Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

ủa mấy giờ sau rồi. Tồng chí Quân trưởng công việc bận rộn không tiện ở lâu, vì vậy Tăng Tĩnh Ngữ chủ động xin đi giết giặc đưa ba cô ra cửa.
Dọc theo đường đi hai người nhìn nhau chẳng nói gì, rốt cuộc lúc đến cửa Tăng Tĩnh Ngữ mới chịu đựng không được mở miệng gọi ba cô lại, cô nói: "Ba, cám ơn người."
Tăng Trường Quân giơ tay lên vỗ nhẹ nhẹ bả vai Tăng Tĩnh Ngữ, " Dù sao nơi này không phải như ở nhà, con đừng gây phiền phức gì cho chú Phó của con. Thấy người rồi thì hãy về nhà."
"Dạ...!" Tăng Tĩnh Ngữ gật đầu như bằm tỏi, thấy cô ba nhấc chân phải đi, cơ hồ phản xạ có điều kiện kéo tay áo ba cô, trong đôi mắt lộ ra áy náy cùng không hiểu, "Ba, không phải ba đang trách con chứ, ba không có cái gì muốn nói với con sao, mẹ Thiệu chỉ nói con thích Thiệu Tuấn, đã hao hết tâm tư muốn chia rẽ chúng con, con cho là. . . . . . Cho là. . . . . . . . . ." Thật ra thì cô làm sao không biết gia cảnh hai người khác biệt, nhưng cô thật lòng thích Thiệu Tuấn, theo ý cô, chỉ cần hai người yêu nhau là có thể vượt qua tất cả.
Chống lại ánh mắt vội vàng Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Trường Quân đột nhiên có loại cảm giác con gái đã lớn nên thấy kiêu ngạo, vốn là trên mặt hơi có vẻ lo lắng nhất thời lại nở nụ cười vui mừng. Đối với chuyện Tăng Tĩnh Ngữ cùng Thiệu Tuấn nói yêu thương, ông còn tương đối tán đồng, ông rõ ràng cảm thấy biến hóa trong mấy tháng nay của Tăng Tĩnh Ngữ, từ chán nản đi học cho tới chăm chỉ cố gắng, từ mỗi lần chỉ biết là gây họa làm ông tức giận cho tới trong lúc bất chợt tỏ ra lo lắng cho ông, Thiệu Tuấn có ảnh hưởng nhiều mặt tích cực tới con gái của ông như vậy, cho con gái ông một động lực vươn lên tốt như thế, đây là một hiện tượng tốt. Mà về những thứ khác, thứ nhất Tăng Tĩnh Ngữ còn nhỏ, nói yêu thương cũng không nhất định là có thể kết hôn, coi như đến lúc đó thật muốn kết hôn, Thiệu Tuấn cũng thật không tệ.
3 Tăng Tĩnh Ngữ liên tiếp ở Phó gia hơn một tuần lễ, nơi này vắng vẻ lại không có hạng mục giải trí gì, mỗi ngày đều đi theo đều ở nhà xem ti vi với cô Phó.
Ngay từ lúc tới nơi này buổi tối ngày thứ nhất cô đã nói rõ ràng tâm ý đến nơi này của mình với cô Phó, cô ấy bày tỏ sự vui mừng vô cùng, rất nhiều lính đặc biệt đã sớm tới tuổi kết hôn nhưng cũng không đối tượng, thứ nhất bọn họ không có thời gian, thứ hai cũng không có được bao nhiêu cô gái nguyện ý gả cho một người mấy năm không trở về nhà một lần thậm chí lúc nào cũng có thể sẽ hy sinh trong lúc chấp hành nhiệm vụ, nhất là những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Cho nên, khi Tăng Tĩnh Ngữ nói rõ ý đến cô cơ hồ lập tức giúp Tăng Tĩnh Ngữ đi hỏi thăm tình huống.
Theo như lời tiết lộ của chồng mình, Thiệu Tuấn một tháng trước đã cùng đội của mình đi ra ngoài diễn tập rồi, ngày về chưa định, Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên có loại muốn đem Thiệu Tuấn cắt thành tám khúc nấu ăn, vì sao người khác nói khi yêu sẽ được bạn trai cưng chiều tựa như công chúa, còn cô, Tăng Tĩnh Ngữ nói yêu không chỉ phải ngã đuổi theo, lại còn phải vạn dặm đuổi theo người ta, ấy vậy mà còn không thể thấy được bóng người.
Suy nghĩ một chút cảm thấy rất buồn bực.
Buổi tối lúc ăn cơm Phó Dũng không có trở lại, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô Phó hai người ngồi ở trong nhà xem bản tin thời sự.
Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được hỏi: "Cô ơi, buổi tối chú không có trở lại có phải hay không trong trụ sở có chuyện gì?." Ở nơi này mấy ngày, Phó Dũng mỗi ngày đều sẽ đúng giờ trở lại ăn cơm tối, hôm nay đột nhiên xuất hiện tình huống đặc biệt, cô cơ hồ là phản xạ có điều kiện nghĩ đến có phải hay không đội diễn tập trở lại.
"Nơi đó có thể có chuyện lớn gì, có thể làm thêm giờ đi." Cô Phó lơ đễnh trả lời một câu, mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm màn hình TV. Phó Dũng trong một tháng luôn có hơn mười ngày phải thêm ban đêm như vậy, bà đã sớm thành thói quen.
"À.... " Tăng Tĩnh Ngữ nhàn nhạt đáp một tiếng, ngược lại định thần nghĩ lại, trên ti vi hiện đang pht1 cái gì cô cũng không quan tâm.
Trạng thái như vậy vẫn kéo dài đến khi cô lên giường ngủ cũng không thay đổi gì, bởi vì Phó Dũng tận tới đêm khuya mười giờ cũng không trở lại, sau cũng không biết thế nào lại ngủ quên mất, cô chỉ biết lúc buổi sáng khi thức dậy, Thiệu Tuấn như kỳ tích xuất hiện ở cửa Phó gia.
"Anh. . . . . . . . ." Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được dụi dụi con mắt, kết quả người vẫn còn ở đây, nói rõ không phải là ảo giác.
Cách xa vài mét, Thiệu Tuấn vẫn còn đang mặc đồng phục tác chiến, từ căn cứ một đường chạy hơn mười km tới đây, cái trán đã sớm hiện lên một tầng mồ hôi dầy đặc. Tối ngày hôm qua bọn họ mới trở lại căn cứ, lần này cuộc diễn tập hoàn thành viên mãn, ngày hôm qua đoàn người vui mừng, vì vậy ở trong phòng ăn cuồng hoan, đến rất khuya mới giải thể.
Trước khi đi đội trưởng Phó gọi anh lại, nói anh ngày mai dọn dẹp sạch sẽ một chút đi nhà ông một chuyến, lúc đó anh cũng không còn suy nghĩ nhiều, dù sao đội trưởng Phó không nói rõ ngày lại cụ thể là chỉ mấy giờ, cho nên anh thừa dịp chạy bộ sáng sớm trực tiếp chạy tới hơn mười km chạy tới đây.
"Tĩnh Ngữ !" gương mặt Thiệu Tuấn rõ ràng


Disneyland 1972 Love the old s