Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1647 lượt.
iệm vụ có kích nổ, làm bị thương, thời gian đó Tăng Tĩnh Ngữ thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc cho anh, hơn nữa đối với anh đặc biệt tốt, ăn, mặc, ở, đi cái gì cũng hỏi tới, mua đồ ăn, đưa hoa tươi, đưa trái cây, mỗi ngày kiên trì gọi điện thoại cho anh hỏi bệnh tình. Tóm lại, trừ mẹ anh Tăng Tĩnh Ngữ là người phụ nữ thứ hai đối với anh. tốt nhất khác phái
Thời gian từ từ trôi qua.
Thiệu Tuấn cúi đầu chống lại ánh mắt chất vấn của Tăng Tĩnh Ngữ, con ngươi của cô rất đen, giống như là một vệt mực nước trên tờ giấy trắng, long lanh mà đen nhánh, vậy mà trong tròng mắt đen nhánh này tràn đầy hình ảnh của anh.
"Vậy về sau anh cũng đối xử tốt với em." Anh nói lời này thì ánh mắt chuyên chú nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, giống như thành kính tuyên thệ. Mặc dù anh không xứng với cô , nhưng anh nguyện ý dốc hết tất cả đối tốt với cô. Không phải kích động, không phải cảm tạ, chỉ là bởi vì, anh yêu cô.
Tăng Tĩnh Ngữ nhếch miệng cười một tiếng, "Anh đây đang tiến hành thổ lộ sao?"
Thiệu Tuấn có chút ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác, âm thanh trầm, giọng nói lạnh nhạt nói: "Tùy em nghĩ sao thì nghĩ."
Tăng Tĩnh Ngữ vui vẻ, ha ha, trời cao không có phụ lòng người. Nhưng mà anh thật đúng là khó chịu, rõ ràng thích cô lại luôn phải làm bộ dạng cái gì cũng đều không để ý, cô không nhịn được có chút lên mặt, lập tức từ trong túi quần móc ra máy thu âm, ghi nhớ thời gian, "Bây giờ là giờ Bắc Kinh ngày 25 tháng 6 năm 20××, 10 giờ 30 phút 28 giây, Thiệu Tuấn hướng Tăng Tĩnh Ngữ thổ lộ, từ hôm nay trở đi Thiệu Tuấn thuộc về Tăng Tĩnh Ngữ, là tài sản riêng của cô ấy." Dừng lại một giây, ngay sau đó nói lời ngoan độc "Nếu anh dám vượt tường em tiêu diệt anh."
"Ừh." Thiệu Tuấn nặng nề gật đầu, rồi sau đó lại không chút để ý nói: "Câu cuối cùng em nên tự nói với mình thì đúng hơn."
"Cắt ~~" Tăng Tĩnh Ngữ thấp giọng quát một tiếng, thưởng Thiệu Tuấn một cái liếc mắt xem thường.
Cô mới sẽ không vượt tường =!
"Còn có" Thiệu Tuấn đột nhiên nhớ đến cái gì, "Anh không hút thuốc lá."
"Hả ?" Tăng Tĩnh Ngữ không hiểu, lặng mất mấy giây, rồi sau đó mới có phản ứng với chuyện anh nói, thì ra là chuyện cô nói lúc ở trên xe buýt, đứa nhỏ này hình phản xạ có chút chậm chạp, Tăng Tĩnh Ngữ nho nhỏ khinh bỉ nhìn Thiệu Tuấn một cái, cùng lúc đó trong lòng lại xông lên cảm giác hạnh phúc thật to, tay nhỏ bé vung lên, hào sảng vỗ vào trên vai Thiệu Tuấn, "Yên tâm đi, em sẽ không bỏ anh đâu."
Thiệu Tuấn hận không được mua đậu hũ đập vào đầu, sờ sờ than thở: anh ăn no không có việc gì làm mới có thể nói một câu nói như vậy.
Gần mực thì đen phải hay không. . . . . . . . . . . .
"Chúng ta kế tiếp đi đâu?" Tăng Tĩnh Ngữ thích ứng rất nhanh với vai trò mới, hào phóng kéo cánh tay bền chắc của Thiệu Tuấn, giọng nói vui vẻ nói.
"Em muốn đi đâu?"
"KFC đi, rất lâu rồi em không có ăn." Một ngày vui vẻ như thế này, làm sao có thể thiếu KFC, đúng không.
"KFC đi, rất lâu rồi em không có ăn." Một ngày vui vẻ như thế này, làm sao có thể thiếu KFC, đúng không.
Trong cửa hàng KFC, Thiệu Tuấn cùng Tằng Tĩnh cùng ngồi đối diện nhau, trên bàn bày đầy thức ăn, một chai Cola 1. 5L , Tăng Tĩnh Ngữ nắm đùi gà điên cuồng gặm, khóe miệng từ từ đều là mỡ, đừng nói trước mặt bạn trai phải chú ý hình tượng, cô lúc này đã đem bạn trai quên đến Thái Bình Dương rồi.
Mà Thiệu Tuấn, mặc dù không trông cậy vào Tăng Tĩnh Ngữ sẽ thục nữ hơn, nhưng cũng không muốn thấy cô giống như dân chạy nạn như vậy! ! !
Chỉ thấy người nào đó hai mắt sáng lên nhìn một bàn đầy ắp thức ăn , lấy một miếng thịt gà vàng óng ánh nhét vào miệng, nhai, nuốt, công phu không tới hai phút đã giải quyết xong một miếng, kế tiếp là động tác được lặp lại.
Rất nhanh, cô tiêu diệt 3 miếng thịt gà, hai ngón tay còn vương hương vị cay cay của cánh gà cộng thêm một 1 bên là hương vị ngọt ngào của bỏng ngô, ăn no lại ực một hớp cola, thuận tiện đánh một cái ợ no nê.
"Làm sao anh không ăn." Tăng Tĩnh Ngữ tò mò hỏi, "Anh không thích ăn sao?"
Thiệu Tuấn bình tĩnh lắc đầu, "Còn ăn được nữa không? Anh mua thêm cho em một phần nữa."
"Ợ..... " Tăng Tĩnh Ngữ sát phong cảnh lại ợ một cái nữa, vội vàng nắm khăn giấy trong khay lau sạch sẽ móng vuốt đầy dầu, không ngừng liên tục phất tay: "Không cần, ăn nữa bụng của em sẽ nổ."
"Còn muốn đi đâu nữa không?" Khóe môi Thiệu Tuấn khẽ mở ra, mặt than ngày thương nay tràn ngập nhu tình, trong con ngươi của anh thoáng qua tia cưng chiều, ánh đèn chiếu vào trên mặt, ngũ quan anh tuấn cường tráng càng thêm thâm thúy, hình dáng rõ ràng, cương nhu lưu loát vừa đúng.
Tăng Tĩnh Ngữ khẽ nhếch miệng, cặp mắt đăm đăm, ngây người mấy giây, không kiềm hãm được nuốt nước miếng một cái, "Anh không cần cười nữa."
"Hả ?" Thiệu Tuấn có vẻ hơi mờ mịt.
Tăng Tĩnh Ngữ để hai tay trên bàn, nửa người trên nghiêng về phía trước, sắc mặt nghiêm túc đông lạnh, giọng điệu trầm trọng: "Anh không biết không anh cười lên rất đẹp hay sao, có thể thay cơm đó?" Dùng sắc đẹp thay cơm để hình dung cũng có vẻ quá hàm súc, vậy đơn giản là trắng trợn quyế