Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1644 lượt.

uộc diện thoại chưa nhận (cuộc gọi nhỡ đó mà) đều do Thiệu Tuấn gọi.
Tăng Tĩnh Ngữ khẽ run đôi tay mở ra tin nhắn:
Tin nhắn thứ nhất: Tĩnh Ngữ, cô làm sao vậy?
Tinh nhắn thứ hai: Tĩnh Ngữ, thấy tin nhắn gọi điện thoại cho tôi.
Thứ ba: nghe điện thoại.
Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy, cái thế giới này quá điên cuồng, khi cô mặt dày mày dạn theo đuổi anh, anh cũng không thèm để ý, muốn anh nói nhiều câu giống như muốn cắt thịt của anh, nhưng khi cô xoay người sang chỗ khác không quấn anh thì lại giống như đánh mất bảo bối gì đó tựa như vô liêm sỉ muốn đuổi trở về.
Mao chủ tịch nói: "Thực tế là tiêu chuẩn kiểm nghiệm chân lý duy nhất." Thông qua thiết thân thực tế cảm thụ, Tăng Tĩnh Ngữ nghiệm chứng một câu bị vô số cô gái phẫn hận hàng năm, giắt khóe miệng kinh điển danh ngôn —— nam nhân đều thích bị coi thường.
Thiệu Tuấn cũng không ngoại lệ.
Xét thấy người quản lý ký túc đng nằm vùng ngoài cửa, Tăng Tĩnh Ngữ khiêm tốn lựa chọn phương thức nhắn tin. Ngón tay thật nhanh ấn ra một hàng chữ: tìm em có chuyện gì?
Lúc đó Thiệu Tuấn tụ hội mới vừa tan hỏa, ra ngoài phòng, mọi người thuận đường đi chung một đám, không thuận đường thì tự mình đi, tam tam lưỡng lưỡng một đoàn, rất nhanh chỉ còn mấy người.
"Thiệu Tuấn cậu chỗ nào?" Đàm Dận Triết hỏi.
"Tớ đi khu nhà cũ."
"Như vậy a, vậy tớđi trước,cậu và Lý Thiến cùng đường, cậu đưa cô ấy về đi."
"Ừh." Thiệu Tuấn gật đầu nhàn nhạt đồng ý.
Hơn chín giờ tối, thành phố sống về đêm giờ mới bắt đầu, thành thị sáng lạng đầy ánh dền đỏ cam vàng, làm cho người ta cảm thấy có chút sắc thái thần bí. Lý Thiến cùng Thiệu Tuấn sóng vai đi về phía trước, ánh đèn kéo dài cái bóng đang lóe lên, đèn đường được bật nhưng lại lúc sáng lúc tối. Từ từ gió nhẹ thổi lên, sợi tóc Lý Thiến mềm mại tung bay theo gió, trong không khí nhàn nhạt tản ra mùi chanh thơm mát, tư vị nhẹ nhàng khoan khoái làm cho người ta hận không thể cắn một cái.
Thiệu Tuấn không lộ ra dấu vết , hướng bên cạnh đi vài bước, kéo ra khoảng cách giữa hai người.
Lý Thiến di chuyển lại gần , môi mỏng khẽ mở, kêu một câu: "Thiệu Tuấn. . . . . . . . . . . . . . . ."
"Đợi chút." Thiệu Tuấn đột nhiên cắt ngang lời nói của cô.
"Ánh sáng chớp nháy còn có gì để mất, còn có gì để mất." Diện thoại đúng lúc reo lên tiếng chuông tin nhắn, Thiệu Tuấn lập tức từ lấy điện thoại di động trong túi ra.
Tằng Tĩnh nói: tìm em có chuyện gì?
Không phải cô có chuyện gì sao? tròng mắt Thiệu Tuấn thâm thúy nhanh chóng thoáng qua một tia không hiểu, ngay sau đó lại đem điện thoại gọi tới.
"Cô hôm nay thế nào?" Thiệu Tuấn hỏi.
Tăng Tĩnh Ngữ đem chính mình rúc vào trong chăn, đè ép giọng nói nhỏ giọng trả lời: "Cái gì thì sao, em không sao cả."
Thiệu Tuấn đổ mồ hôi, không có việc gì như vậy anh khẩn trương một đêm, chỉ là vô luận như thế nào, không có việc gì là tốt.
"Buổi sáng ngày mai em có thể ra ngoài không? Thứ hai tôi quay lại quân đội.
"Có thể, chỉ là anh phải đến trạm xe đón em."
"Ừh."
Cúp điện thoại, Thiệu Tuấn quay đầu lại nhìn sang Lý Thiến, "Cậu mới vừa rồi muốn nói gì?"
Lý Thiến cười nhạt: "Không có, không có gì."






Chủ nhật, luồng khí lạnh đột nhiên lan đến, thời tiết trong một đêm giảm chừng mười độ. Lo lắng là bầu trời tích tích lịch lịch sẽ mưa bụi mù mịt.
Tăng Tĩnh Ngữ dùng hết các loại phương pháp giữ ấm mới có thể đi ra ngoài.
Trên xe buýt, Tăng Tĩnh Ngữ ngồi cách xa vị trí cửa sổ, bên cạnh là một cụ già khoảng 70 tuổi đầu tóc trắng phao, chỉ thấy lưng hơi gù thoáng nghiêng về phía trước, khẽ còng lưng thân thể, tay nâng một thanh tẩu hút thuốc phiện hữu tư hữu vị nhã khói, hút thuốckhói thuốc bao quanh làm người ta đau mũi.
Tăng Tĩnh Ngữ bị sặc ho không được, bịt mũi nhịn, hồi lâu cụ ông mới hút xong.
Xe tiếp tục tiến lên, ven đường phong cảnh cấp tốc thoáng qua, Tăng Tĩnh Ngữ nhàm chán nhìn mấy lần sau đó ngượng ngùng lấy điện thoại di động ra, chán đến chết, gởi tin nhắn cho Thiệu Tuấn: anh có hút thuốc lá không?
Chỉ là mặc dù Tăng Tĩnh Ngữ không phối hợp anh nhiều loại nhưng anh cũng không còn tức giận, chỉ là yên lặng thu hồi cây dù, sau đó lại yên lặng mở ra, cuối cùng, yên lặng mở dù ra ngăn trở màn mưa rơi vào trên người Tăng Tĩnh Ngữ.
"Á....?" Tăng Tĩnh Ngữ kinh ngạc, có chút thụ sủng nhược kinh nhìn về phía Thiệu Tuấn, không nhịn được đưa tay đi dò cái trán Thiệu Tuấn , "Anh sốt sao, tại sao đột nhiên đối với em tốt như vậy."
Gương mặt tuấn tú nhanh chóng thoáng qua một chút lúng túng, tự nhiên rủ xuống, tay trái đột nhiên nắm quyền đưa lên môi ho thanh một tiếng, già mồm át lẽ nói: "Anh không tốt với em khi nào?"
Tăng Tĩnh Ngữ ngây ngô, nhìn Thiệu Tuấn quỷ dị kinh hãi , ánh mắt □ lửa nóng, "Xin hỏi anh đối tốt với em khi nào?"
Thiệu Tuấn lặng yên, thật ra thì chính anh cũng không biết anh đối với Tăng Tĩnh Ngữ có thể coi là tốt hay không, cô gọi điện thoại anh nhận, cô càu nhàu anh nghe, trừ lần đó ra không còn cái khác. Có lần, anh lần đầu tiên làm nh