Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
hư cũng phát hiện công kích của mình đối với Tây Môn Dật không có bất kỳ tác dụng gì, ngược lại làm cho Tây Môn Dật càng ngày càng lớn lối vì vậy ở trong viện nghiên cứu trêu ghẹo cô cả buổi. Buổi tối hôm đó Tây Môn Dật đối với cô giở trò gì cô cũng làm như không biết, vẫn ngủ yên.
Tây Môn Dật cả đêm ôm mỹ nhân, còn thuận tiện giở trò, mò mẫm trêu ghẹo, sáng ngày hôm sau lại đau khổ nhận ra mặt mình lớn hơn rất nhiều.
Cả khuôn mặt dù vẫn giống lúc trước tuy nhiên nó lại bị sưng lên, mới nhìn giống hệt như cái đầu của cậu con trai cả, mặt thì lớn gấp đôi. Dù thế nào cũng là anh tuấn phong độ ngọc thụ lâm phong, mặt lớn gấp đôi như vậy làm người ta không nhìn ra chút vẻ đẹp nào, khó trách Y Hi Nhi muốn cười Tây Môn Dật.
Sau ngày đó Tây Môn Dật trốn luôn không dám quay trở lại quấy rầy Lâm Hựu Lật, Dịch Đình làm đồng minh chiến hữu của Tây Môn Dật, mấy lần muốn trộm đi thuốc giải nhưng không làm gì được. Lâm Hựu Lật dứt khoát, thẳng thắn nói rằng căn bản không có thuốc giải gì đó bởi vì cô không có nghiên cứu chế tạo.
Vì vậy, Tây Môn Dật không thể làm gì khác hơn là mình tự mình tới gặp cô.
"Oa ha ha, cậu bé à, hôm nay tạo hình không tệ nha, cạo trọc luôn chính là Nhất Hưu(*) ca ca, tệ lắm là bộ dạng thông minh giống Nhất Hưu ca. Nói thật sau khi chú bị sưng lên thì cảm giác rất giống như một con heo, không đúng không đúng là giống như một thằng nhóc." Y Hi Nhi ôm bụng cười đến không thể cử động. Mỗi lần đều là bị Tây Môn Dật trêu, khó lắm mới được một lần trả đũa, Y Hi Nhi dù đã cười đến đau cả bụng vẫn muốn tiếp tục cười.
(*) Nhất Hưu hòa thượng, ai xem hoạt hình này thì chắc biết, một nhân vật nổi tiếng của Trung Quốc.
"Cô câm miệng cho tôi!" Tây Môn Dật tâm tình đang cực kì xấu, hiện tại anh hận không thể may miệng Y Hi Nhi lại. Tại sao trước kia mình thỉnh thoảng cảm thấy có hoàn hảo với cô gái trước mắt này còn thấy thật đáng yêu? Có phải khi đó mắt hắn không tốt? Hoặc là nha đầu Y Hi Nhi này thật sự là quá kín đáo, cư nhiên đem bản tính ác liệt như thế che giấu đến hoàn mỹ thế, thật sự là đáng ghét đến cực điểm.
Vốn rất hăng hái, vui vẻ nhưng hiện tại bộ dạng sa sút này làm Tây Môn Dật chợt có chút tính khí nóng nảy, hoàn toàn không giống phong cách hồ ly hiểm độc ngày thường.
"Mồm miệng ở trên người tôi, có bản lãnh thì chú vá được..., nếu không. . . . . . A ha ha ha. . . . . ." Y Hi Nhi cười đến khoa trương , thật vất vả mới tìm được một chuyện hay làm mình vui vẻ lên chút, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy đây? Đó là chuyện không thể nào, vì vậy, tiếng cười của Y Hi Nhi càng ngày càng khoa trương .
Tây Môn Dật không thể làm gì, cô gái trước mắt thật là đáng ghét tột cùng, tuy nhiên anh lại không thể xuống tay làm thật mạnh trừng phạt nếu không, một cửa ải đầu tiên kia của lão đại liền không qua nỗi rồi, bị mang đi Châu Phi nữa khai thác mấy cái mỏ khoáng sản. Chưa kể là khai thác quặng Châu Phi cũng không phải là chuyện đơn giản, thế gian này nào có nhiều mỏ có thể đào được đâu, cho nên hôm nay đành nhịn một chút thôi.
Ngay vào lúc này, Lâm Hựu Lật chợt cầm kim chỉ trong tay, cười híp mắt nhìn Y Hi Nhi.
"Ừ!" Y Hi Nhi lập tức dừng cười to lại, chợt dùng một tay che miệng mình, van xin nhìn Lâm Hựu Lật, trong mắt buồn bã nói: “Đừng! Ta câm miệng còn không được sao?”
"Im lặng là tốt rồi, hai người hôm nay cùng tiến lên cũng tốt, tránh khỏi phải giải quyết từng bước từng bước." Lâm Hựu Lật nhàn nhạt một câu nói, tự mình đảm nhiệm Y Hi Nhi trên ghế sa lon đối diện.
Lời này vừa nói ra, Tây Môn Dật cùng Y Hi Nhi còn không buồn bực, cái gì giải quyết? Cái gì cùng tiến lên? Ah? Cùng nhau? Dường như cả hai bọn họ bây giờ đều không được Lâm Hựu Lật hoan nghênh, kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, nghĩ đến đây, Đoan Mộc Thác ngồi sát vào bên người Y Hi Nhi, Y Hi Nhi lại còn cố gắng đến gần Tây Môn Dật, cơ hồ dính vào trên người Tây Môn Dật rồi.
Ngồi xong một lát, trong lòng Y Hi Nhi sửng sốt, địch kẻ thù của kẻ thù? Hiện tại Lâm Hựu Lật là kẻ thù của cô sao? Không phải đâu? Là? Nội tâm Y Hi Nhi lần nữa hoàn toàn rối loạn, hơn nữa còn là nổi gió loạn hết cả lên .
"Tôi cho cô một vài lời khuyên, trắng hay đen là đối lập , ánh sáng cùng bóng tối nhất định là không thể đồng thời xuất hiện, cá và chân gấu (loại thực phẩm cao sang) không thể so sánh được." Lâm Hựu Lật nhìn về phía Y Hi Nhi nói, mặc dù vừa bắt đầu thật sự cô không thích cô gái Y Hi Nhi này nhưng theo thời gian chung đụng lâu dài, lại càng bị cái tính không chấp nhặt lại mơ hồ của cô hấp dẫn, mặc dù không thừa nhận cùng cô gái ngu ngốc là bằng hữu nhưng trong lòng cũng đã xem là bằng hữu rất quan trọng.
"Tôi. . . . . ." Y Hi Nhi hiểu Lâm Hựu Lật nói đến cái gì, trắng hay đen không phải là mình và Vũ Văn Bác sao? Mấy ngày nay khác thường có lẽ Lâm Hựu Lật là biết? Biết mình vẫn chưa quyết định trái tim.
Mặc dù bộ dạng Vũ Văn Bác trước mặt cũng không có cái gì thay đổi, nhưng chuyện chắc chắn đã thay đổi, cô không bao giờ nghĩ đến rằng mình sẽ cùng một lão đại của xã hội đen yêu nhau, nhưng, thật