XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

thoáng qua một tia kinh ngạc, anh không ngờ đội trưởng Phó gọi anh tới là vì chuyện này, càng không có nghĩ tới Tĩnh Ngữ sẽ trực tiếp chạy đến nơi đây, giờ khắc này, tâm anh mềm nhũn như bùn, cứ như vậy ngơ ngác nhìn cô cũng là một chuyện rất hạnh phúc.
Hai người cũng có chút sững sờ, cứ như vậy si ngốc nhìn đối phương, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng cười nhẹ, "Ơ, đây chính là Thiệu Tuấn đi, dáng dấp thật đúng là tuấn tú, không trách được để cho Tĩnh Ngữ chúng ta từ thành phố Y ngàn dặm xa xôi đuổi tới."
"Chị dâu..." Thiệu Tuấn rất nhanh phục hồi tinh thần lại, rồi sau đó bước lên trước đứng sóng vai cùng Tăng Tĩnh Ngữ, trên mặt cũng không biết chạy bộ hay là thẹn thùng, gương mặt hồng hồng một mảnh.
So sánh với Thiệu Tuấn 囧, Tăng Tĩnh Ngữ là rõ ràng hào phóng hơn rất nhiều, trực tiếp bắt được bàn tay Thiệu Tuấn đối với cô Phó nói: "Cô ơi, con đi ra ngoài một chút, buổi trưa trở lại ăn cơm." Sau đó, lôi kéo người nào đó chạy nhanh như làn khói.
Tăng Tĩnh Ngữ lôi kéo Thiệu Tuấn một đường chạy ra ngoài đại viện, tại lối đi bộ bằng xi măng, Tăng Tĩnh Ngữ nắm thật chặt tay của anh chẳng có mục đích đi về phía trước.
Trong lòng Thiệu Tuấn xúc động thật lâu, trong lúc phút chốc thấy Tăng Tĩnh Ngữ kia anh đã hoàn toàn hôn mê, cho đến khi lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp mới chậm rãi phục hồi lại tinh thần, lòng tràn đầy cảm động không biết báo đáp như thế nào, cuối cùng thiên ngôn vạn ngữ, lại chỉ hóa thành một câu không hề hàm súc hơn "Sao em lại tới đây."
Cũng may Tăng Tĩnh Ngữ sớm thành thói quen anh khó chịu mà không thú vị, cũng không còn tức giận nữa, chỉ là giọng lạnh nhạt nói: "Nhớ anh, nên tới đây."
Trong lòng Thiệu Tuấn lại có chút xúc động, nắm ngón tay thật chặt, khẽ quay đầu đi chỗ khác, mặt bên Tăng Tĩnh Ngữ hình dáng rất rõ ràng, gương mặt trắng nõn có một chút ửng hồng, anh cảm thấy cô tốt đẹp chính là giống như ngày xuân Sơ Dương, tinh thần phấn chấn bồng bột, tràn đầy sức sống, càng xem càng không dời đi mắt đi được.
Anh nói: "Tĩnh Ngữ, thật xin lỗi."
"Hả?" Tăng Tĩnh Ngữ ngạc nhiên, "Tại sao muốn nói xin lỗi?"
Thiệu Tuấn cúi đầu suy tư một phen, khẽ nhép nhép miệng, đột nhiên dừng lại, lôi kéo tay Tăng Tĩnh Ngữ dừng lại, "Anh hối hận, anh muốn thu hồi câu nói kia." Thật ra thì căn bản anh không vĩ đại như vậy, đặc biệt mới vừa rồi ở cửa Phó gia nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ một thoáng, anh cảm thấy cả trái tim tràn đầy cảm động, nếu không phải là vấn đề về ngoại cảnh (vấn đề là đang ở ngoài sân, nơi quân đội đó mà), anh nhất định lập tức ôm cô vào trong ngực.
Tăng Tĩnh Ngữ xoay người lại đứng đối diện cùng anh, cố gắng suy tư một chút anh hối hận là câu nào, trong đầu dần dần hiện ra cảnh mình khóc kêu đuổi theo xe, nếu không phải là anh đột nhiên đề cập đến cô đã quên một câu nói kia, vì vậy trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống, nghiêm túc nói: "Cho nên anh phải bồi thường cho em."
Thiệu Tuấn vô cùng thành khẩn gật đầu, "Được, em muốn anh bồi thường thế nào."
Tăng Tĩnh Ngữ bị bộ mặt nghiêm túc của anh chọc cười, cắn môi nén cười, "Vậy coi như có nhiều lắm, em xem xét một chút Mục Tử Dương cùng Trầm Ngôn, anh ta trên căn bản mỗi tuần đều sẽ tới cửa trường học đón Trầm Ngôn, em xem chừng ít nhất cũng có mười mấy hơn trăm lần đi, nhưng anh một lần cũng không còn tới chờ em, còn nữa, anh ấy cũng rất dịu dàng hôn Trầm Ngôn, còn có thể nói lời ngon tiếng ngọt rất buồn nôn ." Nói tới chỗ này cô đột nhiên dừng lại, chớp mắt to chờ người khác thông suốt, lời nói đã đến tận đây, cũng không cần sẽ dạy đi.
Gương mặt Thiệu Tuấn bị làm khó, đầu quay một vòng 180°, đem cảnh vật trong bán kính 10m quét một vòng, gian nan nuốt nước miếng một cái nói: "Chúng ta có thể đổi chỗ hay không?"
"Ừ. . !" Tăng Tĩnh Ngữ rất trịnh trọng gật đầu, quả thật, làm chuyện tình cấm trẻ nhỏ vẫn là ít xuất hiện một chút thì tốt hơn.
Vì vậy hai người đi tới đi lui liền đi lệch hướng của quỹ đạo, cách đó không xa là đồi núi nhỏ nên bọn họ quyết định sẽ đi đến đó.
Gò núi có chút cao, chừng ba mươi thước, trên núi có lác đác vài cây tùng cây bách, hai người vòng qua gò núi, phía sau là sân cỏ xanh tươi, chân núi là hồ nước trong mát, ánh nắng sáng sớm hơi mang theo ấm áp, khác hẳn với thành phố chật chội cùng 喧 ồn ào, nơi này an tĩnh có thể nghe tiếng chim hót trên cây, mặt hồ phản chiếu cây cối, gió nhẹ thổi qua, làm mặt nước gơn sóng lăn tăn, giống như một bức tranh phong cảnh hữu tình.
Tăng Tĩnh Ngữ lôi kéo Thiệu Tuấn ngồi xuống đất, Thiệu Tuấn giơ cánh tay choàng qua vai Tăng Tĩnh Ngữ, còn Tăng Tĩnh Ngữ thì dùng cả hai tay ôm eo anh , tựa đầu lên bờ vai của anh, có chút ngạc nhiên hỏi: "Thiệu Tuấn, anh đã từng hôn người nào khác chưa?" Mặc dù cô rất chờ mong nụ hôn của anh, nhưng lại không thể không hoài nghi kỹ thuật của anh.
Thân thể Thiệu Tuấn cứng đờ, cái vấn đề này quả thật có chút phiền toái, mặc dù trên ti vi xem qua không ít, nhưng anh thật sự chính là kinh nghiệm chưa đủ, kỹ thuật là số lẻ, anh muốn nói thẳng là không có, nhưng lại sợ Tăng Tĩnh Ngữ loại người dầu