Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
ính tình càng vô pháp vô thiên.
Tăng Tĩnh Ngữ nhìn sắc mặt ba đang ngựng trọng, trong lòng hơi thấp thỏm, mặc dù cô trước kia luôn là cúp cua đánh nhau, nhưng cuối cùng cũng chỉ là nghĩ thu hút sự chú ý của ba cô mà thôi, còn lần này, cô thừa nhận mình có một ít tùy hứng, nhưng cô đã quá lâu không có thấy Thiệu Tuấn rồi, thậm chí ngay cả điện thoại cô cũng không gọi cho anh được, trước kia lúc ở trường học cũng may, cô đem thời gian hoạch định tràn đầy, căn bản đều đặn không nhớ tới anh, nhưng vừa đến kỳ nghỉ, mỗi ngày trừ ăn cơm ra ngay cả khi ngủ, lúc không có chuyện gì làm cô luôn là sẽ nghĩ tới anh, nhớ nhung giống như tràn đầy trời đất đánh tới, cô vốn cho là mình có thể bình tĩnh bình tĩnh chờ anh, nhưng bao nhiêu tháng cô đã không chịu nổi.
"Ba, ba để cho con đi đi." Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên hạ thấp giọng nói, "Ba và chú Phó không phải chiến hữu sao? Ba nói với chú ấy nghỉ nhàn rỗi không chuyện gì muốn đi nhà chú chơi. Nơi đó cũng chỉ là nhà của chú ấy mà thôi, con lại không đi căn cứ."
"Có phải con đã yêu rồi hay không ?" Tăng Trường Quân trầm tư mấy giây đột nhiên đặt câu hỏi.
"Dạ..." Tăng Tĩnh Ngữ nhẹ một tiếng nhàn nhạt gật đầu.
" Là người lính đặc biệt lần trước đưa con về nhà đó sao?"
"Dạ..."
"Con đi ra ngoài trước đi, chuyện này để cho ba suy nghĩ một chút."
Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ ba cô sẽ đáp ứng nhanh như vậy, từ lúc cô nói lên yêu cầu bộ đội đặc biệt ở thành phố Z cho dến khi được sự đồng ý của ba, tổng cộng mới hai ngày mà thôi.
Thật ra thì cô không biết, ba cô đã có dự định tới thành phố Z để thị sát, mang cô theo chỉ là thuận tiện mà thôi. Vì vậy, vừa tới thành phố Z thì Tăng Trường Quân đã bận rộn công việc thị sát, Tăng Tĩnh Ngữ nghiễm nhiên bị ba cô quăng đến ngoài chín tầng mây.
Cô vốn muốn tự mình ngồi xe đi là được rồi, nhưng sau khi nghe ngóng mới biết bộ đội đặc biệt canh phòng nghiêm ngặt, chỉ có xe bộ đội mới có thể tiến vào, cô căn bản không thể vào được.
Ở sở bộ đội được chiêu đãi liên tiếp ba ngày, Tăng Tĩnh Ngữ rốt cuộc cũng bộc phát.
"Ba, ba lúc nào cũng đi sớm về trễ như vậy, con đã đợi ba ba ngày rồi đó." Hơn chín giờ tối thì Tăng Tĩnh Ngữ rốt cuộc bắt được thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Tăng Trường Quân chào lại, đùa giỡn nói: "Lần trước, gặp mặt vẫn còn gọi cậu là Tiểu Phó, hiện tại tôi và cậu đã già rồi."
"Ha ha" Phó Dũng cười to hai tiếng sảng khoái, không ngừng gật đầu nói: "Đúng vậy, đều đã gần 50 rồi."
Hai người vừa trò chuyện, vừa đi đến nhà của Phó Dũng. Vùng này vắng vẻ, điều kiện gian khổ, phòng ốc phổ biến đều là nhà hai tầng lầu, trong phòng cũng rất đơn giản, tường trắng xi măng , còn có chút chuẩn một đồ gia dụng cùng đồ điện.
Trên bàn đã sớm bày xong một bàn tràn đầy thức ăn, vợ của Phó Dũng nhiệt tình rót rượu bới cơm cho mọi người, Tăng Trường Quân cùng Phó Dũng hai người nói chuyện về vấn đề quân sự cực kỳ vui mừng, vợ Phó Dũng gắp cho Tăng Tĩnh Ngữ một cái đùi gà, "Tiểu Tĩnh ăn nhiều một chút."
"Cám ơn, con tự gắp được rồi ạ." Tăng Tĩnh Ngữ liên tục không ngừng nói cám ơn.
Sau khi ăn xong, Phó Dũng muốn dẫn Tăng Trường Quân đi căn cứ xem một chút, Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy vui lên, vừa định đi đến nói một câu "Con cũng muốn đi." Đã bị Tăng Trường Quân cho một ánh mắt đáng sợ, cô lập tức ngâm miệng lại chạy vào phòng bếp cùng dọn dẹp bát đũa với cô Phó.
Trong phòng bếp, bà Phó vừa thấy Tăng Tĩnh Ngữ lập tức để buông xuống cái chén trong tay, xoa xoa tay trên tạp dề, liên tục đẩy đẩy cô ra ngoài, "Tĩnh Ngữ, con đi ra ngoài xem ti vi đi, nơi này có cô là được rồi.
Tăng Tĩnh Ngữ cũng không tranh, tự giác đi tới cửa, sau đó tựa vào viền cửa nhìn bà Phó làm việc, thỉnh thoảng hỏi thăm quân tình.
"Cô ơi, căn cứ cách nơi này có xa lắm không à? Chú Phó buổi tối mỗi ngày sẽ trở lại sao?"
Bà Phó cho là Tăng Tĩnh Ngữ chỉ tò mò, cũng không có suy nghĩ nhiều, thành thật trả lời: "Căn cứ ở đâu cô không biết, chỉ là chú Phó của con buổi tối mỗi ngày sẽ quay trở lại."
Nói như vậy, bộ đội đặc chủng cách đây rất gần, vậy thì Thiệu Tuấn cách cô rất gần, Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được ở trong lòng trộm vui vẻ hạ, "Cô ơi, trong căn cứ có bệnh viện không? Chính là bệnh viện bộ đội, mặc dù làm lính thể trạng rất tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng có cảm mạo hay gì gì đó.”
"Có, chỉ là nơi này không gọi bệnh viện, chỉ gọi là trạm y tế, cũng liền trị trị những thứ sốt cảm gì đó thôi..., nếu như thực có chuyện gì vẫn phải là đưa bệnh viện lớn."
"Có, chỉ là nơi này không gọi bệnh viện, chỉ gọi là trạm y tế, cũng liền trị trị những thứ sốt cảm gì đó thôi..., nếu như thực có chuyện gì vẫn phải là đưa bệnh viện lớn."
Tăng Tĩnh Ngữ làm như có thật gật đầu, liền trị chút phát sốt cảm ..., hoàn hảo cũng may, cô vốn một chút chuyên nghiệp cũng không có, lần này tốt lắm, nếu yêu cầu không cao, như vậy đợi cô vừa tốt nghiệp, lập tức mà có thể xin điều tới đây.
Phó Dũng mang theo Tăng Trường Quân tham quan một vòng trong căn cứ, trở lại là chuyện c