Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
heo của câu lần trước kia" Nếu như em hới hận, anh cũng không trách em”.
Nhưng vì sao anh không thể nói văn nghệ một chú, lãng mạn một chút, thâm tình một chút vậy?
Tỷ như thêm cá tiền tố "Anh đã thừa nhận em trong lòng rồi, về sau, anh sẽ không buông tay em ra."."
Nữa tỷ như "Tay phải của anh vĩnh viễn đều sẽ chờ em tay trái, nắm chặt, sau đó, không bao giờ buông ra."
Vậy cũng so với câu kia của anh "Về sau, anh sẽ không buông tay em ra." Đều tốt hơn nhiều.
Tăng Tĩnh Ngữ có chút tức giận, đôi mày thanh tú nhíu lại, đôi môi sưng đỏ cong lên, "Anh không thể nói lãng mạn hơn một chút hay sao? Không có chút nào buồn nôn."
Thiệu Tuấn có chút 囧 quẫn bách gãi gãi, rất thành thực mà nói: "Nếu không tự em nói ra, anh sẽ dựa theo đó rồi đọc một lần."
Lần này Tăng Tĩnh Ngữ là hoàn toàn cấm ngữ rồi, cô đột nhiên phát giác dùng khó chịu để hình dung Thiệu Tuấn đều là đánh giá cao anh, cô cũng không nên ôm lấy kỳ vọng đối với anh.
Tăng Tĩnh Ngữ tức giận đẩy Thiệu Tuấn ra, chợt đứng dậy, phủi mông một cái, sau đó cũng không quay đầu lại.
Thiệu Tuấn nhanh chóng đuổi theo, lôi kéo nào đó người phát giận, "Em đừng không nói lời nào như vậy, có cái gì mất hứng em nói ra , để anh biết mà còn sửa, có được không?"
Tăng Tĩnh Ngữ có chút uất ức trợn mắt nhìn anh mấy giây, sau đó hãy cùng bóng cao xu xì hơi ỉu xìu, không còn hơi sức nói: "Vậy anh cõng em xuống núi đi."
Thiệu Tuấn nghe lời quay lưng, khẽ khom người xuống, Tăng Tĩnh Ngữ thấy thế chợt nhảy lên lưng Thiệu Tuấn, hoàn hảo Thiệu Tuấn phản ứng nhanh, lập tức giơ tay lên bắt lấy chân của cô, lảo đảo một cái xém chút làm cả hai ngã nhào.
Lòng Thiệu Tuấn vẫn còn sợ hãi đem Tăng Tĩnh Ngữ điên điên cõng đi xuống núi, giọng nói rất bất đắc dĩ: "Am thế nào lại cảm giác em giống như đứa con nít không lớn."
"Thế nào, anh ghét bỏ?" Tăng Tĩnh Ngữ giọng nói không tốt.
Thiệu Tuấn rất bình tĩnh trả lời: "Không có"
"Ha ha" Tăng Tĩnh Ngữ khẽ cười hai tiếng, "Có cho anh cũng không dám."
Thiệu Tuấn bất đắc dĩ cười cười, không phải là không dám, mà là căn bản không có, thích còn không kịp, làm sao sẽ ghét bỏ, nếu là Tăng Tĩnh Ngữ suy tính thành thục như những người con gái khác, như vậy sẽ không để ý đến một người vừa nghèo vừa không có gia thế như anh rồi.
Yên tĩnh trong núi rừng, Thiệu Tuấn cõng Tăng Tĩnh Ngữ, hai người câu được câu không trò chuyện. Tăng Tĩnh Ngữ nói: "Thiệu Tuấn , em tốt nghiệp liền xin điều tới đây, sau đó chúng ta có thể ở cùng một chỗ."
Thiệu Tuấn nói: "Tốt"
Thiệu Tuấn đỡ Tăng Tĩnh Ngữ ngồi dậy, đi đến chỗ con đường lớn trống trải, hai người lại bắt đầu sóng vai đi về phía trước.
Lăn hồi lâu trên đất, quần áo Tăng Tĩnh Ngữ hơi nhăn. Thiệu Tuấn tỉ mỉ giúp cô kéo kéo vạt áo: "Một lát anh đưa em về."
Tăng Tĩnh Ngữ ngơ ngác đứng hưởng thụ anh động tác thả nhẹ cùng ánh mắt quan tâm của anh, "Vậy còn anh thì sao?"
Trên mặt Thiệu Tuấn hiện vẻ thẹn thùng, ngẩng đầu chống lại ánh mắt mong đợi của cô, "Buổi chiều có tập huấn, anh không có xin nghỉ, cho nên phải trở về căn cứ."
"Vậy khi nào thì anh mới được nghỉ?" Tăng Tĩnh Ngữ vẫn là chưa có ý định từ bỏ, cô thật vất vả mới đến được một lần, chẳng lẽ lại để cho anh đi một cách dễ dàng như vậy, lại nói những thứ anh nợ cô, cô còn chưa có đòi lại đấy.
Sau Thiệu Tuấn đưa Tăng Tĩnh Ngữ trở về nhà họ Phó, cô Phó nhiệt tình muốn Thiệu Tuấn ở lại ăn cơm, Thiệu Tuấn xấu hổ cười một cái nói: "Lần sau đi, em hôm nay không có xin nghỉ."
Thiệu Tuấn trở về căn cứ rất nhanh, cũng lộ trình như vậy nhưng tâm tình thì không như vậy, lúc trở về anh cảm giác chân mình nhẹ như lông vũ, chạy đặc biệt tăng lực, phịch phịch lập tức liền nhảy lên đi về.
Thấy Thiệu Tuấn xuất hiện tại trong phòng làm việc của mình thì trong mắt Phó Dũng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, không phải cậu ấy sẽ trở về lúc buổi tối hoặc là buổi chiều hay sao? Thế nào lại sớm như vậy, ông nhìn ra ngoài, cũng chưa đến 11 giờ, giờ cơm trưa cũng chưa tới.
"Sao cậu lại tới đây?" Phó Dũng để cây viết trong tay xuống, ngẩng đầu liếc nhìn người vốn không nên xuất hiện lúc này lại xuất hiện trong phòng làm việc của ông.
Thiệu Tuấn cười cười, nói: "Cám ơn đội trưởng Phó."
Phó Dũng nhìn bút máy nặng nề vừa để xuống trên bàn, nghe vậy chau mày, sắc mặt đen tối rất là khó coi, "Cậu không có đi thăm người thân ở đại viện?" Tha thứ ông đi, chủ yếu là ở nơi này mấy năm không thấy con gái, những lính chết bầm kia của ông cũng giống như một du côn, lúc không có chuyện gì làm nếu có thể nói tới con gái là có thể nói thật lâu, nào ai có thấy người con gái của mình còn chịu trở về nhanh như vậy.
"Đi rồi..." Thiệu Tuấn đáp vô cùng thành khẩn .
"Ai cho cậu trở về sớm như vậy." Âm thanh Phó Dũng đột nhiên cất cao, mang theo một tia tức giận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, làm sao lại như vậy không thông suốt đây? Khó được tìm người bạn gái, người ta thật vất vả chạy tới đây thăm anh, anh đến rồi, thế nhưng lại trở về nhanh như vậy.