Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

>Dọc theo đường đi, tâm sự nặng nề, vào phòng cũng chỉ là tìm một góc yên tĩnh người ít lui tới, thỉnh thoảng sờ sờ điện thoại di động.
Các bạn học cũng chơi rất sung, nam sinh cụng rượu, nữ sinh liều mạng ca hát. Còn có chút hăng hái tăng cao vây ở bàn đánh bài tú lơ khơ. Trong phòng mùi thuốc lá, mùi rượu, tiếng hát, tiếng cười rót thành một món thập cẩm3D.
Ca khúc cắt đến Asan lá cây, Lý Thiến hơi khàn khàn âm thanh nhẹ nhàng dịu ngọt vô cùng "Cô độc là một người cuồng hoan, cuồng hoan là một người cô độc."
Thiệu Tuấn trong lúc bất chợt cảm thấy trong lòng rách ra một vết thương, lỗ hổng kia hiện lên biết bao trạng thái thẳng tắp mở rộng, rồi sau đó dần dần bị cô độc lấp đầy.
Nói thật, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cô độc, vậy mà trên thực tế, qua nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn ở cô độc .
Ngày trước là một người cô độc cuồng hoan, anh tự ti, lạnh lùng của anh giống như nhất định anh cô độc. Không có bằng hữu, không giỏi nói chuyện, mỗi ngày chôn trong một đống bài tập, ở một mình mà tự vui vẻ, một mình đau thương.
Mà lúc này lại là một người cô độc trong không khí náo nhiệt, đó là người khác náo nhiệt, bọn họ có thể tự mình vận động động, tự mình tạo nên không khí nào nhiệt, anh chỉ là khách xem bên cạnh.
Dĩ nhiên, trong lúc này cảm giác cô độc là khách quan, cũng không phải nói anh gặp phải bài xích hoặc là nói anh bị tự ti trong lòng quấy phá, mà là hoàn cảnh cuộc sống cùng kinh nghiệm trưởng thành của anh tạo cho anh tính tình cùng thói quen đặc biệt , mà thói quen cùng hứng thú của anh, tại nơi này tất cả đều không hợp.
Giờ khắc này, anh đột nhiên vô cùng nhớ nhung Tăng Tĩnh Ngữ.
Cắm eo cười to lúc mặt đỏ thắm, lúc tự luyến là không bì nổi, lúc bị cự tuyệt gương mặt đầy vẻ đau thương, anh đột nhiên phát hiện, Tăng Tĩnh Ngữ yêu nghiệt này không chỉ có đi vào trong lòng anh, hơn nữa rất có bản lãnh trong lòng anh qua lại tự nhiên .
Thường thường hành động theo bản năng là biểu đạt nội tâm chân thật nhất . Mặc dù anh sẽ không nguyện ý thừa nhận, anh cố gắng khắc chế mình không nên nghĩ đi nữa , nhưng anh sẽ có lúc không tự chủ được nhớ tới Tăng Tĩnh Ngữ.
Thường thường hành động theo bản năng là biểu đạt nội tâm chân thật nhất . Mặc dù anh sẽ không nguyện ý thừa nhận, anh cố gắng khắc chế mình không nên nghĩ đi nữa , nhưng anh sẽ có lúc không tự chủ được nhớ tới Tăng Tĩnh Ngữ.
Thật ra thì anh đã biết rất sớm từ trước kia mình trúng một loại độc gọi là Tăng Tĩnh Ngữ, anh dùng lạnh lùng làm thuốc dẫn, dùng trầm mặc chịu đựng làm nguyên liệu chính, anh tự phối thuốc để giải độc vọng tưởng, nhưng anh khổ cực chế riêng thuốc giải, nhưng quay đầu lại độc càng dữ dội hơn, nếu nói lấy độc trị độc thì cái đó dùng trên người của anh toàn bộ đều vô nghĩa, trong lúc anh không ý thức, anh đã bị độc Nhập Tâm phổi, thuốc và kim châm cứu không đều không dược nửa rồi.
2
Tăng Tĩnh Ngữ cho tới bây giờ đều không cảm thấy mình là một loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, cho nên đối với Thiệu Tuấn tâm tình cô chập chờn đưa tới lo lắng, không có một chút tự giác.
Hết giờ tự học cô liền trở lại ký túc xá, cứ theo lẽ thường rửa mặt, đúng giờ lại lên giường đi ngủ.
Mới vừa nằm trên giường liền nghe tiếng chuông di động truyền đến, âm thanh dễ nghe ró ràng hát: " không muốn làm đầy tớ nhân dân, đem chúng em huyết nhục đúc thành, chúng em mới Trường Thành. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
Đối diện Trịnh Hòa Ninh phiền não khẽ nguyền rủa một tiếng: "Muốn chết, còn không đổi tiếng chuông."
Trầm Ngôn ở phía dưới yên lặng giơ tay lên che lỗ tai.
Không biết Tăng Tĩnh Ngữ cho tới bây giờ nghe được tin đồn ở đâu, nói quốc ca không chỉ có thể tịch tà, còn có thể đổi vận, kết quả là cô mấy năm như luôn dùng quốc ca làm tiếng chuông, hơn nữa hưng phấn lúc còn phải cố ý rút ống nghe trong ký túc xá hào phóng với các bạn cùng phòng cùng nhau chia sẻ.
Cô từ trước đến giờ chỉ sợ thiên hạ không loạn, thấy Trịnh Hòa Ninh xù lông dạng này, cố ý làm tốc độ chậm chậm, dằng dặc đi sờ điện thoại dưới gối đầu, lấy điện thoại di động ra sau cũng không nhận điện thoại, đợi đến nó đem quốc ca hát xong, cho đến khi đối phương chủ động treo máy.
Cuối cùng, Trịnh Hòa Ninh không thể nhịn được nữa đem gối đầu chuẩn đập vào đầu Tăng Tĩnh Ngữ , Tăng Tĩnh Ngữ giận dữ: "Mẹ nó, cậu ngứa da đúng không." Vừa định đập trở về, ngoài cửa lập tức vang tiếng quát mắng quản lý ký túc, "Tất cả yên lặng cho tôi."
Trầm Ngôn cùng Lý Ngọc núp ở trong chăn cười trộm, Trịnh Hòa Ninh rúc vào trong chăn tránh né Tăng Tĩnh Ngữ trả thù tập kích.
Mà Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ rất buồn bực, bởi vì túc trông nom vẫn đứng ở tại cửa ra vào không động, bất đắc dĩ, chỉ đành phải tạm thời để xuống thù hận, lùi về trong chăn đi vẽ vòng vòng.
Mở ra điện thoại di động một khắc, Tăng Tĩnh Ngữ thật kinh ngạc một chút, trước không nói bốn năm cuộc gọi điện thoại chưa nhận, chỉ ba chữ trên màn ảnh liền đủ cho cô kinh hãi không thôi, lý do rất đơn giản, ba chữ này cộng thêm mấy c