!”
Giang Mặc Mặc có chút kích động, tôi cùng Lưu Tĩnh thì ở một bên an tĩnh nghe.
“Cho nên a…” Giang Mặc Mặc cười mị mị nói với chúng tôi: “Thử chơi trò sắm vai nhân vật xem sao! Rất vui vẻ đấy nhé!”
Thấy vẻ mặt chúng tôi không giải thích được, Giang Mặc Mặc đứng dậy mở tủ treo quần áo, đem ra một vài bộ y phục đặt ở trên giường.
Tôi cùng với Lưu Tĩnh đi tới bên giường, phát hiện đống quần áo trên giường có cả đồng phục y tá, đồng phục học sinh, trang phục nghề nghiệp… lại còn cả những bộ đồng phục chuyên nghiệp tổ hợp của S lẫn M*, một bên còn có cả tóc giả và đạo cụ nữa.
(*S là sadist, M là masochist, nôm na là bạo lực, ngược thân, có thể hiểu là bạo *** nữa, chi tiết mời bà con tự tìm hiểu)
Tôi nhìn những món đồ này, lại nhìn đến vẻ mặt Giang Mặc Mặc tràn ngập sắc xuân, không khỏi cảm khái lên tiếng: “Các người nhất định rất tính phúc, tên Lưu Tuấn kia kiếm được quá lời rồi!”
Giang Mặc Mặc không chút khách khí gật đầu đồng ý, mọi người cười vui vẻ.
(*tâm hữu linh tê: tâm ý tương thông.)
Không thể không thừa nhận, cái máy Hàn gia cũng thật tốt quá đi, rất cường đại, người này rõ ràng lớn hơn tôi đến mấy tuổi mà thoạt nhìn như là bằng tuổi tôi, thật muốn hô to ông trời không công bằng.
Ra đường, tôi cùng với Hàn Lỗi thân mật tay nắm tay, đi dạo phố, xem chiếu phim, giống hệt như một buổi hẹn hò của các cặp tình nhân, cảm giác rất tuyệt vời vì đây là lần đầu tiên cùng anh hẹn hò, thế nên phá lệ quý trọng từng giờ từng phút.
Tan buổi chiếu phim, tôi cùng Hàn Lỗi ngồi trong một quán cà phê hết sức phong cách để nghỉ chân, vị trí hai người chọn là nơi có cửa sổ sát đất, vừa ở đó uống cà phê vừa quan sát dòng người đi đường.
Lúc này, Hàn Lỗi đột nhiên đem lực chú ý của tôi di dời đến trên người anh, chỉ thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay với tôi.
(Momo: Cảnh này quen không mọi người='>'>)
Tôi nghe lời đặt tay xuống bàn, nghiêng người về phía trước, Hàn Lỗi cũng đặt tay lên bàn nghiêng người theo, vì thế mặt của hai chúng tôi cách nhau rất gần.
Hàn Lỗi đem mắt kiếng tháo xuống đặt lên bàn, tà tà cười nói: “Cưng à, chúng ta hôn môi đi!”
Hôn môi? Ở chỗ này? Đừng nói bên cạnh vẫn còn người, ngay cả người đi đường bên ngoài lớp thủy tinh kia cũng có thể thấy được a! Thật là một người đàn ông to gan mà.
Mặc dù xấu hổ, nhưng rất động tâm.
Cho nên tôi chủ động nhắm hai mắt lại, trong tiếng cười nhẹ của Hàn Lỗi, chúng tôi ở trước mặt mọi người thân mật hôn môi.
Quả nhiên là Hàn Lỗi, cái kẻ làm người gian trá này, làm việc cũng có phong cách riêng của nó a.
Trước mặt mọi người hôn môi cũng rất động tâm, rất mất hồn.
Thật là một buổi hẹn hò khoái trá, tôi nhất định sẽ suốt đời không quên.
Đoạn nhỏ:
Một ngày, mẹ chồng tôi đột nhiên khẩ