Tác giả: Hạ Huyền Chú
Ngày cập nhật: 04:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
Bọn họ hiện tại là làm sao a, đang hứng thú với kiểu muốn nói lại thôi ấy à, mọi người đều chơi, sau đó đi khi dễ kẻ không chơi là tôi đây chắc?
Cuối cùng, Hàn Vũ vẫn cái gì cũng không nói, để lại cho tôi một bóng lưng mất mát chậm rãi biến mất trước mắt.
Buổi tối, về đến nhà, tôi hoàn toàn không hề chịu ảnh hưởng của ba kẻ bất lương hồi sáng kia, vẫn cùng Hàn Lỗi cãi nhau đùa giỡn ầm ĩ trên ghế salon như cũ.
Hàn Lỗi đem tôi vây ở bên trong ghế sa lon, cười tà sử dụng chiêu “Nhất chỉ thiền cong” khiến tôi ngứa ngáy không thôi, mặc dù cái này đối với tôi chẳng ăn nhằm gì, nhưng mà thôi kệ cũng phối hợp với anh một chút, ai dè lại vô tình phát hiện, kẻ có máu buồn phải là anh mới đúng.
Bắt được cơ hội tốt, tôi dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cho anh, thế nên lập tức phản thụ thành công, đem anh quật ngã trên ghế salon, dùng tư thái nữ vương ngồi trên người anh bắt đầu giở trò.
Mở ra cửa nhà đi ra, Lưu Tĩnh đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt không tốt nói: “Có phải em đã quấy rầy đến hai người hay không?”
Tôi đóng cửa lại, như có điều suy nghĩ liếc nhìn về đằng sau cánh cửa nhà mình, nở nụ cười xấu xa, mỉm cười nắm lấy bả vai xinh xắn của Lưu Tĩnh, vừa đi vừa nói chuyện: “Không có đâu, em tìm chị đúng lúc lắm đấy, đúng dịp có thể để cho ông xã nhà chị dùng nước lạnh luyện công.”
“Trời lạnh như thế này? Nước lạnh luyện công?” Lưu Tĩnh kinh hô.
“Ừ, càng lạnh sẽ càng khỏe chứ sao?” Tôi cười hư hỏng nói.
Đi ra khỏi cửa lớn của khu chung cư, tôi nhìn trái một chút, lại nhìn phải một chút, hỏi thăm nói: “Tiểu Tĩnh à, chúng ta đi đâu để nói chuyện phiếm bây giờ?” Bởi vì cô ấy muốn tìm tôi hàn huyên một chút.
Lưu Tĩnh quay người một chút, cuối cùng kiên định nói: “Chúng ta đi uống rượu!”
Nghe vậy, tôi mở to mắt, há hốc mồm nhìn cô ấy.
Chuyện lớn, chuyện lớn nha, cô gái ngoan hiền biết điều, lễ phép xinh đẹp Lưu Tĩnh lại chủ động yêu cầu đi uống rượu!
Cuối cùng, chúng tôi ở trong góc một quán rượu gần đó dừng chân, Lưu Tĩnh dũng cảm một hơi gọi cả tá bia, rất có khí thế của kẻ “không say là con rùa”.
Hai cô gái xinh đẹp ngồi ngoài quán uống rượu, hơn nữa lại còn hùng hổ như thế, cho dù là ngồi trong góc khuất vẫn như cũ hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Lúc Lưu Tĩnh đang ngẩng đầu mãnh liệt rót bia, anh chàng A cùng anh chàng B cười đùa đi tới sau lưng tôi, nhìn Lưu Tĩnh uống vô cùng hào sảng, bốn mắt tỏa sáng mon men đến gần: “Người đẹp, bọn anh có vinh hạnh được cùng hai em uống rượu không đây?”
Những thứ khác không nói, chỉ nguyên hai từ “người đẹp” kia đã đủ thành công đạt được sự ghét bỏ của tôi rồi, bởi vì thiên hạ rộng lớn, người người thấy phụ nữ đều có bản năng dùng hai từ “người đẹp” để mời gọi, tiếp xúc qua cũng một câu “người đẹp”, hai câu “người đẹp”, xấu xí cũng thành “người đẹp”, vì vậy thân là một cô gái không tính là người xấu, tôi rất ghét hai từ “người đẹp” này.
Tôi nghiêm mặt, quay đầu híp mắt nhìn hai người đàn ông thô tục đang cầm chai bia trong tay kia, lạnh lùng nói: “Chúng tôi hiện tại không rảnh, đừng có tới quấy rầy, cút!”
Hai người đàn ông kia không nghĩ tới “người đẹp” sẽ trở mặt, hơn nữa lại còn dùng một khí thế vô cùng áp bức tới cảnh cáo bọn họ, cho nên hai kẻ sợ phiền phức liền sáng suốt lựa chọn cách xa chúng tôi.
Coi như đã giải quyết xong hai con ruồi, quay lại quan tâm đến Lưu Tĩnh, tôi phát hiện cô nàng này thế mà đã âm thầm giết chết năm chai bia rồi, giờ phút này đang định xử lí đến chai thứ sáu, đáng quý chính là, ánh mắt của cô nàng vẫn còn rất sáng, một chút men say cũng không có.
Thật là nhìn người không nên nhìn vẻ mặt a, cô nàng này hóa ra lại là một kẻ có tửu lượng cao thâm không thể khinh thường.
Thấy tôi “rảnh rỗi” ngồi bên, Lưu Tĩnh buông chai rượu trong tay xuống, vẻ mặt đáng thương nhìn tôi hỏi: “Chị Anh, chị nói xem Hà Dịch có thật sự thích em hay không?”
“Làm sao có thể chứ, cả con mắt trái thêm con mắt phải của chị, cả hai đều nhìn ra Hà Dịch rất thích, không, hẳn là rất yêu mới đúng, nếu như hai mắt của chị còn chưa đủ dùng, vậy thì tính thêm cả ‘bốn mắt’ của Hàn Lỗi làm chứng nữa đi.” Tôi tỉnh táo gạt bỏ cảm giác bất an của cô ấy. “Nhưng mà, vì sao em lại cảm thấy Hà Dịch không thích mình chứ?”
“Bởi vì anh ấy không hề ôm em a, ách, chính là cái kiểu ôm giữa hai người yêu nhau ở trên giường ấy…” Lưu Tĩnh sợ tôi không nghĩ ra, thậm chí còn khả ái giải thích thêm nữa.
Nguyên lai là oán trách Hà Dịch không chủ động cùng cô ấy lên giường a.
“Mặc dù chúng em bây giờ vẫn phân phòng ngủ, vốn dĩ lúc đầu anh ấy còn thường xuyên hôn em, nhưng bây giờ chẳng những không hề hôn em, ngược lại còn lẩn tránh em nữa, chị nói xem, anh ấy có thể có cô gái khác bên ngoài hay không…” Lưu Tĩnh suy đoán lung tung.
“Không thể nào! Không thể nào!” Tôi một tay uống bia một tay xua lia lịa cắt đứt “vọng tưởng” của Lưu Tĩnh, lấy tình cảm sâu đậm của Hà Dịch đối với Lưu Tĩnh, làm sao có thể có cô gái khác bên ngoài được chứ.
Hai mắt tôi xoay tròn, nghĩ ra một k